Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 805

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:18:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đứng bục giảng, Vương Tuyết Hàm chỉ cảm thấy mặt sắp bốc cháy đến nơi , cô đỏ bừng mặt cúi đầu dám các bạn bên , cô dám đón nhận những ánh mắt nóng hổi của khác.”

 

sự việc phát triển đến mức , cô cũng thể xin ...

 

Chương 684 Lại một thế giới tiểu thuyết khác

 

“Tớ... tớ đối với những chuyện xảy ngày hôm nay gửi tới bạn học Tô Hề lời xin chân thành nhất.

 

Hu hu hu... tớ nên bắt nạt bạn cùng lớp, nên lập nhóm nhỏ trong lớp, như ... hại cho... nề nếp của lớp , tớ nên khơi mào chuyện .

 

... tại đây, tớ chân thành với cô giáo và Tô Hề một câu:

 

Xin ..."

 

Khi đoạn văn , Vương Tuyết Hàm hổ thẹn đến mức bật thành tiếng.

 

xin , trong miệng lúng b.úng một tràng dài.

 

Lúc , cả lớp đều ngây !

 

“Chuyện... chuyện gì thế , Vương Tuyết Hàm thế mà công khai xin Tô Hề!"

 

“Trời ạ... bình thường chẳng giáo viên đều quản , hôm nay tự nhiên quản thế ?"

 

“Tớ cảm giác hôm nay Tô Hề cứ như biến thành khác ..."

 

, các ?

 

Hai đứa cũng xin Tô Hề , thấy bây giờ tụi nó cứ như rùa rụt cổ ."

 

“Chiều nay tớ còn thấy ba đứa nó qua bắt nạt Tô Hề, kết quả đoán xem... cái đứa vốn nhu nhược như nó thế mà trở tay tát Vương Tuyết Hàm một cái!"

 

“Tớ cũng thấy , cái tát đó kêu to lắm, ba đứa tụi nó thế mà đè nổi một đứa!"

 

“Suỵt... nhỏ tiếng thôi, giáo viên qua kìa..."

 

“..."

 

Lần xin của Vương Tuyết Hàm mang cú sốc nhỏ cho tất cả những từng cô lập Tô Hề trong lớp.

 

Bởi vì bình thường Vương Tuyết Hàm xinh xắn, thành tích học tập cũng khá , tính cách hoạt bát, cho nên trong lớp khá yêu thích.

 

Lấy cô trung tâm, trong lớp hình thành một nhóm lớn.

 

Mỗi khi đến tiết thể d.ụ.c hoạt động ngoại khóa, những bạn nữ đều tụ tập một chỗ, bám đuôi theo cô , chỉ sợ bản vô tình bỏ rơi.

 

Còn Tô Hề, chính là sự tồn tại những cùng cô lập và khinh miệt.

 

Đôi khi thế giới thực tế là , nó chỉ xuất hiện trong thế giới lớn mà còn xuất hiện trong giới học sinh.

 

Thực tế trường học chính là một xã hội thu nhỏ, nó cũng phản chiếu nhiều khía cạnh của cuộc sống.

 

Con khao khát kết bạn, sợ cô lập, cho nên họ mới nỗ lực tụ tập để sưởi ấm cho , lấy lòng khác, để bản trở thành bỏ .

 

đều thích Tô Hề, cũng đừng tiếp xúc với nó nữa.

 

Đó chính là suy nghĩ tâm lý chân thực nhất của họ.

 

Có lẽ trong những trực tiếp hại Tô Hề, nhưng họ... cũng chẳng qua chỉ là một trong những bông tuyết cơn lở tuyết mà thôi.

 

Tô Hề Vương Tuyết Hàm đang cúi đầu, hai tay xoắn bục giảng, trong lòng lạnh một tiếng.

 

Hừ, cô vẫn thích cái dáng vẻ ngông cuồng chịu khuất phục lúc của đối phương hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-805.html.]

giờ đây đối phương cúi đầu xin , mục đích của cô cũng đạt , cho nên cần thiết cứ khăng khăng buông.

 

Nói một cách nghiêm túc, cô thực sự còn tính là giúp đối phương một đấy chứ.

 

Bởi vì những chuyện, nếu cha giáo viên dạy, khi trưởng thành tự khắc sẽ xã hội họ dạy dỗ.

 

Còn , chẳng qua là dạy bảo đối phương một phen mà thôi.

 

“Bạn học Tô Hề, em chấp nhận lời xin của em ?"

 

Giáo viên chủ nhiệm Tô Hề đầy mong đợi, dáng vẻ đó cứ như thể nếu cô đồng ý thì sẽ là hiểu chuyện .

 

“Dạ, lời xin em nhận , em cảm ơn cô ạ."

 

Nội tâm vốn là linh hồn lớn nên Tô Hề xử sự vẫn khá tròn trịa, vì mục đích g-iết gà dọa khỉ đạt nên cô cũng định quá đà.

 

Chắc hẳn sự việc , cuộc sống trung học của cô sẽ yên bình hơn nhiều.

 

“Được , Vương Tuyết Hàm em xuống , lát nữa bảo bố em cùng đến văn phòng gặp cô.

 

Các bạn khác, nhớ kỹ học theo hành vi , tan học!"

 

Nói xong, giáo viên chủ nhiệm liền trực tiếp bước khỏi lớp.

 

Tô Hề thu dọn sách vở, phớt lờ vô ánh mắt dò xét trong lớp, một rời .

 

Cô theo ký ức trở về căn nhà nhỏ cũ nát của , đó là một tòa nhà chung cư cực kỳ lâu đời.

 

Đống r-ác ở cửa chất thành đống từ lâu mà ai dọn dẹp, cả tòa nhà đen ngòm đến mức rõ hoa văn ban đầu nữa.

 

Bức tường tróc sơn và tòa nhà cảm giác như sắp sụp đổ bất cứ lúc nào khiến mắt Tô Hề tối sầm .

 

Nhìn chữ “Dỡ bỏ" (拆) to đùng vẽ bằng sơn đỏ, cô bước lên cầu thang thậm chí tay vịn cũng gãy với tâm trạng khá phức tạp.

 

Nhà cô ở tầng bốn, phần lớn dân trong tòa nhà đều dọn hết , chỉ còn rải r-ác vài hộ gia đình điều kiện kinh tế đang sinh sống, trong đó nhà cô.

 

Tô Hề thở hồng hộc chạy một mạch lên tầng bốn, cô đẩy cánh cửa sắt phát tiếng “két két" bước phòng, đón chào cô là một mùi hôi thối xộc lên mũi.

 

“Mẹ, con về ."

 

Cô học theo dáng vẻ trong ký ức gọi một tiếng, đó bước phòng khách.

 

“Chồng ơi... khi nào mới về?

 

Sao vẫn về..."

 

“Anh vẫn còn trách em ?

 

Anh mau về ..."

 

“..."

 

Trong phòng truyền đến tiếng lẩm bẩm của một phụ nữ, đó là cô.

 

Tình trạng như dường như là thường xuyên, cô kể từ khi ly hôn suy sụp , ngày nào cũng lầm bầm những lời nhớ nhung cha tồi tệ .

 

Tô Hề nhíu mày, thần sắc chút phức tạp.

 

Không hiểu , dù cô trực tiếp trải qua những chuyện , nhưng cảm giác đau đớn thấu xương vẫn ập đến trái tim cô...

 

Giống như cuộc đời như , chính là thứ cô từng trải qua .

 

Nước mắt tự chủ từ khóe mắt rơi xuống, cô phân biệt đây là nước mắt của là nước mắt của Tô Hề ch-ết trong mùa đông năm nữa ...

 

 

Loading...