“Bản đến đây là để nghịch tập, là để đổi vận mệnh cho một Tô Hề ở thế giới khác.”
Cô thể để bản mang danh kẻ sát nhân.
Tuy rằng dùng cái ác trị cái ác như bây giờ sướng, nhưng dù nữa, cũng gây mạng .
Thế là Tô Hề đột ngột nhắm c.h.ặ.t đôi mắt, khi mở mắt nữa, đáy mắt chỉ còn một mảnh thanh minh...
Cô liếc Diệp Điềm Điềm một cái, cô gái đang ngừng run rẩy mà cau mày:
“Thôi bỏ , coi như là phần thưởng cho việc cô cho những chuyện , chuyện thể truy cứu cô nữa.
mà...”
Cô đột nhiên cúi xuống áp sát đối phương, khóe miệng nở một nụ quái dị:
“Chỗ camera giám sát , cô ?
trong lòng cô đang nghĩ gì, cô cứ việc mách giáo viên.
nếu nhà trường xử lý , thì cô cứ chờ xem...”
Chương 698 Lấy ác trị ác
“...
, !
tuyệt đối sẽ gì hết!”
Diệp Điềm Điềm vội vàng gật đầu, cô sợ Tô Hề bước tiếp theo chuyện điên rồ gì đó.
“Ừm...
Thế mới ngoan chứ.
nhớ là, cô cùng vệ sinh, đó cẩn thận ngã đ-ập trán , đúng ?”
“ đúng đúng...
Là tự ngã...
Là tự ngã...”
Thấy Diệp Điềm Điềm cũng coi như điều, Tô Hề xoay hỏi đám đang giả ch-ết đất:
“Đừng giả ch-ết nữa, còn các thì ?
Nếu hỏi đến, nên thế nào ?”
“Biết...
Biết ạ...”
“Chúng em ạ...
Biết ạ...”
“Cô ... cô là tự ngã...”
“...”
Đám đất khi thấy câu hỏi lạnh lùng của Tô Hề, tức khắc đồng thanh trả lời lớn tiếng.
“Ừm.”
Tô Hề hài lòng gật đầu, đó đến bên cạnh mấy cô gái đ-ánh cho trật khớp.
“Mày...
Mày định gì?
Hu hu hu...
Đừng...
Đừng mà, sai ...”
Cô sợ hãi xin .
Ngay trong ánh mắt kinh hoàng của cô , Tô Hề giơ tay kéo cánh tay cô dùng lực một cái ——
“Rắc!”
“A!!!”
Chỗ trật khớp nắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-821.html.]
Sau khi Tô Hề ch-ữa tr-ị xong cho tất cả những trật khớp, lúc mới đến bên bồn rửa mặt rửa qua đôi bàn tay vốn chẳng vết bẩn nào, :
“Các nên cảm thấy may mắn vì bây giờ là xã hội pháp trị và các còn là trẻ vị thành niên nên bảo vệ, hãy nhớ lấy, chính sự lớn mạnh của quốc gia và lòng của nhân dân bảo vệ các .
Nếu ... mấy cái mạng cũng đủ cho các ch-ết .”
Nói xong, Tô Hề vẩy vẩy những giọt nước tay, sải bước rời khỏi nhà vệ sinh nữ...
Khoảnh khắc bước khỏi nhà vệ sinh nữ, cô liền đổi trạng thái, khôi phục dáng vẻ chút rụt rè sợ sệt đó.
Nếu kỹ sẽ thấy, mặt cô gái mang theo một chút lạc lõng và uất ức, cô cúi đầu rảo bước chạy ngoài, đó liền chạy vụt ...
Và cùng với tiếng “loảng xoảng” khi cửa nhà vệ sinh đóng , đám rạp đất lúc mới dám dìu dắt dậy.
Trên bọn họ ít nhiều đều vết thương, trong đó đương nhiên là vết thương Diệp Điềm Điềm và cô gái tóc b.úp bê là nghiêm trọng nhất.
Khổ nỗi, những vết thương khi qua thủ pháp đặc biệt của Tô Hề, cư nhiên gần như ngoại thương gì!
Ngoại trừ cái trán đang chảy m-áu đầm đìa của Diệp Điềm Điềm , những khác từ bên ngoài trông chẳng khác gì bình thường.
Ngay cả Diệp Điềm Điềm đ-ập rách đầu, thực cũng chỉ là vẻ nghiêm trọng, nếu bệnh viện kiểm tra thì cũng chỉ thể kết luận là do cẩn thận ngã va chạm mà thôi.
Sau khi trở về lớp học, Tô Hề đến cửa một ôm c.h.ặ.t lấy!
Trong lúc ngẩn ngơ, bên tai truyền đến tiếng nấc khẽ:
“Hề Hề, ...
Cậu chứ?
Đều tại ...
Đều tại , nên văn phòng, nên luôn ở bên cạnh mới đúng.”
Người đang ôm c.h.ặ.t lấy cô chính là Thu Đồng.
“Sao...
Sao Đồng Đồng?”
Tô Hề chút luống cuống nhẹ nhàng vỗ lưng cô bạn.
Hồi lâu , cảm xúc của Thu Đồng dường như mới trấn tĩnh , cô chậm rãi buông đôi tay đang vòng quanh Tô Hề , dùng đôi mắt đỏ hoe lo lắng chằm chằm cô một lượt từ trong ngoài từ xuống một cách tỉ mỉ mới nhíu mày lên tiếng:
“Hề Hề...
Tay , lòng bàn tay đỏ thế ?
Có bọn Diệp Điềm Điềm bắt nạt !
Mình ngay bọn họ chẳng đứa nào lành gì mà, từ đến nay thích bạo hành bạn học, những thủ đoạn bọn họ dùng cũng đều là những thứ...”
Nói đến một nửa, cô giống như đột nhiên nghĩ đến điều gì đó mà cứng nhắc dừng lời , đó nắm lấy tay Tô Hề đặt bên miệng thổi :
“Hề Hề, chứ...
Tay đau ?”
Nhìn Thu Đồng đang lo lắng cuống quýt, trong lòng Tô Hề luôn cảm thấy gì đó kỳ lạ, nhưng rõ kỳ lạ ở chỗ nào.
Cô quy tất cả chuyện thành sự quan tâm và lo lắng của bạn dành cho , thế là cô liền nhẫn nại ôn tồn :
“Mình mà Đồng Đồng, gấp gáp như gì?
Đi, chúng lớp .”
Nói xong, cô nắm ngược bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Thu Đồng, kéo cô bạn thẳng về chỗ mới lên tiếng hỏi:
“Đồng Đồng, lo lắng như ?”
Đối mặt với sự thắc mắc của Tô Hề, Thu Đồng bĩu môi trả lời:
“Lúc thấy , đợi một lúc cũng thấy về, hỏi bạn học mới , hóa lúc Diệp Điềm Điềm đưa !
Cậu , lúc đó cuống hết cả lên, định tìm thì về .”
Cô chút sợ hãi vỗ vỗ ng-ực:
“Hề Hề, con nhỏ Diệp Điềm Điềm đó , nhất định tránh xa cô .
Nếu cô chuyện gì quá đáng thì cứ với , chúng tìm các chú cảnh sát!
Thế nào, cô khó dễ gì ?”
Hóa là bạn học cho cô .
Lúc tan học vặn là giờ tập thể d.ụ.c giữa giờ, Thu Đồng văn phòng hỏi bài, còn bản thì gọi nhà vệ sinh, cho nên mới khiến cô lo lắng đến .