“Thần sắc của Ngọc Phất Tư Nhĩ chút kích động, còn tưởng Tô Hề định đồng ý .”
“Tiểu mỹ nhân, cô nghĩ kỹ , định đưa lớp da của cho ?
Nếu như thì quá~ Cô yên tâm, sẽ cô đau , nhất định sẽ nhẹ nhẹ để nó bong ~"
“Hì hì..."
Ai ngờ Tô Hề lạnh một tiếng, cô đợi đối phương kịp phản ứng lập tức phóng một kích băng châm ——
“Xì!"
Băng châm từ đầu ngón tay cô với tốc độ cực nhanh chia thành hàng chục cây b-ắn về phía đối phương.
Do đòn tấn công của cô quá đột ngột cũng quá nhanh ch.óng, dẫn đến việc Ngọc Phất Tư Nhĩ khi phản ứng để chống đỡ, c-ơ th-ể vẫn thương.
Băng châm lướt qua gò má cực nhanh, để một vết đỏ làn da trắng nõn đó.
M-áu tươi từ vết m-áu chảy , trượt xuống khóe môi ...
Sau sự kinh ngạc ngắn ngủi, Ngọc Phất Tư Nhĩ đột nhiên mở to đôi mắt, cảm nhận cảm giác đau rát nơi gò má .
“M-áu... là m-áu... vết thương, vết thương !"
Hắn chút đờ đẫn đưa tay sờ lên vết thương mặt, m-áu tươi đầu ngón tay lập tức kích thích thần kinh của !
“Á á á á!
M-áu, là m-áu!
Ta phá tướng ...
Ta phá tướng !
Làn da mỹ của , dung nhan xinh của !
Vậy mà... mà rách !
Sẽ để sẹo chứ?
Nếu để sẹo thì ...
Lớp da khó khăn lắm mới !"
Ngọc Phất Tư Nhĩ thò đầu lưỡi đỏ tươi l-iếm l-iếm vệt m-áu rơi khóe miệng, ánh mắt điên cuồng trừng về phía Tô Hề, giọng điệu nóng rực mà điên cuồng:
“Là cô!
Mỹ nhân!
Cô... cô dám?
Sao cô dám hả!
Sao cô dám tổn thương làn da mỹ tì vết của !
Cô giá trị của lớp da !
Cô !"
Hắn vươn bàn tay lớn, năm ngón tay thành trảo, móng tay nhọn và dài bỗng chốc dài thêm mấy mét, chộp về phía Tô Hề.
“Uổng cho kiên nhẫn chờ đợi cô như thế, dành cho cô sự tôn trọng đầy đủ.
Vậy mà cô, hiểu lòng .
Đã là cô hủy hoại một lớp da của , thì cô, hãy dùng chính và tất cả bọn họ tới đền tội cho !"
Móng tay dài ngoằng như năm chiếc roi, trói buộc Tô Hề .
“Hừ, chỉ dựa ông?
Ông cũng xứng!"
Tô Hề trở tay rút Hàn Nguyệt, cô lăng nhảy vọt lên, xoay giữa trung, cánh tay dài vung kiếm lên ——
“Keng!"
Một tiếng binh khí va chạm giòn giã vang lên.
Thanh trường kiếm tỏa hàn quang giống như một con ngân long lượn quanh cô lên xuống bay múa, trái quấn quýt.
Chỉ trong vài giây, đ-ánh nát bộ móng tay của đối phương!
Những chiếc móng tay dài vụn vỡ rơi đầy đất, rơi xuống chân những sống sót đang thao túng tinh thần , bọn họ tranh lao lên cướp đoạt...
“Của , của !
Đây là của !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-965.html.]
Đây là thứ rơi từ đại nhân mà..."
“Không, là của !
Đây là bảo bối của , chỉ mới xứng sở hữu!"
“Buông !
Trả móng tay cho !"
“..."
Tất cả đều điên .
Ngọc Phất Tư Nhĩ thu bàn tay lớn, đôi bàn tay gãy móng của , thần sắc âm u...
Chương 823 Mê hoặc lòng
“Lại còn là một tiểu mỹ nhân đanh đ-á...
Hì hì hì, thú vị, thật thú vị."
Ngọc Phất Tư Nhĩ giận quá hóa , vuốt ve những chiếc móng tay bảo dưỡng kỹ lưỡng , phát một tràng âm u.
“Hì hì hì hì...
Ta thật sự càng lúc càng lớp da của cô đó!
Kẻ tội, chuẩn tiếp thụ thẩm phán !
Sự vật xinh , nên phản kháng.
Phản kháng, đồng nghĩa với xí...
Thế nhưng lớp da hiếm thấy như cô, thể sự xí chiếm giữ chứ?
Cứ để tới giúp cô giải thoát , giúp cô trở thành tồn tại xinh thực sự~"
Nói xong, cả mà cứ thế biến mất ngay tại chỗ, chỉ để một luồng sương mù!
“Mọi , cẩn thận!"
Tô Hề ánh mắt sắc lẹm quét bốn phía, tăng cường ngũ quan của lên mức tối đa.
Dị năng của tuyệt đối là tàng hình.
Bởi vì đây cô từng thấy dị năng tàng hình, đó là một loại năng lực biến mất tuyệt đối, chứ giống như bây giờ để một luồng sương mù.
Dị năng tàng hình tuy cả đều biến mất khỏi tầm mắt, nhưng nó một khuyết điểm, chính là thoát khỏi sự bắt giữ bằng tinh thần lực của dị năng giả cấp cao.
Nếu đẳng cấp chênh lệch quá lớn, thì tàng hình sẽ vô tác dụng.
mắt rõ ràng .
Bởi vì Tô Hề thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của đối phương, nhưng dường như cảm nhận rõ.
Hắn dường như lúc nơi, chỗ nào mặt.
Chính là loại cảm giác như , dường như nơi nào cũng sự tồn tại của , hiện diện ở xung quanh, nhưng bắt vị trí cụ thể.
“Hì hì~ Các tiểu mỹ nhân, vốn dĩ còn thể để các ngươi miễn trừ một chút đau đớn, xem giờ là cần ~"
Giọng đó truyền đến từ tám hướng, khiến thể đoán phương vị của .
Lại liên tưởng đến luồng sương mù lưng lúc , Tô Hề đôi mắt nheo , thầm nghĩ trong lòng:
“Chẳng lẽ là luồng sương mù đó?”
Người lẽ nào là thức tỉnh dị năng hệ sương mù?
Nếu như , chuyện dường như đều thể giải thích .
Sương mù thoắt ẩn thoắt hiện đầy bí ẩn, thể giúp che đậy dáng vẻ và vị trí thực sự.
Thêm đó là những kẻ mê hoặc , dường như cũng hỗ trợ cho luồng sương mù .
Người , xác suất cao là dị năng giả song hệ —— hệ Sương mù và hệ Mị.
Sương mù dần dần lớn hơn, sương mù trắng xóa bao trùm lấy ở bên trong.
Bóng dáng của Ngọc Phất Tư Nhĩ ẩn hiện lớp sương mù dày đặc, giọng phiêu hốt đến mức khiến chân thực ngừng từ xung quanh u u truyền đến ——
“Hì hì hì hì, cứ để đám đầy tớ của chơi đùa với các ngươi một chút .
Làm tổn thương dung mạo quan trọng nhất đối với , thì thể để các ngươi ch-ết dễ dàng như thế nha~"
Nói đoạn, sương mù biến thành từng cụm màu trắng bao bọc lấy những sống sót đang thần tình ngơ ngác , cất giọng duyên dáng phân phó:
“Những nô bộc trung thành nhất của , thời khắc tận trung vì chủ nhân đến ~ Đi , bao vây bọn họ, nhưng nhớ kỹ tổn thương khuôn mặt của họ~"