“Đứa trẻ thì mới sữa ăn đúng , chỉ là rơi vài giọt nước mắt thôi mà.”
Một tràng lời , Tô Hề chỉ thể hiện sự t.h.ả.m hại của một cách bất động thanh sắc, đồng thời còn so sánh với việc Diệp Tư Vũ từ nhỏ sống trong nhung lụa nhưng thỏa mãn.
Chương 704 Ban ơn?
“Ôi..."
Nghe , Diệp Lỗi thở dài một tiếng, ông hề trách móc Tô Hề như mong của Diệp Tư Vũ, mà lên tiếng:
“Tư Vũ, con đừng chấp nhặt với Tiểu Hề.
Môi trường sống từ nhỏ của con bé là như , gọi chị thì gọi , , đều thể từ từ mà."
“Vâng... ạ, ba."
Vốn dĩ Diệp Tư Vũ còn thêm gì đó, nhưng lời đến miệng cô nén trở về.
Cô là kẻ ngốc, tự nhiên hiện tại thể ngược ý của cha.
Hiện tại thể hiện dáng vẻ một đứa trẻ ngoan, mới là thứ thể lấy lòng cha nhất.
“Chúng đều ăn cơm nhỉ, thôi, lúc nãy ba dặn quản gia bảo bà Lý ít món ngon, gia đình chúng cùng ăn một bữa cơm đoàn viên thật thịnh soạn!"
Cứ như , cuộc trò chuyện kết thúc , mà yêu cầu về lễ hội nghệ thuật của Diệp Tư Vũ cũng chặn trong cổ họng, lời nữa.
Cô đương nhiên sẽ nhắc , dù Tô Hề cũng đang ở mặt, cô thể quang minh chính đại dựa quan hệ để lấy suất biểu diễn đầu tiên .
Nếu đến lúc đó con tiện nhân Tô Hề thì ?
Vì , Diệp Tư Vũ chỉ thể tạm thời nén lòng , chuẩn lúc khác mới những chuyện với cha.
Hiện tại, đối với Tô Hề cô đương nhiên là vô cùng thích, nhưng đón về , cô cũng tiện thể hiện quá đố kỵ.
Thế là, mấy cứ như trong bầu khí mỗi đều tính toán riêng mà ăn xong một bữa cơm hòa thuận vui vẻ.
Trong lúc đó, Diệp Lỗi còn vì để bày tỏ sự xin đối với cô và , đặc biệt đưa cho cô một chiếc thẻ tín dụng, là để cô tùy ý tiêu xài.
Ăn cơm xong, Diệp Lỗi liền một bài diễn văn đầy nhiệt huyết bàn ăn.
Với tư cách là đầu gia đình, ông đương nhiên hy vọng gia đình thể hòa thuận, và nhân cơ hội cũng thể xác lập một địa vị gia đình rõ ràng cho .
“Tư Vũ, Tiểu Hề, hai con là chị em ruột, cũng đều là hậu duệ của nhà họ Diệp chúng , chung sống hòa thuận.
Cùng học tập thật ở trường, như mới cơ hội kế thừa sản nghiệp của nhà họ Diệp chúng ."
Nghe thấy kế thừa sản nghiệp, biểu cảm của Diệp Tư Vũ rõ ràng tối sầm một thoáng.
nhanh đó, cô liền điều chỉnh cảm xúc mỉm :
“Ba, con tự nhiên là mà.
Mặc dù con vẫn thoát khỏi bóng tối của , nhưng Hề Hề dù cũng là con gái của ba, con dù đến , cũng sẽ vì yêu ba nỡ để ba buồn mà nỗ lực chung sống .
Sau con cũng sẽ như nguyện thi đỗ Thanh Bắc, đó rạng danh nhà họ Diệp chúng ."
“Tốt , ."
Diệp Lỗi lớn khen ngợi một phen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-828.html.]
So với sự như cá gặp nước của Diệp Tư Vũ, biểu hiện của Tô Hề chút đủ xem.
Cô gì cả, chỉ lầm lũi ăn cơm, mỗi tay một cái móng giò kho tàu ăn đến là vui vẻ.
Nhìn Tô Hề chỉ ăn, Diệp Lỗi và Diệp Tư Vũ thế mà hẹn mà cùng lộ một biểu cảm chán ghét.
Diệp Lỗi là sự bất mãn đối với dáng vẻ của con gái , còn Diệp Tư Vũ ngoài sự khinh miệt , thì càng thêm một phần kiêu ngạo và tự tin.
, cô mới là đại tiểu thư danh chính ngôn thuận của nhà họ Diệp, là dày công nuôi dưỡng từ nhỏ, thể so sánh với một đứa nhà quê như thế ?
Thế là trong lúc đắc ý, cô liền bộ bụng mở lời:
“Tiểu Hề, em chỉ mải ăn mà lời nào thế, những món hợp khẩu vị của em ?
Khi ba chuyện chúng nên lắng nghiêm túc mới trả lời."
Nói xong, cô như nghĩ điều gì đó đột nhiên che miệng vẻ mặt đầy hối :
“A xin nha Tiểu Hề, đều tại chị, chị cố ý ... chị quên mất điều kiện sống đây của em lắm, lẽ từng ăn nhiều món ngon như thế , nên mới vì thấy những thứ mà quên mất lễ nghi.
Xin nha, em thích thì em cứ ăn nhiều một chút, nhà chúng tuyệt đối sẽ để em đói ."
Một tràng lời , ngoài mặt dường như là bày tỏ sự đồng cảm với cảnh ngộ của cô, nhưng thực chất chính là hạ thấp cô mặt Diệp Lỗi.
Quả nhiên, khi xong lời của Diệp Tư Vũ sắc mặt Diệp Lỗi lập tức , nhưng nghĩ đến còn dùng cô, cuối cùng vẫn lạnh mặt một câu:
“Tư Vũ đúng đấy, thích ăn thì ăn nhiều một chút, dù môi trường sống đây của con là như .
bắt đầu học lễ nghi của thế gia , đến lúc đó như nữa."
Nghe , Tô Hề lúc mới đặt cái móng giò lớn trong tay xuống, đó ưu nhã rút một tờ khăn giấy bên cạnh lau lau tay khẽ gật đầu:
“Cha ạ, con sẽ nỗ lực học tập.
Nếu thể giành thêm một trạng nguyên nữa, thì chắc chắn sẽ đem danh tiếng cho sản nghiệp của nhà chúng ."
“Ừm, Tiểu Hề con vốn thành tích học tập tệ, ba tin con."
Nhờ lời giải thích của Tô Hề, sắc mặt Diệp Lỗi mới lên một chút.
Ngay đó ông liền lấy ví tiền , từ bên trong chọn chọn lựa lựa lấy một chiếc thẻ tín dụng đưa cho Tô Hề, :
“Tiểu Hề, chiếc thẻ tín dụng con cứ cầm lấy, hạn mức nhỏ , gì mua cứ trực tiếp mua là .
Qua hai ngày nữa bảo con dẫn con đổi một bộ trang phục mới, con gái nhà họ Diệp chúng thể cứ như đây ."
Nhìn chiếc thẻ tín dụng mặt, trong lòng Tô Hề đầy rẫy sự khinh bỉ.
Lần thực sự trách cô chê bai , mà là chính từng là con gái của một ông trùm kinh doanh, thẻ tín dụng từng dùng đều là thẻ đen, khi nào từng dùng loại thẻ tín dụng phổ thông như thế chứ?
Thẻ tín dụng thường chia thành thẻ thường, thẻ vàng, thẻ bạch kim, thẻ vô hạn.
Mà loại thẻ mà thường đến chính là ba cấp độ:
thẻ thường, thẻ vàng, thẻ bạch kim, cũng ngân hàng gọi cấp độ thẻ bạch kim là thẻ titan hoặc thẻ kim cương.
Cấp độ của chúng từ cao đến thấp lượt là thẻ vô hạn/thẻ titan/thẻ kim cương -> thẻ bạch kim -> thẻ vàng -> thẻ thường.