“Vì c-ơ th-ể khi còn nhỏ từng mắc một loại bệnh ngoài da, một loại bệnh khiến mặt đầy những đốm đỏ, trông vô cùng đáng sợ và xí, nên những đứa trẻ cùng tuổi đều chán ghét , chúng luôn tránh thật xa.”
Cộng thêm việc dáng khá b-éo, vì , cả lớp cô lập...
Nếu chỉ là cô lập thôi thì cũng chẳng .
những gương mặt non nớt khi đối diện với , ngoài việc lộ ánh mắt khinh bỉ và chán ghét, còn tay đ-ấm đ-á .
Chúng dường như lấy việc đ-ánh đ-ập và trêu chọc niềm vui, lấy việc bắt nạt vinh quang, kẻ nào bắt nạt càng tàn nhẫn thì kẻ đó càng uy quyền trong đám đông.
Đó chắc hẳn là quãng thời gian tăm tối nhất của ...
dám với , vì bà căn bản sẽ quan tâm đến những điều .
Trong mắt bà, chỉ là công cụ để bà dùng để giữ chân cha mà thôi.
Còn sống , liên quan gì đến bà?
Huống hồ nhu nhược bắt nạt ở trường như thế, nếu cho bà , bà e rằng chỉ lộ gương mặt ác độc mà mắng nhiếc , mắng bà nở mày nở mặt...
Có lẽ chính vì mối quan hệ gia đình vặn vẹo nên càng trở nên tự kỷ hơn.
chỉ thích chuyện, cô độc, mà thậm chí còn sợ !
nhát gan, nhu nhược, sợ ánh sáng!
Tuy nhiên, chính ngày hôm đó, đầu tiên cảm nhận hóa ánh nắng ấm áp đến thế...
Đó là một buổi chiều, các bạn học vẫn như thường lệ bắt nạt sân tập.
Chúng đẩy ngã xuống, dùng đế giày dính đầy bùn đất giẫm lên , lấy từng viên đ-á nhỏ ném đầu .
sớm quen với cách của chúng, chỉ lặng lẽ bò đất, c-ơ th-ể vụng về co thành một vòng, ôm lấy đầu , bảo vệ nơi quan trọng nhất để tổn thương.
đúng lúc , một giọng nhẹ nhàng, vui tai đột nhiên vang lên từ đỉnh đầu.
“Mấy , bắt nạt khác!"
Cảm giác mặt dường như một đó, cùng với sự xuất hiện của giọng , những thứ ném cũng dừng ...
đang cuộn tròn đất giọng gọi tỉnh hồn, cẩn thận ngẩng đầu lên từ trong khuỷu tay, lúc mới rõ cảnh tượng mắt.
Đó là một bóng hình như thế nào nhỉ?
Thời gian quá lâu , ngay cả bản cũng chút nhớ rõ nữa...
Nếu nhất định hình dung, thì đó hẳn là một bóng lưng thanh mảnh nhu mì nhưng tràn đầy cảm giác an , giống như một bức tranh cuộn, từ từ mở trong dòng chảy của thời gian.
Dáng cô rõ ràng cao, nhưng trong mắt lúc đó cao lớn lạ thường.
Dáng cô chắc là nhỏ nhắn thôi, dù thì một cô bé ở độ tuổi đó thể cao bao nhiêu chứ?
Hai tay cô chống nạnh, hai chân dang , mà cho một loại ảo giác giống như gà bảo vệ gà con...
hiểu , rõ ràng nhớ rõ bóng lưng của cô lúc đó, nhưng thể nhớ rõ dáng vẻ của cô .
Bờ vai cô nhẹ nhàng, hướng về phía ánh sáng, dường như gánh vác vô ước mơ và hy vọng, khiến khỏi tràn đầy mong đợi về tương lai của cô .
Cùng với sự chuyển động của mái đầu, vài sợi tóc khẽ bay gáy, tựa như đôi cánh thiên thần, lấp lánh ánh nắng mặt trời.
“Mày là ai hả?
Sao mày quản rộng thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-906.html.]
Ôi trời, bẩn ch-ết , mau tránh , nếu tụi cần mày là nam nữ !
Chẳng lẽ mày cũng hưởng thụ đãi ngộ giống như nó ?"
Thằng bé cầm đầu thấy niềm vui của khác ngắt quãng, nó vô cùng khó chịu về phía cô gái, vung nắm đ-ấm nhỏ vẻ nếu tránh thì nó sẽ tay.
, lúc chúng mới bao nhiêu tuổi, hiểu phong độ quý ông gì chứ?
Chuyện nam nữ đ-ánh nh-au là việc thường xuyên xảy ...
Cô sẽ thôi, nghĩ thầm trong lòng.
Không ai vì một xa lạ mà đắc tội với một đám , ai là sợ nguy hiểm cả.
Dù một bài xích như , ai nấy đều tránh còn kịp, thể chủ động lao chứ?
Lúc cô thể , vui .
, hy vọng cô mau ...
Tuy nhiên, cô khi thấy lời đe dọa của đối phương những lùi bước, ngược còn hận thù giậm chân một cái, duỗi cánh tay nhỏ bé chỉ mũi kẻ mặt :
“Các thật sự quá xa, đông như thế bắt nạt một , chẳng lẽ cảm thấy mất mặt ?
Các tin nếu còn tiếp tục như , sẽ mách giáo viên, bảo giáo viên gọi hết phụ của các đến !"
Thằng bé thấy lời của Tô Hề xong rõ ràng chút chùn bước, nhưng nó vẫn cố cứng họng buông một câu đe dọa:
“Mày... mày cái bộ dạng bẩn hôi của , mà cũng đòi học mặt ?
Hừ, đồ mách lẻo, chỉ mách giáo viên!
Mày... mày cứ đợi đấy!
Hôm khác tụi sẽ tính sổ với mày!
Đi thôi..."
Nói xong, thằng bé liền cam tâm tình nguyện dẫn theo một đám đàn em rời khỏi nơi .
Cũng đúng, lũ trẻ ở lứa tuổi sợ nhất ngoài việc mách giáo viên và phụ .
Thông thường chỉ cần lôi phụ lá chắn, mười phần thì đến tám chín phần thể dọa một đám nhóc tì.
Khốn nỗi lúc đó dám gọi phụ , vì chuyện giáo viên sẽ gọi phụ của cả hai bên đến, mà , bà chỉ cảm thấy mất mặt...
“Phù~ sợ ch-ết , còn tưởng bọn họ thật sự định đ-ánh chứ, may mà dọa bọn họ chạy mất ."
Thấy hết, cô gái bỗng thở phào một , cô vỗ vỗ ng-ực nhỏ giọng lẩm bẩm.
Sau đó, cô xoay , ngược sáng, nở một nụ thật tươi với , nụ tiêu chuẩn lộ tám chiếc răng trắng bóc, ánh nắng mặt trời thật là ch.ói mắt...
Ánh sáng đó ch.ói đến mức suýt nữa mở nổi mắt.
“Bạn chứ, còn dậy nổi ?"
Cô cúi xuống, đưa một bàn tay nhỏ nhắn về phía , dường như kéo dậy.
chút ngượng ngùng gật gật đầu, dù tính cách cô độc của ngày một ngày hai mà thành.
Vì , ngay cả khi đối mặt với lòng của khác, cũng theo thói quen chọn cách trốn tránh...