Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 933

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:36:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiếng sấm tiếng cao hơn tiếng , quả cầu sét màu tím đen càng lúc càng lớn.”

 

Cuối cùng, thế mà như thiên thạch rơi xuống, theo ngón tay của “Tô Hề" hạ xuống, nó lao thẳng về phía nhóm Tô Dụ đang bên !

 

“Toàn quân!

 

Chạy!!!!!"

 

Giọng xé lòng của Tô Dụ vang khắp gian, cánh tay vươn về phía nổi đầy gân xanh, vô phong linh lực hội tụ truyền từ tay , biến thành từng tấm chắn trong suốt cố gắng bảo vệ các thành viên.

 

Làm thể chống cự dễ dàng như ?

 

Luồng sấm sét quấn quýt tia lửa đó giống như một tấm lưới khổng lồ, bao trùm tất cả trong, thể thoát .

 

Trong cháy mắt, cả mặt đất bắt đầu sụp đổ.

 

“Răng rắc... răng rắc..."

 

Đất trời rung chuyển, xuất hiện những vết nứt.

 

“Xẹt xẹt xẹt!"

 

Dòng điện chạy loạn, gian vặn vẹo.

 

Không ai thể thoát khỏi sức mạnh to lớn ...

 

Trong lúc cấp bách, Tô Dụ chỉ còn cách điều động bộ linh lực trong , hội tụ lòng bàn tay mạnh mẽ đẩy về phía rìa ngoài——

 

“Chuyện gì thế ?

 

Không!

 

Đội trưởng Dụ!

 

thể !

 

thể sống hèn hạ!"

 

Giọng kinh hãi của một đàn ông truyền đến, trong giọng điệu của thậm chí còn mang theo tiếng .

 

Thì , Tô Dụ thế mà đem bộ sức mạnh của đặt lên Cẩn Viễn, gần rìa ngoài nhất!

 

Luồng gió sắc lẹm nhưng ôn hòa xuyên qua từng lớp dòng điện truyền đến bên cạnh Cẩn Viễn, bao bọc bộ c-ơ th-ể , bay về phía xa...

 

“Cẩn Viễn!

 

Quay về!

 

Quay về báo cho bố , chúng sẽ sống sót!

 

Cậu sống sót, ít nhất sống sót!

 

Phải một an trở về căn cứ!"

 

Trong sự hỗn loạn, Tô Dụ hét lớn về phía Cẩn Viễn, gân xanh phủ đầy chiếc cổ thon dài của , trong mắt nhuốm một tia đỏ rực.

 

“Đội trưởng Dụ!

 

Chúng ch-ết thì cùng ch-ết..."

 

Giọng càng lúc càng xa cũng càng lúc càng mờ nhạt, những âm thanh phía Tô Dụ rõ nữa, tiếng sấm sét chặn màng nhĩ của .

 

“Khắc... khắc... thể..."

 

Giọng đứt quãng của “Tô Hề" truyền đến.

 

Ngay đó, Tô Dụ ngước mắt lên liền phát hiện, nó giơ bàn tay trắng bệch của , ném mạnh một quả cầu sét nổ tung về phía Cẩn Viễn đang bay !

 

Quả cầu sét đó bay cực nhanh trong trung, chỉ cần vài giây nữa là sẽ trúng Cẩn Viễn.

 

Thấy , Tô Dụ nghiến răng, nhón chân, giống như ép tia sức lực cuối cùng trong c-ơ th-ể, bay thẳng lên giữa trung——

 

“Bùm!"

 

Chiếc quạt xếp vẽ cảnh sơn thủy cổ phong “soạt" một cái mở , giống như linh xà xuất động, mang theo từng trận cuồng phong.

 

Anh đỡ Cẩn Viễn đòn tấn công chí mạng !

 

“Không!!!

 

Đội trưởng Dụ..."

 

Tiếng kêu bi t.h.ả.m xé lòng thốt từ miệng Cẩn Viễn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-933.html.]

 

Gương mặt thanh tú lạnh lùng của Tô Dụ khẽ nghiêng lên, nỗ lực lộ một nụ về phía Cẩn Viễn:

 

“Đi!

 

Sống... về..."

 

lời còn dứt, quả cầu sét đó thế mà đột nhiên tăng thêm lực lượng, đ-âm xuyên qua l.ồ.ng ng-ực Tô Dụ!

 

Mà vị trí đó, là trái tim.

 

“Đội trưởng Dụ, ... nhất định sẽ sống sót trở về, ..."

 

Giọng dần dần biến mất, kéo theo c-ơ th-ể Cẩn Viễn cũng biến mất trong tầm mắt ...

 

Sau đó, khóe miệng Tô Dụ phun một ngụm m-áu tươi, từ l.ồ.ng ng-ực truyền đến một cơn đau dữ dội, c-ơ th-ể cũng giống như còn chống đỡ nổi nữa, từ trung từ từ rơi xuống, giống như chiếc quạt xếp đang trôi dạt trong gió nhẹ...

 

Chương 796 Tô Hề lây nhiễm?

 

“Đội trưởng Dụ!

 

Chị Đồng!"

 

Các thành viên khác thấy hai thương nặng đều nhịn kinh hô thành tiếng.

 

lúc chính họ còn tự lo xong, còn năng lực để cứu khác?

 

“Ầm đùng đùng..."

 

Kèm theo một trận tiếng nổ, khói bụi mịt mù, cả mặt đất sụp xuống.

 

Hồi lâu, thứ trở bình tĩnh.

 

Cẩn Viễn Tô Dụ dùng hết sức bình sinh đưa , lúc đang bay trung vì kiệt sức cộng thêm tinh thần suy sụp mà ngất .

 

Đến khi tỉnh , ba ngày trôi qua.

 

, đang ở một góc hẻo lánh...

 

Cẩn Viễn lắc lắc cái đầu choáng váng của , mở mắt lên bầu trời ch.ói chang.

 

Thời tiết tháng mười một vẫn vô cùng nóng bức, khí hậu mạt thế năm nay đặc biệt thất thường.

 

Rõ ràng đáng lẽ là mùa đông, nhưng cái nắng mùa hè rực rỡ vẫn chịu rút , thiêu đốt da thịt con đến mức dường như tan chảy.

 

Tỉnh táo... tỉnh táo...

 

Cẩn Viễn gắng gượng thể khỏe bò dậy, ánh nắng gay gắt dường như ép sạch tia sức lực cuối cùng trong , xâm thực thần kinh của , lảo đảo về phía cổng lớn căn cứ Tinh Hỏa.

 

Lúc đó, cổng xác ch-ết khắp nơi.

 

Xác ch-ết tang thi hôi thối và tàn tích của những sống sót ch-ết chiến trường khi liều ch-ết kháng cự chất đầy mặt đất, cái nắng gay gắt càng lộ vẻ đáng sợ vô cùng...

 

Người lính canh thành cánh tay còn quấn một vòng băng gạc, thấy bóng dáng từ đằng xa đang ôm bụng tới, cũng màng đến vết thương , trực tiếp chạy nhỏ đến bên cạnh kích động :

 

“Anh Viễn!

 

Anh về !

 

Thế nào , thương ?"

 

Cẩn Viễn nỗ lực xua tay, giọng yếu ớt:

 

“Mau... mau báo cho Thiên Hữu và chú Tô, chuyện quan trọng cần ..."

 

Nói xong, một nữa vì kiệt sức mà ngã xuống.

 

Khi mở mắt nữa, chiếc giường êm ái.

 

Trong phòng nồng nặc mùi thu-ốc sát trùng châm chọc mũi, bên tai là tiếng hỏi han dịu dàng mà lo lắng của Miêu Lâm Na:

 

“Cẩn Viễn, con tỉnh .

 

Thế nào, cảm thấy c-ơ th-ể khá hơn chút nào ?

 

Còn chỗ nào thoải mái ?"

 

Thực lúc bà thấy Cẩn Viễn một về thì trong lòng thấp thỏm yên , nhưng bà vẫn cố nén nỗi bất an để quan tâm đến tình trạng sức khỏe của Cẩn Viễn .

 

, đây cũng là hậu bối bà chung sống bấy lâu nay.

 

“Dì Miêu... xin... xin ... khục khục... con..."

 

 

Loading...