“Tiếng của gã lực điền dứt, cái đầu một bàn tay lớn đẩy một cách thương tiếc và đầy vẻ ghét bỏ.”
Chỉ thấy Mục Vũ Thần trầm mặt :
“Thiết Trụ, nước mũi của dính lên áo .”
“Hu hu... hả?
Ồ...”
Đang dở thì Thiết Trụ ngây ngốc quẹt một nắm nước mũi mặt, đó hướng về phía cửa hét lớn hai tiếng:
“Mọi ơi!
Đại ca tỉnh !
Xích Quân Quân!
Kiều Kiều~ Tiểu Dực Dực...”
Tiếng hét ở cự ly gần suýt chút nữa Mục Vũ Thần điếc tai.
C-ơ th-ể Mục Vũ Thần theo bản năng ngả , cố gắng né tránh cuộc tấn công bằng âm thanh của Thiết Trụ.
“Thiết Trụ, hôn mê hơn hai tháng ?
Vậy trong thời gian ngọc bội của ... khụ khụ, ai khác đến tìm ?”
Thiết Trụ ngơ ngác lắc đầu trả lời:
“Đại ca, việc hôn mê bọn em giấu kín như bưng với bên ngoài, dám là hôn mê chứ?
Nếu tin lộ , bao nhiêu sẽ nhắm căn cứ của chúng .
Giống như đây, thường xuyên xin gặp, nhưng đều bọn em lấy cớ thoái thác.
Trong thời gian , luôn là Xích Quân giúp đỡ quán xuyến các công việc của căn cứ Lăng Vân.
Haiz...”
Nói đến đây, Thiết Trụ bày vẻ mặt sắp :
“Đại ca , mà tỉnh, bọn em thực sự trụ vững nữa !
Một miếng thịt b-éo bở như , tất cả đều đang chằm chằm đấy.
Hu hu hu, thật may là tỉnh bình an khỏe mạnh...”
Nhìn Thiết Trụ bắt đầu chảy cả nước mắt lẫn nước mũi, Mục Vũ Thần định lên tiếng ngắt lời thì bên ngoài một giọng nữ nũng nịu tiên phong vang lên.
“Thiết Trụ!
Khi nào mới chịu động não một chút hả!”
Cùng với một tiếng “cạch”, cánh cửa phòng từ bên ngoài đẩy , ngay đó bước là một đôi chân dài thon thả.
Thẩm Kiều lắc cái eo thon, hất mái tóc sóng đại dương bước , phía còn Xích Quân vốn luôn nghiêm túc nhưng hiện giờ giấu nổi vẻ vui mừng và Lăng Dực hai .
“Đại ca chúng hỏi chuyện đó ?
Ngày thường tìm đại ca nhiều vô kể, tưởng đại ca thực sự rõ chắc!
Anh theo đại ca lâu như mà ý tứ trong lời của !”
Cô vén mái tóc xoăn dài, bóp giọng :
“Đại ca thực là hỏi , dạo cô Tô liên lạc với , hoặc là nhà cô liên lạc , ngốc ch-ết !”
“Đại ca!
Anh tỉnh !”
Xích Quân vốn luôn trầm , trong mắt ánh lên tia lệ về phía Mục Vũ Thần.
“Thẩm Kiều!
Đại ca hôn mê lâu như , tỉnh cô ở đây trêu chọc đại ca, coi chừng đại ca bắt cô ngoài chạy đêm đấy!”
Lăng Dực nhíu mày chút hài lòng nhắc nhở Thẩm Kiều.
“Ui da ~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-927.html.]
Thẩm Kiều lén sắc mặt Mục Vũ Thần, cô vội vàng chạy đến bên cạnh Thiết Trụ, khoác vai như em , đó vẻ mặt nịnh nọt với Mục Vũ Thần:
“Cái đó đại ca , em chỉ đùa một chút thôi, đừng phạt em nha!
Em là do chịu nổi cái đầu heo của Thiết Trụ, hi... hi hi, cô Tô dạo đến tìm ạ!
đại ca, tỉnh là .
Bọn em, thực sự lo lắng đến ch-ết ...”
Mục Vũ Thần vẻ mặt xám xịt một phòng đồng đội lộn xộn, nhất thời cảm thấy chút đau đầu, nhưng cũng chút cảm động sự quan tâm của họ.
Vốn dĩ tỉnh dậy cơn hôn mê, cảm thấy đầu chút đau nhói, giờ đây càng thấy đau hơn.
Thế là đưa tay dùng sức ấn huyệt thái dương của , nhàn nhạt đáp mấy chữ:
“Thời gian qua vất vả cho các .”
Nghe , Xích Quân đến bên cửa sổ phòng Mục Vũ Thần, từ trong túi áo blouse trắng như ảo thuật lấy một bông hoa loa kèn màu tím.
Anh cầm cái cuống hoa màu xanh nhạt trong bàn tay thon dài :
“Đại ca, cảm thấy c-ơ th-ể thế nào ?
Còn chỗ nào thoải mái ?
Chỗ nào cảm thấy vấn đề ?
Để em kiểm tra cho nhé, dù cũng hôn mê lâu như ...”
Mục Vũ Thần xua tay:
“Không , hiện tại khỏe mạnh, hơn nữa tỉnh dường như còn đột phá.
lờ mờ cảm nhận thực lực của tăng lên, còn về nguyên nhân thì...”
Anh nhíu mày cúi đầu trầm tư, trong lòng hoài nghi khôn xiết.
Thực trong lúc hôn mê mơ một giấc mơ, một giấc mơ dài dài.
Anh nhớ rõ mồn một một ngày nào đó của một tháng , cũng chính là vài ngày khi gọi điện cho Tô Hề, đột nhiên cảm thấy l.ồ.ng ng-ực đau nhói, cảm giác hồi hộp đó khiến vô cùng khó chịu.
Không đơn thuần là đau, trong đó còn xen lẫn chút hoảng loạn.
Trực giác mách bảo rằng, sắp chuyện xảy .
đang lo âu điều gì, cũng đang lo lắng chuyện gì.
Anh chỉ , một chuyện cực kỳ quan trọng đối với sắp xảy .
Ngay đó, đầu đau nhói, ngất .
Kết quả là cơn hôn mê kéo dài tới hai tháng!
Mà ký ức của trong giấc mơ thực mơ hồ, mơ hồ đến mức thể khiến nhớ rõ trong mơ xảy chuyện gì.
một điểm chắc chắn, thấy Tô Hề trong mơ.
Cái bóng dáng mơ hồ, dần tan biến trong bóng tối đó, chính là Tô Hề sai.
Anh đưa tay nắm lấy cô, nhưng cuối cùng chỉ nắm khí...
Mục Vũ Thần chút bực bội tiếp tục xoa huyệt thái dương của , nghĩ đến Tô Hề là trong lòng trào dâng một luồng nộ khí kiềm chế .
Anh còn nhớ trong giấc mơ dường như đang ở một thế giới khác, một khác, trải qua một đời đằng đẵng...
Không, đáng lẽ là hai đời?
Ba đời?
Thậm chí nhiều hơn...
Chương 791 Tô Dụ biến mất
“Đại ca, !
Anh chứ?”
Giọng lo lắng của Xích Quân truyền đến, bông hoa loa kèn trong tay lúc áp tim Mục Vũ Thần.
Tiếng tim đ-ập mạnh mẽ lực truyền tai Xích Quân, nghiêm túc kiểm tra từ trong ngoài c-ơ th-ể Mục Vũ Thần một lượt mới thở phào nhẹ nhõm: