Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 808

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:18:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cứ lấy sự việc ngày hôm nay của , tình trạng như đầu xảy , và tuyệt đối cũng sẽ cuối cùng.”

 

Nếu chọn cách đ-ánh trả ngay lập tức và đ-ánh trả một cách mắt, nếu , e rằng cô sẽ cần chịu đựng sự cô lập của trong một thời gian dài.

 

Nghĩ đến cuộc sống t.h.ả.m hại của một khác, đôi mắt Tô Hề khỏi lạnh lùng vài phần.

 

Trải qua sự việc ngày hôm nay, cô tin rằng phần lớn sẽ đến gây sự với nữa.

 

Hiện tại đang là lớp 8, cách khởi đầu của câu chuyện còn đầy hai năm.

 

Nói cách khác, trong thời gian hơn một năm , tiên cô cần cho c-ơ th-ể trở nên mạnh mẽ, và tìm cơ hội kiếm một tiền để vốn liếng lên cấp ba, đó mới thể tìm cách nghịch chuyển.

 

Bởi vì bất kể ở thế giới nào, sự lớn mạnh của bản mới là vốn liếng duy nhất.

 

ở độ tuổi của , 15 tuổi ngoài thuê là vi phạm pháp luật, những việc vi phạm pháp luật cô thể , cũng sẽ ai nhận cô...

 

đây ở mạt thế, vì tiền bạc trở thành thứ vô dụng nhất, cho nên cô chẳng thu thập một chút nào cả.

 

Cứ như , học phí cấp ba sẽ chút khó khăn.

 

Nghĩ đến đây, Tô Hề bật dậy từ chiếc giường công chúa lớn, vỗ tay một cái thật mạnh tự lẩm bẩm:

 

!

 

Mang chút nhu yếu phẩm ngoài bán là mà!"

 

ngoài bày một cái sạp vỉa hè gì đó, bán rẻ những nhu yếu phẩm , kiểu gì cũng sẽ mua.

 

Nếu quản lý đô thị đến bắt, cô sẽ trực tiếp cuốn gói chuồn lẹ!

 

Quyết định xong ý định, Tô Hề b.úng tay một cái trở căn phòng cũ nát .

 

Đầu tiên cô mang một đồ dùng sinh hoạt đơn giản như chăn đệm từ trong gian đặt phòng ngủ, như ít nhất thể đảm bảo bản một môi trường thoải mái, đó mới lấy hai cái bánh bao và một ly nước nóng bưng phòng khách.

 

“Mẹ, ăn cơm thôi, đây là bánh bao lúc con mua ở bên ngoài, mau tranh thủ lúc còn nóng mà ăn ."

 

Tô Hề vẫn dùng giọng điệu cẩn trọng như trong ký ức với – Tô Bình.

 

Họ của là theo họ , vì cô thực sự bất kỳ dây dưa nào với cha tồi tệ .

 

phụ nữ vô cùng sa sút mắt , mặc dù những gì xảy đó trong các mảnh vỡ ký ức khiến cô chút lạnh lòng, nhưng dù thế nào chăng nữa, đây cũng là cô, và nỗ lực nuôi dưỡng cô đến năm bảy tám tuổi, ơn nghĩa nhất định báo.

 

Quan hệ nhân quả chính là món nợ khó trả nhất.

 

“Đồ ăn... bánh bao... lâu ăn bánh bao..."

 

Tô Bình lầm bầm nhỏ giọng.

 

, bao lâu họ ăn bánh bao?

 

Những năm qua, bộ đều dựa việc cô nhặt một rau thừa lá thừa mới thể miễn cưỡng duy trì cuộc sống.

 

Không Tô Hề chịu cái khổ , đây ở mạt thế cô thậm chí còn từng ăn cả đất.

 

Không tuân theo quỹ đạo cuộc sống ban đầu là bởi vì cô đến thế giới , cô rõ ràng khả năng dưỡng c-ơ th-ể, thì chắc chắn sẽ theo con đường cũ để một nữ phụ khổ mệnh.

 

“Vâng, mau ăn , con về phòng bài tập đây."

 

Chương 687 Sự đổi của

 

“A...

 

đúng... bánh bao, là bánh bao!

 

Hề Hề, con mang bánh bao cho bố con , bố con thích ăn bánh bao nhất, ông vẫn ăn cơm ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-808.html.]

Người phụ nữ đột nhiên mắt sáng rực, bà như nghĩ điều gì đó liền hưng phấn gọi Tô Hề đang định rời .

 

Nghe những lời thốt từ miệng , Tô Hề chỉ cảm thấy trái tim đột nhiên nhói đau một hồi, đó là thứ tình cảm còn sót của linh hồn khác.

 

Thật đáng thương, đáng buồn mà cũng thật đáng hận ...

 

Ngay cả khi bỏ rơi, của cô thế mà vẫn còn nghĩ đến cha tồi !

 

Còn đứa con gái luôn ở bên cạnh che chở , bà chẳng thèm lấy một cái...

 

Phải là loại não tình ái đến mức nào mới biến thành như ?

 

Kiếp khi ch-ết t.h.ả.m, ánh mắt của bạn bè cũng bất lực và cạn lời như cô lúc ?

 

Nếu lúc mặt bà vẫn là cái khác , thì cô bé chắc hẳn sẽ buồn đến nhường nào...

 

Tô Hề nhắm hai mắt , nén cảm xúc trong lòng, đó mới mở đôi mắt trong veo.

 

“Mẹ, bố , cần chúng nữa , đừng nghĩ đến ông nữa.

 

Bây giờ là con gái ở bên cạnh , là con gái luôn ở bên cạnh !

 

Chúng về phía ..."

 

Cô bình tĩnh xong những lời .

 

khi Tô Bình thấy thì cảm xúc vô cùng kích động, bà tức giận trợn trừng mắt Tô Hề đầy ác cảm:

 

“Mày im !

 

Chẳng tại mày là con gái !

 

Nếu mày là con trai, nếu mày là con trai, Diệp Lỗi thể rời bỏ tao?

 

Đều tại mày...

 

đều tại mày hại..."

 

Nói , bà còn hung hăng hất đổ đồ đạc bàn, cái ly đựng nước nóng lập tức vỡ tan mặt đất, b-ắn tung tóe những vệt nước.

 

Ánh mắt Tô Hề trầm xuống, nắm đ-ấm siết c.h.ặ.t lộ rõ sự tức giận của cô lúc , suy cho cùng đối với những rơi ma chướng đối diện với hiện thực và thể cứu chữa , cô vốn giải cứu.

 

cơn đau nhói tim đang nhắc nhở bản từng khắc, trái tim đang đ-ập , linh hồn đang trôi dạt , phận bi t.h.ả.m và...

 

Những giọt nước mắt tự chủ rơi xuống , đều từng là chính cô – Tô Hề.

 

đang gào thét điên cuồng mắt cũng là quan trọng nhất của cô đây.

 

“Hù..."

 

Tô Hề cố gắng hít một thật sâu, cô đè nén sự lạnh lùng trong lòng, lời nào bước tới, cúi đầu nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ tan tành mặt đất lòng bàn tay.

 

Cô im lặng chịu đựng cái oán hận đỉnh đầu, dọn dẹp sạch sẽ đống tàn dư mặt đất xong, lúc mới vỗ vỗ tay bên cạnh Tô Bình.

 

Lần , tay cô bằng một ly nước nóng mới.

 

“Mẹ, trong cuộc sống của chỉ mỗi bố, còn con.

 

Con là miếng thịt từ rơi xuống, là ruột thịt của .

 

Trong những ngày bố bỏ rơi chúng , chỉ con là rời bỏ .

 

Bất kể lúc nào, con cũng sẽ bên cạnh , chỗ dựa vững chắc cho .

 

Cho nên..."

 

 

Loading...