“Bất kể là nỗi đau khi Thu Đồng rời , là mùi khai của nước tiểu Diệp Tư Vũ tưới lên , cả cảm giác đau đớn khi con d.a.o đ-âm tim lúc tự tận cuối cùng, cô đều thể cảm nhận sâu sắc như chính đang trải qua...”
Vào lúc sự việc xảy , cô vô giành lấy quyền kiểm soát c-ơ th-ể để phá vỡ những bất công đó, để phản kháng, để đổi hướng của tương lai, ngặt nỗi...
Cô !
Cô chỉ thể ở trong c-ơ th-ể mà sốt ruột, cô chỉ thể nữ sinh Tô Hề vốn tràn đầy hy vọng tương lai sống trong vô vọng, tuyệt vọng và căm hận, từng chút từng chút một đến điểm cuối của sinh mệnh...
Cô, bất lực, giống hệt như cô ở kiếp khi đám thây ma phân thây, chỉ thể bên vách đ-á, mặc cho lũ quái vật từng chút một xé rách, gặm nhấm c-ơ th-ể .
Ký ức tuy kết thúc, nhưng sự chấn động về mặt tâm hồn thì còn xa mới dừng ở câu chuyện...
Tô Hề trong gian lâu vẫn thể hồn, cuộc đời của thiếu nữ đó cứ như thể bản cô đích qua một lượt , dài đằng đẵng ngắn ngủi.
Cô tận mắt thấy chính ngã trong vũng m-áu, tận mắt thấy cô cùng ch-ết với Diệp Tư Vũ, tận mắt thấy một sinh mạng tươi tắn vụt tắt.
Nếu sự xuất hiện của Diệp Tư Vũ, Tô Hề trẻ tuổi chắc hẳn sẽ một tương lai tươi sáng hơn đúng .
Cô lẽ sẽ cùng Thu Đồng thành ước mơ, đó du lịch khắp thế giới.
Thật tiếc, cô ch-ết...
Giống như trong một cuốn tiểu thuyết, là nữ phụ, cô định sẵn là đấu nữ chính.
Không hiểu , trong lòng cô bỗng nảy một ý nghĩ——
Đây, liệu là chuyện cô thực sự trải qua đây ?
Chỉ là cô quên ?
Khi nhớ lúc g-iết ch-ết thây ma Tô Hề, giọng lọt tai khi tan biến:
“Tô Hề, chính là cô, cô chính là mà...”
Chúng , là một thể...
“Phù... phù... phù..."
Tô Hề chút hỗn loạn vò vò tóc, hít sâu vài , mới coi như thoát khỏi mộng cảnh .
Chủ yếu là tất cả những chuyện quá thật, thật đến mức ngay cả khi bình tâm , cô vẫn cảm thấy tim dường như vẫn còn vương cơn đau khi tự sát đó.
Cô khoanh chân mặt đất thiền một lúc đó mới dậy, ánh mắt m-ông lung về phía xa...
Cô vẫn còn lờ mờ nhớ kỹ bóng hình mờ nhạt gặp trong mộng cảnh đó từng với :
“Mọi cuộc gặp gỡ đều là tất yếu, tất cả những chuyện cô trải qua đều là con đường của cô.
Hãy tiếp , đến điểm đích...”
Nếu đây tuy cô cũng thắc mắc về những chuyện nhưng sẽ coi trọng nó lắm, thì bây giờ cô xem cái gọi là điểm đích đó.
Dù đây cô vẫn luôn may mắn vì trọng sinh, cảm thán kiếp , chỉ cần sống hiện tại là .
Tuy nhiên khi trải qua một chuyện, tận sâu trong lòng cô luôn một giọng nhắc nhở cô rằng, cô tìm sự thật về bản .
Giống như nữ sinh Tô Hề trong ký ức , cô rõ ràng sống t.h.ả.m hại như , sống đau khổ như , nhưng cô cơ hội một nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-796.html.]
Nếu bản cũng trọng sinh, chẳng cũng sẽ giống như Tô Hề trong ký ức , ch-ết một cách t.h.ả.m khốc, ngay cả cơ hội vùng lên cũng ?
Và điều khiến cô thấy kỳ lạ nhất chính là, trong những mảnh vỡ ký ức, ngoài Thu Đồng , mà còn xuất hiện cả Diệp Tư Vũ!
Dáng vẻ của Tỉnh Nhiên , rõ ràng cũng là dáng vẻ của Tiêu Cảnh ở thế giới thực, chỉ là đổi một kiểu khác mà thôi.
Nếu chỉ là sự trùng hợp về nhân vật thì lẽ chỉ khiến Tô Hề kinh ngạc, nhưng còn một chuyện phi lý khác khiến tim Tô Hề một cảm giác kích động.
Đó chính là——
Sau khi mảnh vỡ ký ức kết thúc, từng xuất hiện ngắn ngủi một hàng chữ nhỏ màu vàng lơ lửng trong não cô một thoáng, đó là:
“Cô đổi vận mệnh ?
Hay cách khác, các cô, đấu với trời ?”
Chỉ là một hàng chữ ngắn ngủi như , tuy thoáng qua nhưng vẫn Tô Hề nhanh ch.óng bắt trọn !
Thay đổi vận mệnh?
Ký ức rõ ràng chính là cuộc đời của thây ma Tô Hề , còn tại cô xuất hiện ở đây, tại biến thành thây ma thì ai .
câu rõ ràng là đang cho cô , vận mệnh của nữ sinh Tô Hề thực thể đổi , và cần cô đổi?
Câu đồng thời cũng đang biến tướng rõ với Tô Hề:
“Hai các cô, thực chính là một !”
Trong ký ức tuy trải qua một đời dài đằng đẵng cho đến khi ch-ết , nhưng Tô Hề trong gian khi mở mắt cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt mà thôi.
Tô Hề nhíu mày bắt đầu suy nghĩ để đổi vận mệnh trong câu chuyện, tận đáy lòng một giọng bảo cô rằng, chỉ cần đổi vận mệnh của nữ sinh Tô Hề, thì kéo theo đó, cô ở thế giới thực cũng sẽ sự đổi.
Và đó, ở nơi mà cả hai Tô Hề đều thấy, cái ngày mùa đông , khi nữ sinh Tô Hề cắm con d.a.o tim , một thiếu niên dáng mập mạp đang chạy những bước chân nặng nề đến bên cạnh Tô Hề đang trong vũng m-áu.
Người báo cảnh sát đầu tiên chính là .
Cậu thiếu nữ trong lòng còn thở, đau đớn ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng ng-ực, lẩm bẩm:
“Xin ... , tớ vẫn đến muộn ..."...
——
Hồi lâu , Tô Hề suy nghĩ một hồi lâu trong gian vẫn tìm đầu mối, thế là định tạm thời hấp thụ viên đ-á đen mới nhận một chút, đó mới hội hợp với bọn Hách Nhĩ Đặc.
Thế là cô lấy viên đ-á từ trong túi áo nắm trong lòng bàn tay, đó khoanh chân tại chỗ, nhắm mắt bắt đầu luyện hóa viên đ-á .
Tuy nhiên, khi đang hấp thụ linh khí bên trong viên đ-á, đột nhiên cảm thấy trời đất cuồng...
Tô Hề chỉ cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, cả cô cứ thế ngửa , ngất !...
“Ưm...
đầu ch.óng mặt quá..."
Tô Hề nỗ lực hé mở mí mắt mệt mỏi, tầm vẫn còn mờ ảo.
Cô giơ tay xoa xoa cái đầu đang choáng váng, nhưng khi định ấn thái dương mới phát hiện lực tay của mà nhỏ đến lạ thường!