Không , nhảy xuống tắm một cái cho thoải mái!”
An Cố, chật vật đấu tranh trong mạt thế bấy lâu, cuối cùng cũng cơ hội tắm nước lạnh một cách thoải mái, nhịn mà bắt đầu cởi quần áo.
Trước đó khi ở Miêu Trại bẩn thỉu lâu , nếu nhờ Tô Hề giúp đỡ, hiện tại chắc vẫn còn đang sống trong địa ngục trả thù nhỉ.
Thấy An Cố cởi áo một nửa định nhảy xuống hồ, Alper một bước xông tới giữ , :
“Nước hồ an , nhiễm bệnh chúng còn rõ, thế mà vội vàng định nhảy xuống, cần mạng nữa ?
Tiểu Hề dặn thế nào quên hết !
Hơn nữa Phong Linh còn ở đây, sợ lộ hàng, nhưng cũng nể mặt cảm nhận của con gái một chút chứ!”
Bị Alper, bình thường nhất mắng cho một trận, sợ tới mức run b-ắn , vội vàng nhặt áo lên che đậy những bộ phận quan trọng, đỏ mặt tía tai:
“... chẳng là quên .
Hơn nữa ốc đảo chim hót hoa thơm, đám động vật nhỏ xung quanh đều tràn đầy sinh khí, nước thể ô nhiễm chứ?
Nếu ô nhiễm... thì những con vật chẳng biến dị từ lâu ?”
“Mạt thế khi tất cả nguồn nước đều ô nhiễm quên sạch ?
Ở đây đột nhiên mọc một hồ nước trong vắt thấy lạ ?
Chính vì đây là mạt thế, đám chim thú xung quanh đều nên ở đây mới càng tỏ bất thường!
Hừ, cũng may là Tiểu Hề ở đây, nếu cô thế nào cũng đ-ánh ch-ết cho mà xem.”
Alper bực bội ném áo lên An Cố, bắt đầu quan sát tình hình xung quanh.
Bị mắng một trận, An Cố ỉu xìu gật đầu, nhỏ giọng với Phong Linh:
“Ờ... xin nhé Phong Linh, thực sự nóng quá nên để ý đến cảm nhận của cô, cô đừng để bụng.”
“Không , đây khi còn là sát thủ cũng gặp qua nhiều đàn ông, cần thấy ngại.
Trong mắt đàn ông đều như cả thôi, chẳng gì ho để .”
Không ngờ Phong Linh trông như mỹ nữ nhưng bên trong hung hãn như !
“Khụ khụ...
...”
An Cố ngượng ngùng ho khan hai tiếng nhanh ch.óng mặc quần áo .
“Mặt hồ tĩnh lặng đến mức kỳ lạ.
Mọi phát hiện , bất kể gió thổi mạnh thế nào, nó đều phản ứng.”
Ôn Nhiên nhặt một viên đ-á đất đến bên hồ, tùy ý ném vị trí giữa hồ ——
“Tõm...”
Tiếng đ-á rơi nước vang lên đục ngục, nhưng hề b-ắn lên chút bọt nước nào.
Giống như hạt muối bỏ bể, cứ thế rơi xuống đáy hồ, chút phản ứng.
Nước hồ trong, nhưng sự trong vắt dường như chỉ tồn tại ở bề mặt.
Có lẽ vì nó sâu nên căn bản thấy hình dáng đáy hồ, chỉ một mảnh xanh thẳm u tối.
“Cái đệch, thế mà là thật!
Cái hồ sóng ?
Làm gì chuyện ném đ-á mà mặt hồ phản ứng chứ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-940.html.]
Thấy cảnh tượng , An Cố sợ hãi vỗ vỗ ng-ực , ngạc nhiên :
“May quá may quá, may mà A Phách ca lôi !
Nước hồ tuyệt đối vấn đề!”
Mấy lẳng lặng chằm chằm mặt hồ tĩnh mịch , , nhất thời nên lời.
Ôn Nhiên theo thói quen chạm cái khóa nhỏ cổ , :
“Nơi điểm kỳ lạ, chỉ là nước hồ, mà còn cả cái cây đại thụ mọc giữa hồ nữa...”
Chương 802 Bọ cạp sa mạc
“Cái cây lớn?
Cái cây lớn vấn đề gì , thấy gì lạ cả.
Ở bóng râm thì đúng là mát mẻ thật, khiến cảm thấy sảng khoái.
Vốn dĩ sắp nắng gắt nướng khô , đầu óc choáng váng mà đến đây thế mà thấy khó chịu chút nào nữa.”
An Cố cái cây xanh um tùm mặt .
“Tiếp tục quan sát xem , thu hoạch gì đó.”
Alper đề nghị, mấy liền tiếp tục khám phá bên trong ốc đảo.
Đợi khi cả nhóm dạo hết bộ ốc đảo thì mặt trời xuống núi.
“Thời gian còn sớm nữa, trời cũng tối , xem hôm nay thể tiếp tục khám phá ốc đảo .
Chúng cứ nghỉ đây một đêm, đợi ngày mai tiếp tục thăm dò.”
Bầu trời màu vàng đen hiện một bầu khí quỷ dị, ánh hoàng hôn đỏ rực như một chậu ánh sáng nhuốm m-áu, lộ những tia dư quang khiến kinh hãi.
Nhóm của Alper đến rìa ốc đảo, đối diện chính là chiếc xe việt dã, bọn họ đêm nay định ngủ ở sâu trong ốc đảo.
Ánh trăng khuyết thanh khiết mọc lên, ánh sáng trắng lạnh bao phủ cả vùng đất.
Điều kỳ lạ là, lẽ đêm nóng nực nhưng lúc mát mẻ một cách lạ thường.
chỉ cần bạn bước chân khỏi ốc đảo một bước, đón chờ bạn chính là những luồng khí nóng hừng hực.
Mấy dựng bốn cái lều đất, bốn mỗi một phòng.
Đêm ở ốc đảo so với ban ngày càng thêm đẽ vô cùng.
Tinh tú rực rỡ, ánh trăng như nước, bộ ốc đảo đều chìm đắm trong sự yên tĩnh .
Dưới bầu trời , thể thấy cây cối, nguồn nước, sinh vật và con trong ốc đảo đều trở nên vô cùng huyền bí.
Vốn dĩ những con vật nhỏ hoạt bát linh động lúc đều hết, còn một tiếng động nào.
Nếu cảnh tượng như xuất hiện mắt những đam mê thám hiểm mạt thế, lẽ họ còn thấy phấn khích hơn một chút.
bây giờ là mạt thế, còn ở trong một ốc đảo giữa hoang mạc quỷ dị vô biên...
Một đêm vô sự.
Ngày hôm ——
Nhóm của Alper ăn xong bữa sáng, khi bàn bạc quyết định chia hai tổ hành động.
Ôn Nhiên, Alper thám hiểm bên ngoài ốc đảo, An Cố, Phong Linh thám hiểm bên trong ốc đảo.
Trong sa mạc quá nhiều ẩn , nguy hiểm cũng sẽ tương ứng lớn hơn, vì để hai thực lực mạnh nhất ngoài là thích hợp nhất.
Trong ốc đảo tuy cũng tràn đầy bí ẩn, nhưng ít nhất vẫn coi là một nơi nghỉ ngơi , trong thời gian ngắn chắc sẽ xảy vấn đề gì, vì để hai thực lực yếu hơn một chút tìm tòi.