“Ái chà...
ái chà chà...
đau đau đau..."
Ngay đó, một tràng tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đàn ông vang lên.
Tô Hề ngước mắt lên mới phát hiện , hóa cái tát của mà đ-ánh trúng mặt một tên vệ sĩ bên cạnh ông .
Tên Lucius thời khắc mấu chốt, mà trực tiếp vươn tay kéo tên vệ sĩ bên cạnh, để b-ia đỡ đ-ạn cho , còn ông thì nấp lưng vệ sĩ, hề hấn gì!
Đối với hành vi kéo khác xuống nước thế , Tô Hề tỏ vô cùng khinh bỉ.
“Hừ, con tiện nhân , cho cô mặt mũi mà cô còn c.ầ.n s.ao, mà dám động thủ?"
Lucius hất tên vệ sĩ , ông vẻ mặt giận dữ hét mặt Tô Hề.
“Ông thật là ồn ào..."
Tô Hề đưa hai tay bịt tai, chán ghét bĩu môi.
Ông với thằng con phế vật của đúng là hổ là cha con ruột, ngay cả giọng điệu chuyện và phong cách việc cũng đúc từ một khuôn , đặc biệt thích kiểu giận dữ vô năng.
“Cô cô cô... cái đồ tiện nhân !
Hôm nay sẽ cho cô sự lợi hại của Công tước!
Trong thành bang , Công tước chính là một vạn , cùng đẳng cấp với những kẻ siêu năng lực hạ đẳng tước vị thấp kém !"
Nhìn thấy đối phương lộ bộ dạng coi trời bằng vung đó, Tô Hề cạn lời đảo mắt một cái.
Được, cậy đông đúng !
Cô...
Cô đ-ánh , cô chuồn đây!
Bởi vì ngay , thần thức cô phóng thấy cách đó xa đang một đám tang thi cấp cao theo mùi thịt đang ập tới đây...
Hi hi, kẻ ngốc mới ở lãng phí thời gian với bọn họ ở đây.
Thế là cô lộ một nụ xa, c-ơ th-ể nhích từng bước nhỏ di chuyển về hướng ngược với nơi tang thi đang tới.
“Sao, dám chuyện nữa hả?"
Lucius khinh thường hỏi.
Cùng lúc đó, mấy mới ông đưa đội ngũ vì để nịnh nọt Công tước cũng đều hùa theo chế giễu.
“Chị Tô Hề, đây là chị đúng , em chị vài câu mới .
Công tước đại nhân là lòng mà, hảo tâm cứu chị ngoài, chị còn ơn ?"
Cái giọng nũng nịu giả tạo đó là phát từ miệng Melino.
Nhìn thấy xanh là Tô Hề bắt đầu ngứa tay, cô kiềm chế bàn tay tát tới của .
“Chị chị em em, chị vui em cũng chẳng quản.
Đừng ở đây mà diễn trò xanh với nhé, với cô chỉ ba chữ thôi:
quen , đừng mà sáp gần!"
“Em đây cũng là vì cho chị thôi mà!
Công tước đại nhân là chúng thể dễ dàng gặp ?
Hôm nay ngài hạ đến cứu chúng , chúng nên cảm kích mới .
Hơn nữa chị là con gái, nếu ở đây chuyện gì bất trắc, cũng lo lắng mà~"
Ai ngờ Melino chỉ thoáng tối sầm mặt , đó nhanh điều chỉnh trạng thái, tiếp tục dùng bộ dạng và giọng điệu quan tâm hết mực với Tô Hề, khiến cô phiền chịu nổi.
Tô Hề cạn lời thầm nghĩ trong lòng:
“Không chuyện với lợn, chuyện với lợn, nhịn một lát nữa là thể chuồn !”
Đại quân tang thi sắp đến , đến lúc đó đám chắc chắn thời gian để phiền nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-774.html.]
Thế là cô cũng thèm mắng cô , chỉ mỉm đáp:
“À đúng đúng đúng, cô gì cũng đúng hết!
Còn nữa, tiểu thư Melino, tuổi cô lớn hơn , mặt cô già hơn , cô gọi là chị đấy~"
Nhìn sắc mặt dần chuyển sang xanh mét của Melino, lòng Tô Hề cảm thấy cực kỳ sảng khoái.
“... ý đó..."
Melino còn định thêm gì đó, nhưng âm thanh đột ngột vang lên ngắt lời cô định tiếp...
“Rầm rầm rầm..."
“Gào~~~ gào gào gào~~~"
“Bùm bùm bùm..."
“..."
Kèm theo một tràng âm thanh kịch liệt và ồn ào vang lên, phía xa xuất hiện một đám đen kịt...
Không, đó là đám , mà là...
“Bầy tang thi!"
Có đầu kinh hô thành tiếng.
Quy mô của bầy tang thi thực sự quá lớn, đến mức bước khiến mặt đất cũng rung chuyển theo...
“Trời ơi, tại bầy tang thi thế ?"
“Trời đất...
đông thế , lẽ bộ đều từ đấu trường rơi xuống !"
“Sao chúng tụ tập hết về đây thế , chẳng nãy mới dọn dẹp một đợt ?"
“Có vì chúng đông quá nên mới thu hút bầy tang thi đến !"
“Mẹ ơi, chạy mau... nhiều tang thi thế , đám chúng chắc chắn giải quyết nổi !"
“Công...
Công tước đại nhân, bây giờ?
Chúng bây giờ đây..."
“..."
Trong nhất thời, nhao nhao hoảng loạn đến mức , đội ngũ cũng vì thế mà chút tán loạn.
Lucius nhíu mày chỉ huy:
“Tất cả , giải phóng màn chắn siêu năng lực, rút lui chiến đấu!
Đi!"
Nói xong, ông bắt Tô Hề.
khi ông đầu , đất trống đó gì còn bóng dáng Tô Hề nữa?
Cô sớm thừa cơ lẩn mất tăm mất tích từ lâu ...
Hơn nữa khi , Tô Hề còn vô cùng bụng dùng phong hệ linh lực rắc lên đám một nắm bột đặc biệt thể thu hút tang thi.
Số bột đó kèm theo phong linh lực ít nhiều gì cũng bay lên mỗi , khiến họ trong thời gian ngắn căn bản thể thoát khỏi sự truy đuổi của tang thi.
Đặc biệt là Lucius, Tô Hề tốn ít công sức chuyên môn rắc nhiều bột lên ông !
Sau khi xong tất cả, cô mới lộ một nụ hài lòng, ngay đó mũi chân điểm nhẹ, nhanh ch.óng rời khỏi nơi thị phi , để công lao và danh tiếng...
Trả thù mà, ai bảo cứ đ-ánh nh-au một trận công khai mới gọi là báo thù?
Cái cảm giác đ-ánh lén thế , thực cũng tệ lắm ...
Tô Hề chân như gió, lao nhanh về một hướng khác.
Đột nhiên, cô cảm thấy ng-ực chấn động một trận, thế là cúi đầu lấy từ đó một con hạc giấy màu hồng.