Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 946

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:36:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho nên, ở đây chắc chắn tồn tại những lối khác.

 

Và lối đó, đại khái ở vị trí nào, chỉ là quá chắc chắn.”

 

Nghe , Tô Hề gật đầu:

 

thấy lý, chúng chẳng thà cứ thử tìm kiếm lối xem .

 

Thế nhưng Hurt...”

 

Cô đột nhiên xoay chuyển tông giọng, ánh mắt trở nên sắc lẹm:

 

“Anh đến lòng đất , thực chất là còn nguyên nhân khác đúng ?”

 

Bị Tô Hề trúng tâm tư, Hurt cũng hề hoảng loạn, chỉ nở một nụ khổ:

 

“Hì hì...

 

Tiểu Hề, cô thật là nhạy bén quá .

 

đúng là nguyên nhân khác, đây cũng là lý do tại kiên trì cứu giúp những nước ngoài khác như .

 

Chúng .”

 

“Không , một khi đoán thì nhất định , nếu cứ nghẹn trong lòng khó chịu lắm.”

 

Tô Hề nhún vai đầy vẻ quan tâm.

 

“Được.”

 

Hurt hô lớn với tất cả :

 

“Tất cả , bây giờ chúng bắt đầu tìm kiếm lối !

 

Hãy theo đội ngũ lớn, sẽ dẫn đường phía !”

 

Nói xong, liền dẫn theo Tô Hề và những khác lên phía , tiến về một nơi tối tăm nào đó...

 

“Trước đây, một thanh mai trúc mã.”

 

Hurt tự kể chuyện, giọng của nhẹ, giống như đang tưởng nhớ về một thứ gì đó giấu sâu trong ký ức .

 

Trong gian tối đen như mực chỉ một ngọn đuốc trong tay tâm phúc bên cạnh , ánh lửa chập chờn chiếu rọi đôi mắt sáng long lanh.

 

“Khi đó mười hai mười ba tuổi, cô kém một tuổi.

 

Đó là cái tuổi như hoa, vốn dĩ là lúc đóa hoa nở rộ rực rỡ nhất, nếu như gặp ...”

 

Nói đoạn, theo bản năng sờ chiếc dây chuyền nhỏ bện bằng cỏ mà luôn giấu ng-ực, dòng suy nghĩ tuôn trào...

 

——

 

“Hurt, Hurt!

 

Người ?

 

Cái thằng bé chạy mất !”

 

Tiếng mang theo sự giận dữ của một phụ nữ truyền đến từ ngoài cửa, đó là tiếng bước chân “thình thịch” tiến gần.

 

“Rầm!”

 

Cửa nhà vệ sinh mở toang, một phụ nữ ăn mặc sang trọng, quý phái bước .

 

chống nạnh nghiêm giọng trách mắng:

 

“Hurt, tại hôm nay con học lớp piano?

 

Thầy giáo piano mới gọi điện hôm nay con dám trốn học!

 

Bây giờ gan con càng ngày càng lớn đấy, đến cả tiết học mà cũng dám trốn!”

 

Cậu bé Hurt nhỏ bé mặc chiếc quần yếm bồn cầu, nhíu mày lộ vẻ tình nguyện :

 

“Mẹ, con bao nhiêu , con học piano, học piano!

 

Con thực sự thích, tại cứ ép con học ?

 

Chẳng lẽ những thành tích khác của con còn đủ xuất sắc ?”

 

Nghe , gương mặt phụ nữ méo xệch , bà chộp lấy cánh tay Hurt gào lên đầy hung hãn:

 

“Con chúng tốn bao nhiêu tiền vì con ?

 

Bảo con học piano còn chẳng là vì cho con , con xem con cái nhà khác đãi ngộ ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-946.html.]

Con là quý tộc, con con gánh vác trách nhiệm gì ?

 

Tương lai con sẽ kế thừa huy hiệu quý tộc, con xuất sắc về mặt, phương diện nào cũng học, rốt cuộc con hiểu lòng khổ tâm của chúng hả...”

 

Nói xong, phụ nữ đó mà tự lên, bà cưỡng ép xoay Hurt , giơ tay hạ xuống——

 

“Chát!

 

Chát!

 

Chát!”

 

Chương 807 Chú chim nhỏ gãy chân

 

“Chúng hy sinh vì con nhiều như , cân nhắc những điều nhất cho con, con thể hiểu cho chúng chứ?

 

Mẹ đối xử với con như thế , chẳng cũng vì cho con ...”

 

giơ tay đ-ánh m-ông Hurt, lóc kể lể t.h.ả.m thiết, dường như mới thể khiến tâm trạng bà thoải mái hơn một chút.

 

“Oa...

 

Mẹ, đ-ánh con!

 

Mẹ đ-ánh con...

 

Là do con còn đủ ?

 

Là do con còn đủ ngoan ?

 

Con thực sự mệt, con thực sự vất vả...

 

Hu hu hu...”

 

Hurt đến mức thở , hai chân ngừng đạp loạn trong trung, nấc nghẹn hét lớn:

 

“Hu hu...

 

Con... từ đến nay con việc gì cũng giỏi hơn khác, là đứa trẻ nhà trong miệng khác!

 

Thành tích học tập con nhất, các môn nghệ thuật khác con cũng nhất!

 

Rốt cuộc con thế nào thì mới... mới hài lòng đây?”

 

Nghe thấy con trai cưng của , phụ nữ cuối cùng cũng dừng hành động tay , bà ôm c.h.ặ.t lấy đứa con của , :

 

“Tete con , đều là vì cho con mà!

 

Bố tước vị như ngày hôm nay là điều hề dễ dàng, chúng đều dành cho con những thứ nhất, bây giờ con còn nhỏ, con hiểu.

 

đợi đến khi con lớn lên con sẽ và thấu hiểu cho bố thôi, con sẽ hiểu rằng, sự ép buộc của đối với con bây giờ đều là một phần cho sự thành công trong tương lai của con.

 

Tete ngoan, Tete lời ?”

 

Khoảnh khắc đó, thực sự từ chối.

 

Cậu , , con học, con đứa trẻ xuất sắc nhất!

 

Con học piano!

 

Con thực sự thích, con thực sự mệt...

 

Thế nhưng, thấy những giọt nước mắt của , cuối cùng vẫn đờ đẫn gật đầu, nhỏ giọng một câu:

 

“Vâng...”

 

Thực , thích phương pháp giáo d.ụ.c của bố , cũng điều đó là sai.

 

cũng hiểu rõ rằng, tình yêu bố dành cho là thật, họ thực sự yêu ...

 

Từ nhỏ, sinh trong một gia đình công tước.

 

Bố là công tước, cho nên với tư cách là con trai của bố, cũng bắt buộc lấy việc trở thành công tước mục tiêu.

 

Điều kiện gia đình , gần như thứ dùng đều là loại thượng hạng nhất, bao gồm cả ăn mặc và ở.

 

Cho nên, một khi tận hưởng tất cả những thứ đó, thì đương nhiên trả những phản hồi tương ứng.

 

Thế nhưng những thứ , thực sự cần đến mức đó mà...

 

Cậu giống như một con chim nhốt trong chiếc l.ồ.ng vàng sang trọng, lấy một chút tự do và riêng tư nào.

 

Cậu thích vẽ tranh, vẽ tất cả vạn vật thế gian.

 

Bởi vì cách nào tự ngoài xem, cho nên chỉ thể ghi những giấc mơ trong đầu lên giấy vẽ.

 

 

Loading...