Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 767

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:14:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai chân xích với , báo hiệu phận thể trốn thoát của .”

 

Đột nhiên, một luồng gió lạnh thổi qua, mang theo một mùi vị kỳ quái...

 

Dường như là sự hỗn hợp của sợ hãi, tuyệt vọng, cô đơn và m-áu me, tanh hôi.

 

Gió lạnh rẽ các ngõ ngách trong nhà lao, lách qua các khe hở của những thanh sắt nhà lao, khiến cảm thấy một loại cảm giác u ám khó tả.

 

kỳ lạ là, rõ ràng trong khí nồng nặc mùi sợ hãi và tanh hôi, nhưng cô thể bất kỳ biểu cảm nào từ khuôn mặt của .

 

Dường như còn chút mong đợi nào với thứ thế giới, khuôn mặt tràn đầy vẻ lãnh đạm...

 

Tất nhiên, nếu chỉ là một g-ầy trơ xương thì đến mức khiến nhịn mà trực tiếp nôn .

 

Điều khiến kinh hãi là trong cái l.ồ.ng sắt một con tang thi tồn tại!

 

Quét mắt xung quanh một chút khó để thấy, trong gian nhà lao lớn chỉ xích một khuôn mặt héo hon , mà ít nhất là bảy tám .

 

Bởi vì Tô Hề phát hiện bức tường bên cạnh cũng những sợi xích y hệt sợi xích đang xích .

 

điểm khác biệt là đó ngoại trừ vết m-áu thì còn để thứ gì.

 

Nhìn theo tầm mắt xuống là một mảnh hỗn độn đất...

 

Trên mặt đất bẩn thỉu ngổn ngang vài th-i th-ể...

 

thế, th-i th-ể của tang thi!

 

Đó...

 

Là c-ơ th-ể của con !

 

Chúng còn nguyên vẹn nữa, cái chỉ còn xương trắng hếu, cái thì đứt tay đứt chân.

 

Nhìn kỹ khó để phát hiện, những sợi xích dùng để khóa con tường, cái thậm chí còn treo từng đoạn cánh tay đứt lìa và những khối thịt thối rữa, trông vô cùng hãi hùng...

 

Trong đống thịt thối đen ngòm chồng chất lên đó, cô thậm chí còn thể thấy một con ngươi lăn lóc bên ngoài!

 

“Oẹ... oẹ...”

 

Lần lượt những khán giả bất hạnh khác rơi xuống cũng tiến lên quan sát, khi họ thấy cảnh tượng mắt, đại đa đều nhịn mà bắt đầu nôn mửa tại chỗ.

 

“Trời đất ơi, đây...

 

đây rốt cuộc là cái gì?”

 

“Đó là tang thi , đó tuyệt đối là tang thi!”

 

“Oẹ...

 

ở đây.... oẹ... tại tang thi tồn tại?”

 

“Kẻ xích tường là tang thi!

 

Đó là mà, qua là thấy con mà!”

 

“Tại ở đây con và tang thi giam cùng một chỗ , rốt cuộc là chuyện gì thế ?”

 

“Trời ạ... những đến sự tồn tại của nơi , đây thực sự là... thực sự diệt tuyệt nhân tính mà!”

 

“Mặc dù nhân tính trong mạt thế chút nực , nhưng cho dù còn nhân tính chăng nữa thì cũng tang thi là kẻ thù của nhân loại chứ, ở đây tang thi còn sống!”

 

“Có ai cách ngoài ?

 

cái nơi quỷ quái thêm một giây nào nữa, về nhà!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-767.html.]

 

“Chúng nghĩ cách nhanh ch.óng thông báo cho những , nếu đám tang thi ở đây chạy ngoài thì hậu quả sẽ thể lường !”

 

thế đúng thế, thành bang tuyệt đối sẽ để chuyện tồn tại .”

 

“...”

 

Trong nhất thời, gian vốn chút yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào.

 

Tô Hề lặng lẽ quan sát tất cả, ánh mắt tối tăm rõ.

 

Cô quan sát kỹ gian nhà lao một chút, sang bên cạnh.

 

Quả nhiên, ngay sát gian nhà lao chính là một gian nhà lao khác y hệt, ngay cả nội dung bên trong cũng khác biệt mấy.

 

Bên trong đều giam giữ một con tang thi tứ chi lành lặn, còn con thì hạn chế hành động, trói c.h.ặ.t tường.

 

Ánh mắt của những con đều trống rỗng vô hồn, biểu cảm cũng vô cùng lãnh đạm.

 

Giống như chấp nhận phận, đang chờ đợi c-ái ch-ết giáng xuống .

 

Họ thậm chí lấy một ngẩng đầu lên những con đột ngột xuất hiện, cứ thế lãnh đạm, ngay cả mí mắt cũng thèm nhấc lên một chút mà treo tường.

 

Con tang thi trong nhà lao vẫn đang cúi đầu gặm nhấm thứ gì đó, nhưng ngay cả khi kỹ, đại đa cũng đoán nó đang gì.

 

Nỗi sợ hãi ập đến trái tim mỗi , khiến họ lúc hận thể lập tức trốn thoát khỏi cái nơi quỷ dị .

 

“Chúng mau về thôi, men theo bức tường thể leo về ?”

 

“Anh đang đùa đấy chứ, bức tường cao thế, thể leo về !”

 

“Chưa đến việc cao , chỉ riêng cái độ dốc thôi, bám cũng chẳng chỗ mà bám nữa kìa.”

 

“Người của chính quyền sẽ xuống cứu chúng chứ, họ chắc chắn sẽ nhiều như ch-ết đói ở .”

 

thế đúng thế, chúng cứ ở đây đợi binh lính đến cứu hộ .”

 

“...”

 

Nghe tiếng thảo luận ngây thơ của những xung quanh, Tô Hề nhịn lạnh thành tiếng.

 

Có lẽ vì cô là phụ nữ duy nhất mặt tại hiện trường, cũng lẽ vì tiếng của cô quá mức phóng túng, tóm , tiếng tất cả thấy.

 

Thế là dừng thảo luận, đồng loạt về phía Tô Hề.

 

Trong đó một đàn ông trung niên với vẻ mặt vui lườm cô một cái, bất mãn :

 

cô, cô là Tô Hề tham gia thi đấu thức tỉnh đa hệ siêu năng lực đó ?

 

Hừ, bất kể cô lợi hại thế nào, vận khí thế nào, cuối cùng chẳng cũng là một kẻ hạ đẳng ?

 

hỏi cô, cô đang cái gì!

 

Tiếng của cô, chẳng lẽ là đang nhạo báng chúng ?”

 

Người đàn ông vốn cũng là một quý tộc nhỏ, chỉ điều tước vị khá thấp, chỉ là Nam tước cấp bậc thấp nhất mà thôi.

 

So với những tước vị, thực cũng chẳng khá hơn là bao.

 

Hắn là một phân biệt ch-ủng t-ộc cực đoan và ủng hộ địa vị giai cấp, loại phận như Tô Hề xưa nay đều coi thường, vì cũng sẽ vì sự nổi tiếng nho nhỏ của cô mà đổi cách đối với cô.

 

Nghe , Tô Hề càng lớn hơn, cô liếc xéo đàn ông một cái, phóng túng:

 

“Ha ha ha, đúng , thế mà cũng ông đoán trúng , ông cũng thông minh đấy chứ~ , chính là đang các đó, sự... ngu xuẩn của các !”

 

 

Loading...