“Nói xong, nước mắt của Diệp Tư Vũ rơi lã chã nhiều hơn, cộng thêm việc cô dùng c-ái ch-ết của mồi dẫn, càng khiến Diệp Lỗi đau lòng hơn.”
“Sao thể chứ?
Sao ba thương con !
Con mãi mãi là tiểu công chúa trong lòng ba, là đứa trẻ ba thương yêu nhất!
Bất kể là ai, đều thể cướp địa vị của con , con yên tâm , ba sẽ bớt yêu con ."
Diệp Lỗi an ủi kiên nhẫn giải thích:
“Tư Vũ , con cũng lớn , gia đình rộng lớn thế cần chăm sóc, mà con cũng , nếu ai chăm sóc con thì ba cũng yên tâm.
Lần đón hai họ về, một là vì trong lòng ba thấy hổ thẹn, hai là cũng tìm cho con một chăm sóc."
“A Bình từ yêu ba, tính tình dịu dàng, nên chắc chắn sẽ chăm sóc ba và con thật .
Nếu tìm ngoài đến chăm sóc con thì ba luôn yên tâm, ngôi nhà rộng lớn thế luôn một trông nom đúng ?
Con cứ yên tâm , ba sẽ thương con ."
Nói thì lắm, thực chất là tìm một bảo mẫu mi-ễn ph-í cho Diệp Tư Vũ ?
Đến bây giờ , ông thế mà vẫn cho rằng Tô Bình đối với ông là yêu mà , tình chân ý thiết, ông cơ đấy!
Xem bộ não yêu đương của quá ăn sâu lòng ...
Sau khi lời bảo đảm của Diệp Lỗi, Diệp Tư Vũ lúc mới ôm c.h.ặ.t lấy Diệp Lỗi lớn một trận đầy tủi .
“Thật ba..."
“Thật mà bảo bối, ba nuôi con mười mấy năm, thể thương là thương con chứ?
Con chỉ là thêm một đứa em gái mà thôi."
Diệp Lỗi tiếp tục nhẹ nhàng dỗ dành.
Mà ở nơi khác thấy, cô nở một nụ khiêu khích với Tô Hề, dáng vẻ đó như đang :
“Cô xem, ba vẫn là thương nhất, cô chẳng qua chỉ là một đứa con hoang thương hại mà thôi.”
Đối diện với kiểu khiêu khích cấp thấp và trẻ con , trong lòng Tô Hề chỉ cảm thấy buồn .
“Được đừng nữa nha, dù con cũng ba nuôi dưỡng từ nhỏ, tự nhiên sẽ giống như những cô gái bình thường khác.
Tư Vũ, con đường tương lai của con còn dài, cũng tươi sáng, con cần một gia đình chăm sóc con thật , lời ."
Diệp Lỗi vẫn đang kiên nhẫn an ủi Diệp Tư Vũ, để mặc hai con Tô Hề và Tô Bình sang một bên.
“Con ba, con... con sẽ lời... con sẽ nỗ lực chung sống với em gái..."
Sau khi Diệp Tư Vũ xong những lời đầy mùi xanh , đổi là giọng điệu tán thưởng của Diệp Lỗi.
“Ngoan, đây mới là khí độ mà đại tiểu thư nhà họ Diệp nên ."...
Nhìn cảnh tượng cha hiền con thảo mắt, Tô Hề chỉ cảm thấy ch.ói mắt lạ thường.
Nếu bên cạnh hai con cô, nếu đàn ông vẻ lịch thiệp nhiều lời xin với như , từng ngoại tình, mà đứa con gái cũng là con của tiểu tam, thì cô thực sự vỗ tay cho cảnh tượng đấy.
Làm bộ tịch như , đây là đang diễn cho ai xem chứ?
Họ chắc là quên mất , vẫn còn một cặp con đang bên cạnh đây !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-827.html.]
“Khụ khụ..."
Thực sự chịu nổi nữa, Tô Hề rốt cuộc nhịn khẽ ho một tiếng, cô thực sự xem một cảnh tượng kinh tởm như , đúng là đau khổ.
Thế là, hai khi thấy tiếng ho của Tô Hề, c-ơ th-ể rõ ràng đột nhiên khựng .
Họ lề mề thêm một lúc nữa, Diệp Tư Vũ lúc mới ngẩng đầu lên từ trong vòng tay của cha, mang đôi mắt nhỏ đỏ hoe Diệp Lỗi một cách tủi , c.ắ.n môi về phía Tô Hề, :
“Cô xem con kìa, chỉ mải nũng với ba mà quên mất còn hai vị khách ở đây.
Thực sự xin , hôm nay em chút thất thố, nên để ý đến hai , cố ý , em gái... sẽ giận chứ?"
Giọng của Diệp Tư Vũ nhẹ, mang theo một sự dịu dàng của con gái nhỏ.
những lời cô , mang tính khiêu khích vô cùng.
“Em gái Tô Hề, chào mừng... chào mừng đến với nhà họ Diệp.
Chúng đây quen , chỉ là ngờ em là em gái của chị.
Nếu như , thì chị xin tự giới thiệu một chút nha."
Nói xong, cô liền chậm rãi bước lên phía , mỉm :
“Chị là Diệp Tư Vũ, là chị của em, cũng là đại tiểu thư của nhà họ Diệp, em chính là nhị tiểu thư của nhà họ Diệp chúng .
Em yên tâm, ba nhất định sẽ đối xử với em, chúng nhất định chung sống hòa bình, cùng hiếu kính ba."
Cô nhấn mạnh hai chữ “hòa bình" cực nặng, biểu cảm khuôn mặt lưng về phía Diệp Lỗi chút dữ tợn.
Nếu Diệp Lỗi ở đây, e rằng lúc cô nhịn lao lên xé xác ...
Thấy đối phương đưa tay dường như bắt tay với , Tô Hề mỉm nhẹ, hề nắm lấy, mà trả lời với khuôn mặt đầy vẻ u sầu:
“Em... em đương nhiên sẽ giận .
Dù em cũng là mới đến, chị nhất thời thể chấp nhận em thì em cũng hiểu .
mà... nhưng mà từ nhỏ em cha, em vẫn luôn thiếu vắng tình cha, nên bạn học Diệp Tư Vũ, , thể chia cho em một chút tình yêu của cha ?"
Nói xong, một giọt nước mắt rơi xuống đúng lúc từ khóe mắt, c-ơ th-ể cô đều chút lảo đảo, cộng thêm c-ơ th-ể trông vẻ suy dinh dưỡng của cô, càng khiến thấy đáng thương hơn.
“Bạn học Diệp Tư Vũ, từ nhỏ chị sống trong cảnh nhung lụa, nhưng em... em bao giờ thấy ngôi nhà lớn như đấy!
Em luôn bài xích, nên tính cách chút cô độc... em khó mở miệng gọi chị là chị.
Chị giáo d.ụ.c , mà em chỉ là một đứa trẻ nhà nghèo, ai dạy em... chị yêu ba như , chắc là sẽ để ý nhỉ?"
Ngay đó, cô liền thấy bàn tay đang nắm c.h.ặ.t bên hông của Diệp Tư Vũ siết c.h.ặ.t .
“Chị... chị đương nhiên sẽ giận ."
Cô gần như nghiến răng nghiến lợi câu , đó tủi đầu chạy về bên cạnh Diệp Lỗi.
Thấy Diệp Tư Vũ chịu thiệt, Tô Hề liền vui vẻ.
Gọi cô là chị?
Không bao giờ, đời cô cũng thể gọi cái đồ não tàn là chị .
Chẳng là diễn vai xanh , ai mà chứ?