“Chính vì sự tồn tại của chiếc tivi mà họ thể thuận tiện theo dõi trận đấu thăng hạng của Trần Tư Mộng.”
“Tô tiểu thư, cô tới đây?"
Người đàn ông gọi là chú Lý Tô Hề với vẻ mặt kinh ngạc.
Cửa phòng giam ở đây chỉ hai tên cai ngục, cộng thêm việc Tô Hề là đấu sĩ tham gia thi đấu Công tước Hách Nhĩ Đặc chống lưng, nên cô thể nơi khá tự do.
Chỉ thấy lúc cô đang đeo một túi đồ đến cửa phòng giam của chú Lý, đó đổ hết đồ trong ba lô đưa cho họ:
“Này, vì là một ngày quan trọng như thế , lúc nào cũng ăn no thì mới sức mà cổ vũ cho cô chứ."
Nhìn những chiếc màn thầu, dưa muối và nước khoáng mắt, nhất thời đều ngẩn !
Mặc dù những thứ mạt thế chẳng đáng là món ngon gì, nhưng đối với những đang ở trong ngục như họ, lâu họ thấy những thực phẩm .
Đừng là thấy thực phẩm, ngay cả việc ăn cơm cũng là một vấn đề.
“Cái ... những thứ ... chúng thể nhận !"
Số trong bộ hầm ngục hề ít, ít nhất cũng giam giữ hàng nghìn , và ai cũng tình cảm sâu đậm với Trần Tư Mộng.
Chỉ thể , phần lớn đều cô lớn lên từ nhỏ.
Nếu chia đều , dù là màn thầu dưa muối bắt mắt đến , thì cũng là một lượng vật tư nhỏ.
Cho nên Tô Hề mới lấy thịt gà, vịt, cá từ trong gian của cho họ ăn, mà chỉ lấy một ít thực phẩm thể đảm bảo no bụng.
Dù cô cũng kẻ ngốc, cô hiểu đạo lý tài sản để lộ, giàu sang phô trương.
Cô thể đảm bảo ai cũng một trái tim chân thành, vì cô sẽ ngốc nghếch đem vật tư của tài trợ cho những lạ .
“Không , những thứ coi như là thù lao cho viên đ-á mà ông đưa cho .
Nói thật, thứ đó quan trọng với .
Còn về thức ăn thì đừng khách sáo, dù cũng chỉ ngày đặc biệt mới tới đây thôi."
Thấy Tô Hề , vốn đói bụng từ lâu cũng từ chối nữa, mà cẩn thận bưng lấy màn thầu và dưa muối cất .
Những thứ nếu ăn tiết kiệm một chút, chừng còn thể cầm cự ba bốn ngày cơm nước.
Nhìn cảnh tượng mắt, Tô Hề tuy trong lòng chút lay động nhưng cảm xúc quá lớn.
Cô là thánh mẫu cứu thế chủ gì cả, cô năng lực để cứu vãn tất cả những đang chịu khổ nạn thế gian .
Người chịu giày xéo trong mạt thế quá nhiều, nếu mỗi đều quản, mỗi đều xót xa, thì dù cô tán gia bại sản cũng chẳng quản nổi!
“Cảm ơn Tô tiểu thư, khi ch-ết thể ăn vài bữa no, cũng coi như mãn nguyện ."
Chú Lý vẫn là một ơn và đủ, ông c.ắ.n một miếng màn thầu nhỏ nhai một miếng dưa muối, đó cũng cẩn thận cất nó ...
“Người tham gia trận đấu là Trần Tư Mộng của chúng ..."
Cùng với tiếng giới thiệu của b-ình lu-ận viên vang lên từ tivi, trận đấu của Trần Tư Mộng cũng chính thức bắt đầu.
Trên đấu trường——
“Kẻ hạ đẳng, cút xuống !"
“Kẻ hạ đẳng xứng đáng thi đấu với quý tộc!"
“Sao là cái thứ r-ác r-ưởi nữa, Trần Tư Mộng mau ch-ết !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-715.html.]
“Hầu tước Lulffrey, mau g-iết ch-ết nó , g-iết ch-ết con mụ !"
“Thật là phiền phức quá , cái mặt nó là thấy buồn nôn !"
“Để nó ch-ết , nhất là phanh thây ngay sân!"
“Con khốn, cút xuống!"
“Đ-ánh ch-ết nó !"
“..."
Vô tiếng lăng mạ truyền đến từ hàng ghế khán giả, những lời lẽ nh.ụ.c m.ạ ch.ói tai đó khiến ngay cả Tô Hề cũng cảm thấy chút buồn lòng.
Mặc dù đó khi cô lên sân cũng từng trải qua cảnh trường la ó, nhưng rốt cuộc cũng nguyền rủa ác độc như Trần Tư Mộng.
Ngược , Trần Tư Mộng sân bất kỳ biểu cảm nào, cô dường như quá quen thuộc với những âm thanh như .
“Tô tiểu thư, cô tò mò, tại dùng những ngôn từ độc địa nhất để nh.ụ.c m.ạ cô ?"
Chú Lý bệt xuống đất, giữa ông và Tô Hề chỉ cách một hàng rào sắt.
“Vâng.
dân quốc gia ôm lòng thù địch và kỳ thị đối với những màu da khác, nên họ cũng là lẽ thường tình.
... thái độ của khán giả rõ ràng khác hẳn so với lúc đối với đó.
Cùng là chán ghét, nhưng họ dường như thực sự Trần Tư Mộng ch-ết, giống như thâm thù đại hận gì đó, đây còn đơn thuần là vấn đề kỳ thị nữa ."
“Tô tiểu thư tinh mắt lắm."
Chú Lý khỏi tán thưởng khả năng quan sát của Tô Hề, đó mới tiếp tục giải thích:
“Thực họ căm ghét Tư Mộng còn một tầng nguyên nhân khác nữa, hôm đó Tư Mộng kể hết chuyện cho cô , cô chỉ kể khái quát thôi."
“Cô chắc cũng , Tư Mộng là con gái của thủ lĩnh thành bang hiện tại, dù danh phận thực chất.
của cô là con gái của tổng thống nhiệm kỳ ."
Nghe , chân mày Tô Hề nhíu :
“Trước đó cô mang trong dòng m-áu của vị dũng sĩ Hoa Quốc , ngờ cô còn là cháu ngoại của tổng thống ?"
“ ."
Chú Lý thở dài, ông theo thói quen định đưa tay động tác hút thu-ốc, đó mới nhớ lúc hề thu-ốc l-á.
“Ông ngoại của cô thực chính cha của cô cướp chính quyền, ông cũng chính là hung thủ sát hại ông ngoại của cô ."
Lời thốt trực tiếp khiến Tô Hề chấn động!
Chương 607 Sự thật phía
“Thủ lĩnh thành bang CP0 là hung thủ g-iết ch-ết ông ngoại cô ?
Sau đó ông còn nhục con gái của , đứa trẻ sinh còn đối xử như !
Đây còn là ?"
Đôi mắt Tô Hề híp , ngay cả từng thấy qua sự đa dạng của nhân loại như cô, cũng nhịn mà cảm thấy kinh ngạc những việc mà gã đàn ông thú vật bằng .