“Dựa thực lực của chị Hề Hề, chắc chắn... chắc chắn thể phản kích sảng khoái!”
Càng nghĩ như , trong lòng Đông Hàn càng thêm tự trách, cô cảm thấy là vì sớm nhận đám xung quanh mới khiến Tô Hề đe dọa.
Nghe thấy tiếng động, Trần Tư Mộng cũng từ trong lòng Tô Hề ngẩng đầu lên , khi cô thấy vết thương đáng sợ đó, trái tim cô như chìm xuống tận đáy...
Tâm trạng của cô cũng giống như Đông Hàn, tự trách, ảo não, đau lòng...
“Hửm?
Hai đứa cái ?"
Nhận ánh mắt của Đông Hàn và Trần Tư Mộng, Tô Hề cúi đầu liếc vết sẹo nơi cổ , đó để dấu vết kéo cổ áo lên một chút.
Tiếp theo, cô nở nụ an ủi hai :
“Những vết thương chỉ là thì đáng sợ thôi, thực chẳng đau chút nào cả."
“Sao đau chứ?
Sao thể đau !
Chị Hề, lúc đó chị nên cứu tụi em!
Tụi em đức tài gì mà khiến chị chịu khổ thế !
Xin .... xin ... lúc đó đều tại em sớm nhận mới..."
Trần Tư Mộng đầy hối hận và tự trách, cô ngừng xin Tô Hề.
, chị Hề thể đau chứ?
Nhiều vết thương như còn mang theo vết m-áu!
Vết thương sâu nhất thậm chí còn thể thấy lớp thịt tươi đỏ hỏn, thể đau?
Đây mới chỉ là một chút phần cổ lộ bên ngoài thôi!
Dưới lớp quần áo của chị Hề, c-ơ th-ể chắc chắn còn nhiều vết thương hơn nữa mà bọn họ thấy ...
Lúc đó rõ ràng Lakshmi quất nhiều roi như , mỗi một nhát dường như đều dùng hết sức bình sinh, nhất định quất đến mức da tróc thịt bong...
Mặc dù chị quần áo , nhưng chắc chắn còn nhiều vết sẹo mà bọn họ thấy .
Trần Tư Mộng càng nghĩ càng tự trách, cô ước gì thể thực lực để bảo vệ quan trọng!
Người lúc nhỏ cũng , cứ thế ch-ết ngay mặt , mà cô bất lực...
Lần cũng , quan trọng ngay mắt quất roi!
“Haiz..."
Thấy hai như , Tô Hề chút bất lực thở dài một tiếng.
Thực cô thực sự cảm thấy đau lắm!
Có lẽ là quen chăng?
Dù những nỗi khổ và đau đớn trải qua ở kiếp , đó mới là điều thường khó lòng nhẫn nhịn .
Cô ngay cả việc tang thi sống sờ sờ phanh thây gặm nhấm sạch sẽ cũng chịu đựng , chút vết thương do roi nhỏ bé thì đáng là gì?
khổ nỗi hai nhóc con tin!
Tô Hề giữ thẳng vai của hai , đó vẻ mặt nghiêm túc thẳng bọn họ, :
“Thực chị thực sự cảm thấy đau lắm , đây chị từng trải qua những chuyện còn đau hơn thế nhiều, cho nên những thứ đối với chị chỉ là chuyện nhỏ thôi!
Trong mắt chị, sự an của hai đứa tuyệt đối quan trọng hơn nhiều so với chút khổ cực , hai đứa hiểu ?"
“ mà... nhưng mà chị Hề chị thực sự cần..."
Có lẽ thấy hai vẫn tin, Tô Hề trịnh trọng bổ sung thêm một câu:
“Chị tin rằng nếu phận của chúng đổi ngược , hai đứa cũng sẽ đưa lựa chọn giống như chị, đúng ?
Trong tình huống đó, nếu đổi là chị thể gặp nguy hiểm, hai đứa cũng sẽ chọn nhẫn nhịn để bảo vệ chị đúng ?
Chẳng lẽ hai đứa chuyện chị tự trách xin hai đứa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-779.html.]
Đã là bạn bè, thì cần nhiều."
“Em... em hiểu !"
Trần Tư Mộng vẻ mặt trịnh trọng :
“Chị Hề, nếu gặp nguy hiểm, em nhất định sẽ chút do dự bảo vệ chị!"
“Em... em cũng !
Hu hu hu...
ực... chị Hề... chị Hề..."
Đông Hàn rõ ràng đến mức thở nhưng vẫn nghiêm túc thề thốt, hiểu đột nhiên thốt một câu phương ngôn, khiến bầu khí trong phút chốc phá vỡ!
Chương 662 Tang thi Tô Hề tái hiện
“ , hai đứa vẫn trả lời chị .
Lúc nhảy xuống và gặp tang thi đó thương ?"
Tô Hề mỉm kéo hai khỏi lòng đó kiểm tra kỹ lưỡng một lượt.
“Hu hu... tụi em... tụi em ...
ực..."
Mọi lo lắng đó lúc đều hóa thành cảm động, Đông Hàn sự dịu dàng của Tô Hề cho cảm động đến mức lắp .
“Được , lớn ngần còn nhè!"
Tô Hề nuông chiều xoa đầu Đông Hàn.
Trần Tư Mộng tuy , nhưng hốc mắt đỏ hoe đó cũng tố cáo tâm trạng của cô lúc .
Cô bình phục cảm xúc một chút mới trả lời:
“Chị Hề, tụi em an .
mà... một chuyện em thực sự hỏi chị."
“Chuyện gì?
Em ."
Thấy vẻ mặt Tô Hề nghi hoặc, cô mới chậm rãi mở lời:
“Chị Hề, chính là... nãy tụi em thấy một giống hệt chị.
Đông Hàn suýt chút nữa xông lên tìm chị , nhưng em kéo nên qua đó."
“Cái gì?
Một giống hệt chị ?"
Tô Hề cau mày, rõ ràng chút tin chuyện như .
vì chuyện là mà cô thể tin tưởng, cho nên cô mới biểu lộ sự chấn động.
“Vâng, ngay giây khi chị xuất hiện, hai đứa em vẫn đang quan sát đó."
Nói xong, cô liền giơ tay chỉ về một hướng nào đó, :
“Kìa, chính là đằng .
Chị xem, cô hiện giờ vẫn còn ở đó đấy.
Tụi em chính là cảm thấy kỳ quái, bởi vì cô cứ ở nguyên tại chỗ xoay vòng vòng, dường như cũng ý định rời , hơn nữa trạng thái của cả cô và chị cũng giống , cộng thêm việc cô giống chị đến đối mật mã, cho nên tụi em mới dám manh động."
Nghe , Tô Hề thuận theo hướng ngón tay của Trần Tư Mộng qua, đó lập tức thất sắc...
Bởi vì ở đó quả nhiên một tồn tại với dung mạo gần như giống hệt !
Có lẽ với cấp bậc dị năng của hai Trần Tư Mộng và Đông Hàn thì khó vấn đề tồn tại đối phương, nhưng với tu vi hiện tại của Tô Hề mà , phụ nữ đang lẩn quẩn tại chỗ , phân rõ chính là một con tang thi!
, nó là sống, mà là tang thi...
Không hiểu , lúc trong não bộ của Tô Hề đột nhiên hồi tưởng nội dung mà đó Mục Vũ Thần với khi gọi điện thoại.