Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 787

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:14:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô căng thẳng bừa hai câu đơn giản vội vàng xuống.”

 

“Hề Hề, giỏi lắm!”

 

Thu Đồng ở bàn giơ ngón tay cái với Tô Hề, mặt đầy ý .

 

“Cậu thật là...”

 

Tô Hề cũng đáp một nụ tương tự.

 

Cuối cùng, danh hiệu lớp trưởng vẫn rơi xuống đầu cô.

 

Có lẽ vì lúc lên cách diễn đạt của cô quá căng thẳng và lắp bắp, chủ nhiệm lớp dù lòng vì cô thành tích học tập ưu tú nhưng cũng cách nào chọn một giỏi giao tiếp lớp trưởng.

 

họ là một tập thể lớp, mà lớp trưởng thì cần một phát triển diện, tích cực hoạt bát, thể khuấy động bầu khí của thì mới phù hợp.

 

, nhân tuyển lớp trưởng cuối cùng chốt là Diệp Tư Vũ.

 

Vốn dĩ chuyện cũng chỉ là một nét vẽ ngắn ngủi trong cuộc sống trung học, sẽ nhanh ch.óng quên chuyện .

 

Mà Thu Đồng và Tô Hề cũng sẽ , ý ban đầu của bạn , là thứ đẩy đối phương vực thẳm...

 

Do nguyên nhân tính cách của Tô Hề, ở trường dù cô Thu Đồng kéo cho trở nên hoạt bát hơn một chút, thỉnh thoảng cũng thể chuyện bình thường với các bạn khác, nhưng bạn bè xung quanh cô vẫn luôn chỉ một Thu Đồng.

 

Ở độ tuổi mười lăm mười sáu, ai thích chơi với một lầm lì ít cả.

 

may mắn là Thu Đồng ở bên cạnh, cuộc sống của cô cũng coi như trôi qua bình lặng và vui vẻ.

 

Mà Thu Đồng cũng coi cô là bạn , đối với cô phần nhiều là sự xót xa.

 

Đặc biệt là ngày khai giảng đầu tiên, khi giờ tự học buổi tối lúc các bạn đều chạy xuống nhà ăn cơm, Tô Hề với vẻ mặt khó xử Thu Đồng đang dậy chuẩn kéo cùng , lắc đầu biểu thị ...

 

“Hề Hề, ăn cơm tối chứ, ăn tối tự học sẽ đói bụng, đói bụng là học ~”

 

điều kiện gia đình Tô Hề lắm, nhưng cô cũng ngờ tới, đối phương nghèo đến mức ngay cả cơm cũng ăn...

 

“Xin nhé Đồng Đồng, thể ăn cùng , nhưng sẽ ăn.

 

Bởi vì ... ...”

 

Tô Hề ấp úng một hồi lâu cuối cùng cũng lấy hết can đảm :

 

“Mình... tiền ăn cơm.”

 

Cô sợ đối phương nhạo .

 

lừa dối bạn khó khăn lắm mới .

 

Thế là, cô vẫn gian nan đem tình hình gia đình đại khái một lượt với Thu Đồng.

 

Thu Đồng khi cô giải thích xong thì im lặng...

 

Nửa ngày , cô mới với vẻ mặt cảm xúc Tô Hề, giọng trầm xuống mở miệng:

 

“Ừm, , đây.”

 

Nói xong, cô đầu cũng ngoảnh một chạy khỏi lớp học...

 

Tô Hề theo bóng lưng thiếu nữ rời , trong lòng vẫn khó chịu một chút.

 

đó cũng là bạn đầu tiên của cô, thấy thái độ đối phương dường như đột nhiên trở nên lạnh nhạt, trong lòng cô ít nhiều gì cũng chút hụt hẫng.

 

ở chỗ đôi mắt chút thất thần, đó gục xuống bàn giả vờ chợp mắt, trong lòng nghĩ:

 

, Thu Đồng là một cô gái rạng rỡ hoạt bát như thế, tính cách của cô chắc chắn sẽ nhiều bạn bè, cô nhất định sẽ yêu mến, giống như ...”

 

Bản vốn dĩ sống trong vũng bùn, khó thấy ánh sáng, thể gặp một thiếu nữ như là may mắn của cô .

 

Họ vốn dĩ là của hai thế giới, gia đình như cô, đối phương coi thường cũng là lẽ đương nhiên thôi nhỉ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-787.html.]

...

 

Trong những năm cấp hai đó, sớm quen với việc cô lập và bài xích mà...

 

Cứ như , ít nhất cô dối, cô thật với bạn bè.

 

Tô Hề cứ như một lặng lẽ gục bàn, trong đầu còn đang suy nghĩ vẩn vơ, cho đến khi——

 

“Rầm!”

 

“Hộc hộc hộc hộc...”

 

Cảm thấy bàn truyền đến một trận rung động, bên cạnh cũng một đang thở hổn hển ở mép bàn.

 

Ngay đó, chính là giọng quen thuộc mang theo vẻ oán trách vang lên bên tai.

 

“Phù... mệt ch-ết !

 

Đã bảo trong trường nếu thang máy thì mấy?

 

Cứ chạy chạy một chuyến thế đúng là mệt thật đấy~”

 

Nghe , Tô Hề đột nhiên ngẩng đầu lên khỏi cánh tay, cô mặt đầy kinh ngạc thiếu nữ đang bên cạnh thở hồng hộc, nhất thời nên cái gì cho .

 

Từng luồng mùi thơm của thức ăn truyền mũi cô, nóng hiện lên một mảnh sương trắng nhỏ trong trung, kéo theo đó dường như phòng học cũng ấm áp hơn một chút...

 

Sao lên nhanh như ?

 

Tại mang cơm về đây?

 

Tô Hề chút ngơ ngác, cô do dự một chút định hỏi miệng, thì đối phương cướp lời :

 

“Ngẩn đó gì?

 

Không ăn nữa là thức ăn nguội hết đấy nhé~”

 

Chương 669 Bất thường

 

Thu Đồng hình như sự nghi hoặc của Tô Hề, cô híp mắt đặt m-ông xuống vị trí, đem bánh mì kẹp thịt bàn chia một cái đưa cho Tô Hề, :

 

“Có lạ là về nhanh thế ?

 

Đó đương nhiên là vì... ăn cơm cùng !

 

Hì hì~ Mau ăn , đây là bố thí , là mệnh lệnh đấy nhé!”

 

Tô Hề một tia đắc ý và kiêu ngạo từ giọng nũng nịu mềm mại của đối phương, cô chút luống cuống chiếc bánh mì kẹp thịt nóng hổi đặt mặt , giọng đều chút run rẩy:

 

“Đồng...

 

Đồng Đồng, ... là xuống mua cơm cho ?

 

Cậu... sẽ coi thường chứ?

 

Mình... thể nhận...

 

Ám?”

 

Cô lắp ba lắp bắp nửa ngày, kết quả trực tiếp Thu Đồng nhét đầy mồm!

 

Chỉ thấy thiếu nữ vẻ mặt cạn lời cầm bánh mì kẹp thịt nhét miệng cô để chặn những lời cô định tiếp theo, đó mới chút bất mãn mở miệng:

 

“Hề Hề, chúng chẳng , chúng là bạn mà~ Bạn thì đừng khách sáo như nữa.

 

Đợi kiếm nhiều tiền, trả , sẽ ghi chép hết sổ nhỏ đấy!

 

Còn về việc coi thường á...”

 

bỗng nhiên c.ắ.n một miếng bánh mì kẹp thịt thật lớn, mập mờ :

 

 

Loading...