Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 913

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:23:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đi theo vị trí của sợi tơ vàng, Tô Hề một mực chạy như điên, đường thấy những con còn sống biến thành thức ăn cho tang thi giam giữ cũng tiện tay cứu .”

 

những đa chỉ là đồng bào của , mà đồng thời cũng là một trong những mục tiêu mà Herte giải cứu.

 

Bản về Hoa Quốc, thì sự giúp đỡ của Herte là thể thiếu.

 

Thật ngay cả khi giúp đỡ, tưởng rằng Herte cũng sẽ thất hứa.

 

cũng lời giữ lời, hứa với đối phương thì dù khó khăn cũng thực hiện.

 

Mặc dù cô nay vốn cái gọi là tâm lý thánh mẫu, nhưng đang ở nơi đất khách quê , thiên tính khắc sâu trong xương tủy của Hoa Quốc vẫn cách nào vứt bỏ .

 

Huống hồ với thực lực hiện tại của cô, mang theo chút gánh nặng cũng đến nỗi quá vất vả, chỉ là rắc rối một chút.

 

Nếu cô nhớ lầm thì đa những con giam giữ đều bắt về để thức ăn nuôi tang thi.

 

Họ đa ánh mắt đờ đẫn, thần trí hốt hoảng, sớm mất khao khát sống.

 

Mặc dù chút đáng thương, nhưng Tô Hề ý định giúp họ trị thương.

 

Trong mạt thế, tâm lý vững vàng và thực lực vốn dĩ là yếu tố mà tất cả đều nên , nếu thì cách nào sống sót lâu dài .

 

“Haizz..."

 

Tô Hề khẽ thở dài, bàn tay thon dài khẽ vẫy trong trung——

 

Vài đạo kim xanh lục b-ắn trong não bộ của những cứu thoát!

 

“Nghe lệnh, !"

 

Cùng với mệnh lệnh của giọng nữ vang lên, những vốn đang đất hoặc là chán đời hoặc là vô lực bộ đều cố sức bò dậy từ mặt đất, đó giống như đang huấn luyện quân sự, xếp hàng ngay ngắn theo lưng Tô Hề.

 

Tất nhiên, trong đó cũng bao gồm cả những gãy tay gãy chân...

 

Thật những chiếc kim xanh lục nhỏ thể kích thích đại não và tinh thần con , để Tô Hề thể tạm thời khống chế những .

 

Nếu thì chỉ dựa chính họ lẽ ngay cả cũng vững nổi, huống hồ là theo cô để hội hợp với Herte.

 

Mặc dù thủ đoạn chút bạo lực, sẽ dẫn đến việc những thương cũng buộc di chuyển, nhưng hiện tại cũng chẳng còn cách nào khác, ít nhất họ còn thể sống sót để đến bên cạnh Herte tiếp nhận điều trị, nếu kết quả của họ chỉ con đường ch-ết duy nhất...

 

sức mạnh của một hạn, thể nào tự cõng hết những đường ?

 

Xử lý xong xuôi việc, Tô Hề mới giảm bớt tốc độ tiếp tục chạy về hướng sợi tơ vàng.

 

Suốt chặng đường, cô thành công cứu ít sống sót.

 

Thấy ánh sáng của sợi tơ càng lúc càng sáng, điều nghĩa là cách giữa và Herte gần, thì một giọng đột nhiên hiện từ hư !

 

“Mẹ kiếp!

 

Chính là con khốn đó!

 

Tô Hề, con tiện nhân nhỏ !

 

Đứng cho tao!"

 

Giọng điệu của hề , thậm chí còn mang theo những từ ngữ nhục mạ.

 

Tô Hề nhíu đôi lông mày thanh tú, cô dừng bước bảo vệ những sống sót ở phía , đôi mắt lạnh lùng liếc về hướng giọng phát .

 

Chỉ thấy trong bóng tối dần dần hiện một bóng , Tô Hề với vẻ mặt dữ tợn, gian xảo :

 

“Ha ha ha, Tô Hề!

 

Vận may của mày hết !

 

Không ngờ nhỉ, ở đây mà còn tao bắt gặp ?

 

Tao xem mày còn thể trốn nữa!"

 

Giọng của gã đàn ông thé, còn mang theo một chút khàn khàn, khiến thấy cả thoải mái.

 

“Ông là vị nào?"

 

Tô Hề nhướn mày gã đàn ông, giọng điệu lạnh nhạt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-913.html.]

“Mày mày mày!

 

Con tiện nhân!

 

Mày giả vờ giả vịt gì với tao đấy?

 

Tô Hề!

 

Tao cho mày , hôm nay mày tuyệt đối chạy thoát !

 

Tao chính là chuyên môn đợi mày ở đây đấy, mối thù ở đấu trường tao vẫn báo !

 

Hừ, bây giờ giả vờ quen tao để trốn tránh trách nhiệm ?

 

Tao cho mày , đừng mơ!

 

Tao tuyệt đối sẽ buông tha cho mày !"

 

Nghe , Tô Hề nheo đôi mắt cẩn thận đ-ánh giá kẻ mới đến từ xuống một lượt, cô cố gắng suy nghĩ trong đầu một chút, lúc mới nhớ gã đàn ông chuột chù mặt rốt cuộc là ai.

 

Thật điều cũng trách cô đột nhiên quên mất gã đàn ông mặt là ai, cô giả vờ quen đối phương, mà là thật sự quên .

 

cô cũng sống thực sự ở thế giới khác gần mười năm, khi mạt thế nữa, sớm quên mất những chuyện xảy đây , huống hồ còn là một tiểu nhân vật đáng kể như .

 

Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là...

 

“Thật ngại quá nha, Hầu tước Roerfrei.

 

Không thể trách nhận ông , thật sự là mặt ông xanh một miếng tím một miếng sưng lên như đầu heo , e là đổi thành đẻ của ông đến cũng cố gắng phân biệt một hồi lâu đấy nhỉ?

 

Huống hồ..."

 

Tô Hề gã đàn ông với vẻ chế giễu, khẽ mở miệng:

 

“Ông quan tâm đến một con sâu hôi thối bò tùy ý chân đường ?"

 

Lời chế nhạo như khiến gã đàn ông tức đến nghẹn họng, giận dữ trừng trừng Tô Hề, gằn giọng :

 

“Mày!

 

Con khốn thối tha !

 

Mày dám nh.ụ.c m.ạ tao ?

 

Tốt , !

 

Ở đấu trường mày dùng thủ đoạn gì mà trở nên lợi hại như thế, nhưng bây giờ thì..."

 

Nói đoạn, liền hét lớn về phía lưng :

 

“Cha!

 

Con dân hạ đẳng đó ở đây !

 

Chính là nó, nó nh.ụ.c m.ạ con và nhục cha ở nhà thi đấu!"

 

Cùng với tiếng hét của vang lên, bước đó là một đàn ông lớn tuổi hơn một chút, ngay đó là một nhóm trông giống như hộ vệ.

 

Ồ, đúng là trùng hợp thật, oan gia ngõ hẹp .

 

Tô Hề liếc đám bước từ bóng tối, thầm nghĩ trong lòng, đây chẳng là Công tước Lucius mà cô mới giao thủ khi xuyên ?

 

Cũng may là cô vẫn còn nhớ kẻ mặt là ai.

 

Nghĩ cũng đúng, hói đầu đôi môi dày như đôi xúc xích của gã đàn ông , cô e là nhớ kỹ cũng chút khó khăn.

 

“Tô Hề tiểu thư, thật trùng hợp, chúng gặp ."

 

Người đàn ông mở đôi môi dày , lời quả nhiên vô cùng vang dội và khó .

 

“Cha đại nhân!

 

Chính là nó!

 

Mau g-iết nó !

 

G-iết nó !"

Loading...