“Không đúng!”
Đây là phản ứng đầu tiên của Tô Hề, chẳng lẽ cô ám toán ?
Ý nghĩ nảy liền lập tức cô gạt bỏ, dù cô vẫn lờ mờ nhớ khi ngất đang ở trong gian.
Thế là Tô Hề nỗ lực lắc lắc đầu, tầm mắt cuối cùng cũng dần trở nên rõ ràng hơn...
“Yô, đại học bá của chúng mà cũng ngày ngủ gật ?
Sao thế, cũng học đòi đám học sinh hư lo học hành hẳn hoi , ha ha ha!"
Da đầu truyền đến một cơn đau xé, Tô Hề chỉ cảm thấy tóc dường như sắp nhổ sạch !
Chương 677 Bị bắt nạt?
Nhìn theo hướng tiếng động, Tô Hề lúc mới phát hiện, mà đang ở trong một môi trường xa lạ!
Mà cô bé mắt đang mặc đồng phục học sinh, để tóc mái bằng buộc đuôi ngựa, đang vẻ mặt khinh bỉ dùng sức túm tóc ...
Không kịp phản ứng xem xảy chuyện gì, Tô Hề theo phản xạ điều kiện vòng tay chộp lấy cánh tay đối phương, đó dùng sức bẻ sang bên cạnh——
“A... a!!!"
Một tiếng thét t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết vang lên, cô bé mắt tái mét mặt mũi giận dữ mắng:
“Đồ tạp chủng, mày buông tay cho tao!
Mày... cái đồ đứa trẻ ai thèm mà dám đ-ánh trả?
Người mau lên, mau giúp tao lôi nó !"
Nghe tiếng hét ch.ói tai vang lên, Tô Hề nhíu mày thầm nghĩ:
“Không đúng, sức lực của từ bao giờ trở nên nhỏ thế ?”
Còn cánh tay của cô, g-ầy đến mức cứ như bẻ một cái là gãy !
Còn đợi cô nghĩ thông suốt, xung quanh thêm hai cô gái một b-éo một cao chạy tới ấn lấy Tô Hề, định bẻ tay cô .
Ánh mắt Tô Hề lạnh lùng, phẩy tay một cái định phóng dây leo quất đ-ánh đối phương.
Tuy nhiên——
“Bầm!"
Cô mà hai trực tiếp đẩy ngã xuống đất một cách dễ dàng.
Tô Hề thể tin nổi bàn tay trống rỗng của và cái hình g-ầy nhỏ đẩy một cái là ngã , tràn đầy sự kinh ngạc!
Đây...
đây là tay của cô!
Chuyện gì đang xảy thế , cô biến thành thế ?
Tô Hề giơ tay nắm nắm lòng bàn tay, phát hiện c-ơ th-ể quả nhiên hành động theo ý nghĩ của cô, đó cô nhẹ nhàng ngắt đùi một cái.
“Suýt..."
Có cảm giác đau, là mơ!
Nói cách khác, cô đột nhiên đổi !
Chẳng lẽ cô trọng sinh nữa?
Hay là... xuyên ?
Các loại kích thích khiến đầu óc cô chút mụ mị, nhưng cô gái mặt ý định cho cô thời gian để thích nghi.
“Tô Hề, đồ tạp chủng nhà mày, mau xin tao ngay, nếu tao sẽ xé nát miệng mày !"
Giọng non nớt truyền đến là những lời lẽ độc địa như , cô gái mắt đang vẻ mặt phẫn nộ chỉ mũi cô quát mắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-797.html.]
Tô Hề dùng ba giây đồng hồ nhanh ch.óng quan sát xung quanh một lượt:
“Nơi chắc là một phòng học, mà cô gái mắt cũng chỉ mười ba mười bốn tuổi, còn mặc đồng phục học sinh, qua là học sinh trung học.”
Kết hợp với việc đối phương gọi tên , Tô Hề chắc chắn, bản chắc là xuyên , hơn nữa còn xuyên chính trong mảnh vỡ ký ức ...
“Này, đang chuyện với mày đấy!
Có tai mày điếc ?
Mau quỳ xuống xin tao, nếu chúng tao sẽ tha cho mày !"
Cô gái đầu vẫn ngừng la hét, Tô Hề phủi phủi m-ông từ đất thong dong dậy.
Sự phớt lờ của cô càng đối phương tức giận hơn, thế là cô gái đó định đưa tay định đẩy ngã Tô Hề nữa, tuy nhiên——
“Chát!"
Một tiếng tát giòn giã vang lên.
Tô Hề đợi đối phương phản ứng liền dùng mười phần sức lực giơ tay tát cho cô một cái tát.
Sức lực của c-ơ th-ể nhỏ, lẽ là do nguyên nhân suy dinh dưỡng lâu ngày dẫn đến, cho nên cho dù cô dùng hết lực, nhưng cũng chỉ tát cho gò má đối phương ửng đỏ.
“Ba dạy thế nào là tôn trọng khác ?
Nghe cái giọng điệu đầy mùi phân của lúc , ai còn tưởng từ nhỏ ăn phân mà lớn lên đấy!
Cái loại ba như với cái loại ba như đây thì gì khác ?"
Tô Hề tùy ý vung vung cổ tay chút phát đỏ của , giọng điệu khinh khỉnh .
Lực tác động là tương đương, cho nên cô dùng bao nhiêu lực thì lòng bàn tay lúc cũng đau bấy nhiêu.
chút đau đớn cô sẽ để tâm, ngược là giọng ồn ào của cô gái đối diện thực sự khiến thấy phiền lòng.
“Mày... hu hu hu... mày đ-ánh tao..."
Cô bé nhất thời cái tát cho ngây , hồi lâu mới bịt má chạy xa, khi miệng còn căm hận :
“Mày đợi đấy, đồ tạp chủng, tao sẽ mách giáo viên, mày cứ đợi mắng !"
Thấy kẻ cầm đầu chạy , hai còn cũng hung hăng lườm Tô Hề một cái, nhưng dám lên động cô nữa, thế là cũng theo chạy mất...
Sự cãi cọ giữa trẻ con chính là như , chỉ cần dám phản kháng, khí thế của mạnh hơn một bậc, thì những khác sẽ dám đến bắt nạt nữa.
Mất ba kẻ phiền phức, Tô Hề nhất thời cảm thấy khí xung quanh trong lành hơn nhiều, cô xoa xoa thái dương chút sưng nhức, dựng cái ghế đổ đất xuống mới bắt đầu suy nghĩ về tình hình mắt...
Cô kỹ càng tiếp nhận ký ức của c-ơ th-ể một lượt mới , hóa thực sự nhập c-ơ th-ể của nữ sinh Tô Hề !
Vì xuyên qua đây?
Còn thể về ?
Chẳng lẽ cô nhốt ở đây cả đời ?
Vậy c-ơ th-ể ban đầu của cô bây giờ thế nào ?
Tô Hề nhíu mày bắt đầu suy nghĩ về những chuyện xảy khi đến thế giới .
Cô dường như đang hấp thụ viên đ-á mới nhận ...
, viên đ-á!
Trong một tia sáng lóe lên, Tô Hề nhất thời cảm thấy như chạm điều gì đó.
Câu xuất hiện khi mảnh vỡ ký ức kết thúc:
“Cô , đổi vận mệnh ?”
Chẳng lẽ điểm kích hoạt đổi vận mệnh chính là viên đ-á đó?
Những viên đ-á thu thập bấy lâu nay và thây ma khuôn mặt giống rốt cuộc mối liên hệ gì?