Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 937

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:36:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Alper là tỉnh cuối cùng, còn là tình huống dùng chút bạo lực...”

 

Phong Linh đ-ánh thức một cách nhẹ nhàng Ôn Nhiên đang ở ngay sát bên bằng ánh mắt mờ mịt, phản ứng đầu tiên của cô chính là ngoài cửa sổ.

 

Mở cửa sổ , một luồng gió thổi qua, mang theo âm thanh yếu ớt tựa như tiếng rên rỉ.

 

Giống như đang thì thầm bên tai, khiến con cảm thấy cô độc và hoang lương.

 

Một sa mạc trống trải, vô tận, tuyệt vọng, dấu hiệu của sự sống.

 

Tràn ngập sự hiu quạnh, khiến lòng nảy sinh nỗi sợ hãi...

 

Chương 799 Hoang mạc

 

Alper là tỉnh cuối cùng, còn là tình huống dùng chút bạo lực...

 

“Mặt của đau quá, lẽ nào lúc ngã xuống đ-ập mặt ?

 

Gương mặt trai tuấn của ơi...

 

sẽ hủy dung chứ!

 

A Linh, A Linh!

 

xem mặt vết thương nào ?"

 

Alper khi tỉnh , tiên quanh một lượt một cách mờ mịt hỏi một câu “Chuyện gì thế ?" đó liền ôm mặt chạy đến mặt mấy bắt đầu chế độ phàn nàn.

 

Phong Linh hai vệt đỏ tươi hai má trái của , trông giống hệt hai cái m-ông khỉ !

 

Cô ngượng ngùng Ôn Nhiên một cái mới trả lời:

 

“Ờ... thể... thể là , vết thương gì cả."

 

“Lẽ nào cô cảm thấy đau ở ?"

 

Alper nhướng mày.

 

“Không , chỉ thấy cổ khó chịu chút thôi."

 

Nghe câu trả lời , Alper tiếp tục xoa má :

 

“Không , trai thế , thể hủy dung !

 

Nếu hủy dung thì sống nổi !

 

Ồ đúng , soi gương ở chỗ xe đây!"

 

Nói xong định soi gương, nhưng Ôn Nhiên trực tiếp kéo .

 

“Mặt của vẫn trai như thế, chút dấu hiệu hủy dung nào cả.

 

Ước chừng chỉ là lúc xe rơi xuống va chạm một chút nên đỏ thôi, chuyện gì lớn ."

 

Đối mặt với đôi má đỏ hỏn của Alper, Ôn Nhiên thế mà lấy một chút áy náy nào, trong lòng thậm chí còn đang nghĩ:

 

“Ai bảo tên Alper ngủ như lợn , gọi thế nào cũng tỉnh!

 

Nếu tát mấy chục cái thì chắc tên còn ngủ thêm một ngày một đêm nữa!”

 

“Được , hèn chi cảm thấy má nóng rát cả lên, nếu hủy dung thì yên tâm .

 

A Nhiên, đây là ?"

 

cũng rõ, lúc tỉnh thấy chính là vùng hoang mạc mênh m-ông vô tận ."

 

Ôn Nhiên quanh xe vài vòng, cả vùng sa mạc đều là một vùng trống rỗng vô tận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-937.html.]

 

“Đi xung quanh xem thử , đ-ánh dấu vị trí chúng đang hiện tại, kẻo càng thêm lạc đường."

 

An Cố bình tĩnh phân tích.

 

thấy khả thi đấy."

 

cũng thấy OK."

 

Dưới sự đồng ý nhất trí của , cả nhóm bắt đầu chuyến hành trình sa mạc ...

 

Đây là một sa mạc vô tận, rìa của nó dường như tiếp giáp với trời đất, giống như một đại dương vàng rực.

 

Nắng gắt chiếu cao, ánh mặt trời giống như một thanh kiếm sắc lẹm, tàn nhẫn cắt xẻ vùng hoang mạc .

 

Gió nóng thổi tới từ sâu trong sa mạc, mang theo một sự nóng nực gần như thể khiến con kiệt sức.

 

Trong sa mạc, thể thấy một cảnh tượng kỳ lạ.

 

Những đồi cát khổng lồ lấp lánh ánh vàng ánh mặt trời, giống như một bầy khổng lồ đang say ngủ.

 

Thỉnh thoảng, một cơn gió thổi qua, đồi cát sẽ phát tiếng động trầm đục, dường như đang thì thầm điều gì đó, khiến cả vùng sa mạc hiện càng thêm huyền bí và tĩnh lặng.

 

Để tiết kiệm xăng cũng như để thuận tiện thăm dò tình hình xung quanh, mấy đỗ chiếc xe việt dã tại chỗ, và buộc một sợi dây thừng lên mỗi , cứ cách một thời gian ném một vật đ-ánh dấu bắt mắt xuống đất.

 

Mọi bộ trong sa mạc, bóng dáng họ hiện càng thêm g-ầy gò sự thổi quét của gió nóng.

 

Mỗi đều mặc quần áo mỏng nhẹ, trong tay cầm những lá bùa mà Tô Hề để cho họ đó, dùng để chống chọi với thời tiết nóng nực và bảo vệ bản .

 

Bước chân của họ tuy chậm chạp nhưng vô cùng kiên định, dường như cho dù khó khăn gì cũng thể ngăn cản quyết tâm tiến về phía của họ.

 

Cho đến tận chiều tối, nhóm bộ suốt một ngày thấy vẫn là sa mạc vô biên vô tận.

 

Bất đắc dĩ, họ đành về theo đường cũ, trở bên cạnh chiếc xe việt dã chuẩn trải qua đêm đầu tiên trong hoang mạc.

 

Đêm buông xuống——

 

Ánh trăng sáng vằng vặc trút xuống, sa mạc về đêm còn cái nóng nực của ban ngày, ngược , ban đêm ở đây thế mà lạnh lẽo đến lạ lùng!

 

Sự chênh lệch nhiệt độ quá lớn dẫn đến việc chỉ thể lấy quần áo chuẩn từ bọc kín lấy .

 

Mọi vây quanh một đống lửa bệt xuống đất thành hình tròn, ăn thảo luận về dự định .

 

cảm thấy cái sa mạc chút gì đó đúng, cứ giống như điểm dừng , chúng sẽ nhốt ở đây luôn chứ?"

 

Alper quấn chăn chỉ để hở hai bàn tay, đang đặt đống lửa để sưởi ấm.

 

“Theo lý mà trong sa mạc thì ít cũng chút thực vật chứ?

 

Cho dù là vùng đất hoang vu cũng thể lấy một chút dấu hiệu tồn tại của sự sống.

 

Thức ăn trong xe chúng nếu tiết kiệm thì tuy cũng thể duy trì một hai tháng, nhưng thức ăn và nước uống cũng ngày dùng hết, đến lúc đó thứ chờ đợi chúng chỉ c-ái ch-ết."

 

Ôn Nhiên hiếm khi nhiều như một lúc, theo bản năng vân vê chiếc khóa nhỏ cổ, biểu cảm hiếm khi nghiêm trọng.

 

Anh một dự cảm lành, nơi nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm!

 

Ban ngày thử tiêu hao sinh mệnh thấu thiên địa của nơi , tiếc là phía thực sự là một vùng sương mù, dường như thứ gì đó ngăn cản, rõ ràng...

 

Đây là tình huống đầu tiên gặp trong suốt hai mươi năm qua!

 

Anh thế mà cách nào suy đoán tương lai?

 

“Đừng lo lắng A Nhiên, đây chẳng mới là ngày đầu tiên , chúng vài ngày là ngoài thôi mà~ Chẳng video ghi sa mạc ti vi đều sa mạc đặc biệt lớn, nhiều ch-ết ở trong đó, nên chúng ngày đầu tiên... cũng... coi... như... bình... thường..."

 

Càng về giọng của Alper càng nhỏ , phát hiện dường như sai lời.

 

Vốn là an ủi khác, kết quả bây giờ tăng thêm nỗi hoang mang cho .

 

Loading...