Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 783

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:14:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Là cô hấp thụ ?

 

Hay là?”

 

Nhìn cảnh tượng khó tin , Tô Hề chỉ cảm thấy cả đều chịu một cú sốc cực lớn.

 

Tang thi, thế mà trực tiếp biến mất?

 

Chuyện quả thực là từng thấy bao giờ!

 

Cùng với sự tan biến của th-i th-ể, cảm giác đau đớn nơi l.ồ.ng ng-ực Tô Hề cũng dần dần biến mất, đó là một cảm xúc lạ lẫm lặng lẽ nảy mầm trong ng-ực...

 

Loại cảm xúc thể rõ đó, khiến cô , nhưng tại .

 

Chương 665 Ký ức xa lạ

 

Cùng lúc đó, những vết nứt Nguyên Anh đang chìm trong đan điền của cô thế mà tu bổ một chút, hơn nữa còn một đoạn ký ức thuộc về cô lặng lẽ hiện lên trong đầu...

 

“Mẹ, con... hôm nay con điểm tối đa, cô giáo còn khen con nữa đấy ạ ~ Con... con nhận giấy khen !"

 

Là giọng của một cô bé con rụt rè xen lẫn một chút mong chờ.

 

Ngay đó, một gương mặt xa lạ hiện mặt cô...

 

Đó là một phụ nữ trung niên, bà dường như chính là của cô bé đó.

 

Chỉ thấy gương mặt mang theo vài nếp nhăn của bà đang cảm xúc qua, khi thấy tờ giấy khen màu vàng sáng trong tay cô bé mới lộ một chút ý .

 

“Ừm, tiếp tục cố gắng .

 

Biết con ưu tú thêm một chút, ông sẽ về..."

 

Nói xong, bà còn tự lẩm bẩm thở dài một tiếng:

 

“Con mà là một đứa con trai thì mấy..."

 

Nghe thấy lời lẩm bẩm , khuôn mặt còn non nớt của cô bé nhanh ch.óng lướt qua một tia đau lòng thường khó lòng nhận , đó nhanh cô bé che giấu .

 

Cô bé tiếp tục dùng giọng rụt rè khẽ mở miệng:

 

“Mẹ, ... con ở đây, vẫn còn con mà!

 

Con nhất định sẽ tiếp tục nỗ lực tiếp tục cố gắng, con nhất định sẽ mang cho một tương lai !"

 

Khi lời , trong mắt cô bé tràn đầy sự kiên định.

 

những lời như , hề nhận nửa điểm sự quan tâm của phụ nữ, bà chỉ tiếp tục ngây ghế, trong miệng vẫn ngừng lẩm bẩm điều gì đó....

 

Thấy để ý đến , cô bé mới một bộ về phòng, đặt chiếc cặp sách đầy những miếng vá lưng lên chiếc giường cũ nát .

 

Sau đó liền lấy từ trong đó một cuốn sách, hai chân quỳ đất, nửa giường bắt đầu sách.

 

, nhà của bọn họ nghèo, nhỏ, nát, phòng của cô bé cũng chỉ một chiếc giường cỏ rách, đến bàn học và ghế cũng .

 

phụ nữ ở ngoài cửa chính là của cô bé, hơn nữa còn là một phụ nữ tội nghiệp mất chồng...

 

Theo những hình ảnh tiếp tục hiện , đôi lông mày Tô Hề nhíu c.h.ặ.t, lúc nội tâm của cô hề bình tĩnh.

 

Thế là tìm một góc an tiến gian để tiếp tục tiếp nhận đoạn ký ức xa lạ .

 

Trong ký ức, khi cô bé giường lật mở sách giáo khoa của , Tô Hề tinh mắt thấy ở trang đầu tiên nét chữ thanh tú ngay ngắn bằng b.út chì than đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-783.html.]

 

trống góc bên trang sách, hiện lên hai chữ —— Tô Hề.

 

Hóa cô bé cũng tên là...

 

Tô Hề?

 

Không đúng....

 

Tô Hề đang trong gian cẩn thận hồi tưởng dung mạo của cô bé một nữa, cảm giác quen thuộc đó lập tức dâng lên trong lòng.

 

Cô thầm nghĩ:

 

“Đây... gương mặt , rõ ràng đến bảy tám phần giống với lúc nhỏ!”

 

Mặc dù c-ơ th-ể của cô bé g-ầy gò ốm yếu, làn da cũng đen nhẻm chút thô ráp, nhưng đôi mắt đào hoa và đôi môi đỏ mọng toát lên vẻ quyến rũ đó, chẳng là y hệt !

 

Phát hiện như khiến Tô Hề kinh hãi, nếu thực sự chút ấn tượng nào về đoạn ký ức , cô chắc chắn sẽ cho rằng cô bé chính là chính !

 

Cô từ đoạn ký ức , hóa cô bé sinh trong một gia đình đơn , cha cô bé ngoại tình khi cô bé còn nhỏ.

 

Cha cô bé cuốn sạch thứ đáng giá trong nhà, bỏ trốn theo tiểu tam, để hai con bọn họ.

 

Người từ sự tuyệt vọng, lóc lúc ban đầu đến dần dần trở nên điên khùng, bà đổ lầm lên đầu đứa con gái .

 

, cha là một trọng nam khinh nữ, mang tư tưởng phong kiến mà nhiều đều .

 

Khoảnh khắc cô bé chào đời, cô bé là một đứa trẻ cha thương yêu.

 

Người cha danh nghĩa , vì sinh một đứa bé gái mà ngày ngày mắng nhiếc bọn họ, cuối cùng vẫn là theo tiểu tam rời khỏi ngôi nhà ...

 

cô bé, cũng sớm trở thành một điên kể từ cái ngày cha cô rời .

 

Trong nhà ai nấu cơm, ai dọn dẹp, ai quản chuyện.

 

Cô bé còn nhỏ tuổi, khi trải qua sự khó hiểu, lạc lõng, thống khổ, buồn bã lúc ban đầu, lựa chọn một gánh vác ngôi nhà .

 

Cô bé dựa việc ngoài nhặt r-ác và buổi tối chợ nhặt những lá rau khác cần để miễn cưỡng duy trì cuộc sống.

 

Năm đó, cô bé mới chỉ bảy tuổi.

 

Bảy tuổi, cô bé học cách tự nấu cơm, tự học, tự sinh hoạt.

 

Sau , nhờ giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm của nhà nước, cô bé mới cơ hội học, học tiểu học, học trung học cơ sở, tiếp xúc với tri thức, đổi vận mệnh.

 

Cô bé nỗ lực học hành, vì thầy giáo , tri thức thể đổi vận mệnh.

 

Chỉ cần cô bé nỗ lực học, học hành t.ử tế, tương lai chắc chắn sẽ thành tích, đổi cuộc sống, mang cho một tương lai hơn.

 

Cho dù từng quan tâm đến cô bé, nhưng đó cũng là duy nhất hiện tại của cô bé mà...

 

Tô Hề khi sách một lúc, liền dậy bếp xào sơ qua những món rau thừa nhặt lúc bưng lên chiếc bàn ăn cũ nát.

 

“Mẹ ơi, ăn cơm thôi..."

 

Cô bé vẫn gọi ăn cơm như khi, và cũng im lặng ăn bữa tối như khi.

 

Cuộc sống của cô bé hẳn là sẽ cứ thế khốn khó gian khổ mà trôi qua như , giống như những ở tầng lớp thấp nhất thế giới , cho dù lún sâu đầm lầy cũng nỗ lực trèo lên .

 

Vốn dĩ cô bé nỗ lực, cho nên thành tích cũng luôn là sự tồn tại xuất sắc nhất trong trường, vì cô bé thi đỗ ngôi trường trung học quý tộc nổi tiếng nhất địa phương với thành tích đầu khu.

 

 

Loading...