Lúc Tô Bình nên gì cho , bà chỉ thể an ủi xoa xoa đầu Tô Hề, :
“Mẹ bản lĩnh gì, những năm đây đối xử với con cũng , khiến con chịu ít khổ cực.
Giờ đây... con cũng coi như khổ tận cam lai .
Ba con đúng, với năng lực của con, nếu một gia đình , tương lai chắc chắn thể tiền đồ rộng mở hơn, vì cứ theo bên cạnh ...”
Nói xong, bà còn thở dài một tiếng:
“Mẹ với con, cho nên thực sự hy vọng con thể sống hơn...”
Tô Hề gật đầu gì, cảnh tượng vô cùng ấm áp.
Nhìn thấy cảnh , Diệp Lỗi cũng vội vàng lên tiếng khuyên nhủ:
“ Hề Hề, theo ba về , khi về nhà chúng thể sống cuộc đời mà mong .”
Nghe , Tô Hề chỉ xoay , đôi mắt nước ngây Diệp Lỗi, khẽ :
“ mà... nhưng mà nếu chú quan tâm đến chúng cháu như , tại lúc đầu rời bỏ chúng cháu, bỏ mặc chúng cháu để theo khác chứ?
Lúc đó cháu còn nhỏ như , lúc đó cháu còn hiểu chuyện gì cả, cháu cứ luôn hỏi , ba ...”
Cô đỏ hoe vành mắt:
“Hồi nhỏ đều cháu là đứa trẻ hoang ai thèm, là giống tạp chủng!
Tất cả đều vì thế mà coi thường cháu, hạ thấp cháu...
chú, tại chú lấy hết tiền tiết kiệm, bỏ mặc cháu và để mang theo một dì khác mất?
Chú thực sự... thực sự quan tâm đến cháu ...”
Những câu hỏi như khiến Diệp Lỗi sững sờ, ông chút bất mãn Tô Bình một cái, ánh mắt đó dường như đang :
“Bà dạy con kiểu gì , thể những chuyện với trẻ con chứ?”
ông dù bất mãn, cũng cách nào phủ nhận những lời như , thế là ông lắt léo :
“Hề Hề, ba con chịu khổ , cho nên đây chẳng là đến đón con về ?
Lúc đó vì nhiều nguyên nhân, ba còn cách nào khác mới như .
Lúc đó ba chỉ là nỡ để hai con con cùng ba chịu cái khổ khi khởi nghiệp, cho nên mới rời thôi.”
Nói xong, ông còn tiến lên một bước, dùng một bộ dạng cha hiền từ mà ông tự cho là để tiếp tục giải thích:
“Hơn nữa, ba chẳng qua cũng chỉ là phạm một lầm mà tất cả đàn ông đời đều phạm mà thôi, ai mà chẳng lúc tuổi trẻ vô tri chứ?
Bây giờ chẳng hối hận , cho nên mới đón con về để bù đắp cho con.
Con cứ tin ba , ba sẽ đối xử với con.”
Ông lời lẽ khẩn thiết, giọng điệu cấp thiết, nếu vì xem qua trong mảnh vỡ ký ức về sự thương yêu của ông dành cho Diệp Tư Vũ, thì e là bản thực sự sẽ tin mất.
Nghe đến câu cuối cùng , Tô Hề suýt chút nữa nhịn mà thành tiếng.
Một cái cớ đường hoàng hoang đường bao!
Có một đàn ông, luôn tìm đủ cái cớ cho những lầm phạm , luôn tìm vô lý do cho việc ngoại tình của .
Chúng thể là vợ tròn trách nhiệm, vợ việc nhà, vợ kiếm tiền, là vợ đủ xinh , bên ngoài quyến rũ, kìm nén lòng , do say r-ượu mất kiểm soát vân vân...
Tóm , những vấn đề , tuyệt đối xuất phát từ chính bản .
Nực bao?
mà !
Tô Hề rũ mắt lạnh, trong kế hoạch và mục đích của , vốn dĩ mắt xích về Diệp gia .
Dẫu ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-825.html.]
Chỉ thể thực sự phá hủy Diệp gia, Diệp Tư Vũ mới mất chỗ dựa lớn nhất của .
Mất sự hỗ trợ của tiền bạc, cô còn thể dựa cái gì để tạo dựng hình tượng?
Dựa cái gì để lôi kéo ?
Trường học quý tộc, bao giờ là một xã hội thu nhỏ, là một nơi danh lợi ...
Hơn nữa, bộ cuộc đối thoại , đều dùng chiếc b.út ghi âm ghi hết nhé!
Phải phát minh b.út ghi âm quả thực là một nhân tài, tạo điều kiện thuận lợi cho bao nhiêu .
Thế là, khi ngẩng đầu lên nữa, biểu cảm của Tô Hề chuyển thành sự do dự, cô dường như chút lay động :
“Con... con cũng thể cùng ba về, nhưng mà, nhưng mà... con còn một yêu cầu nữa.”
Thấy dường như hy vọng, Diệp Lỗi liền kích động hỏi:
“Con , yêu cầu gì?
Ba sẽ cố gắng hết sức thỏa mãn con.”
Tô Hề nhỏ giọng :
“Con... con mang theo cùng về, ba sẽ để và con cùng về nhà chứ?”
“Không vấn đề gì, đương nhiên là .
A Bình vốn dĩ là mối tình đầu của ba mà, ba chính là đón cả hai con về đấy!”
Thấy Diệp Lỗi thèm suy nghĩ mà đồng ý ngay, Tô Hề cuối cùng cũng lộ một nụ xuất phát từ tận đáy lòng, cô kích động :
“Cảm ơn ba!
Cuối cùng con cũng nhà !
Con thể về nhà !”
Lúc cô giống như một đứa trẻ nhận kẹo, vui mừng thôi.
Mà Tô Hề, chính là cố ý thể hiện như , loại khao khát gia đình, dáng vẻ của một kẻ nhà quê nhưng chút tham tiền , mới khiến Diệp Lỗi buông bỏ sự nghi ngờ.
“Được, chúng mau thôi, xuất phát ngay bây giờ.”
“Đợi một chút.”
Tô Hề cắt ngang sự nôn nóng của Diệp Lỗi, cô căng thẳng :
“Con... con còn cùng thu dọn một chút đồ đạc trong nhà...”
Chương 702 Quay về Diệp gia
“Không cần thu dọn nữa , chúng thẳng luôn là .
Ở đây là mấy thứ r-ác r-ưởi, bẩn, cũ thì cũng là đồ nát, lấy chúng để gì?
Đợi về đến nhà, ba sẽ đổi mới bộ cho hai con, cũng đổi thứ đắt tiền hơn.
Nhà chúng là biệt thự lớn đấy, còn những thứ , mang về bẩn lắm.”
Diệp Lỗi nhíu mày xua tay, giống như những thứ đồ đạc trong nhà họ là vật phẩm độc , chạm là thể mắc bệnh.
“Vậy... ạ...”
Tô Hề đỏ mặt kéo theo bước chân của Diệp Lỗi, trông vẻ ngại ngùng.
đáy lòng cô trào phúng nghĩ:
“Nếu coi thường bọn họ như , thì đừng mà đón về!”
Vừa lợi dụng , tôn trọng , còn chê bai đồ đạc ở đây, thậm chí ngay cả diễn kịch cũng diễn cho trọn, thật là nực !
Nhìn dáng vẻ cao cao tại thượng từ trong xương tủy và sự khinh miệt đối với tầng lớp thấp kém của đối phương, Tô Hề cảm thấy một trận buồn nôn.
Sau đó, Tô Hề và rời khỏi căn phòng rách nát ở mười mấy năm, qua cầu thang cũ kỹ, đến chiếc xe sang trọng tương xứng với nơi .