“Sáng sớm hôm , gia đình họ Tô khi ăn xong bữa sáng liền thu dọn đồ đạc đợi nhóm Cẩn Viễn ở cửa nhà, chuẩn cùng tiến về điểm tập hợp nhiệm vụ.”
“A ha~~ Rõ ràng là ngày mốt mới tập hợp, cứ cho dậy sớm thế , còn tưởng các vội đầu t.h.a.i đấy."
Mâu Nguyệt ngáp b-éo thúc giục tới.
“Ồ, hiện tại hóa là mạt thế ?
Người còn tưởng kẻ đến để nghỉ dưỡng đấy."
Tô Hề cảm xúc đáp trả, thậm chí giọng điệu còn bình thản chút gợn sóng, nhưng tai càng khiến tức giận hơn.
“Hừ, bên chúng ba dị năng đấy, nếu bây giờ cần các dẫn đường thì ai thèm chiều chuộng cô, còn tưởng là đại tiểu thư chắc?
Đến lúc đó đừng mà cầu xin sự giúp đỡ của chúng ."
Mâu Nguyệt cần suy nghĩ liền tự phụ .
Lời não chỉ khiến nhóm Tô Hề bật , thậm chí còn thấp thoáng thấy Thiên Hữu nhịn đến mức mặt đỏ bừng.
Cô cũng nghĩ xem, nếu thực lực mạnh mẽ thì họ dám ngoài nhiệm vụ?
Có lẽ vì trong nhận thức của cô , dị năng cao hơn một bậc và hiếm khi xuất hiện.
Dù nhà họ Tô thức tỉnh dị năng thì cũng thể là Tô Hề, tiềm thức của cô hạ thấp Tô Hề xuống .
Thu Đồng đảo mắt khinh bỉ:
“Cũng chẳng rốt cuộc là ai ngày nào cũng coi như đại tiểu thư nữa!
Có bệnh!"
Tô Hề cũng thèm để ý đến Mâu Nguyệt đang gây sự, cũng giải thích với họ việc năng lực , mà ném cho Cẩn Viễn một chiếc bộ đàm :
“Bây giờ chúng thể lên đường , các cứ theo xe chúng là , vấn đề gì thì liên lạc bằng cái ."
Nói xong liền tiên phong lên xe nhà .
Mâu Nguyệt thấy chiếc xe việt dã kiên cố như , trong lòng dâng lên một trận ghen tị ngưỡng mộ, còn đang định gây chuyện tiếp thì Cẩn Viễn một tay kéo lên xe của .
“ tự đường!"
Người lái xe vẫn là Tô Dụ, Tô Hề cũng vẫn ở ghế phụ xem bản đồ cảnh giới tình hình xung quanh.
Ngoại trừ những đoạn đường xe cộ chắn lối và dọn dẹp thây ma cấp thấp , suốt quãng đường cũng bình lặng.
Vì cách đến đích vốn dĩ cũng xa, nên chỉ dùng nửa ngày tới điểm đích – tòa nhà Chúng Thái.
“Địa điểm chúng hẹn chính là đây, vì thời hạn muộn nhất là ngày mai, nên những khác khả năng vẫn đến, là chúng tìm chỗ đỗ xe nghỉ ngơi một chút ở gần tòa nhà."
Tô Dụ phân tích một cách trình tự.
Tô Sùng Nghiệp gật đầu:
“Địa điểm giải cứu thực cách đây cũng xa, chúng thể quen tình hình xung quanh để đề phòng lúc cần thiết."
Tô Hề lấy bộ đàm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-71.html.]
“Alô, Cẩn Viễn nhận xin trả lời, nhận xin trả lời."
Xè... xè...
“Nghe rõ đây, chuyện gì Tô tiểu thư?"
Sau một hồi nhiễu điện, giọng của Cẩn Viễn vang lên.
“Các đội khác vẻ vẫn đến, chúng quyết định tìm một chỗ để chỉnh đốn một phen."
“OK vấn đề gì."
Tắt bộ đàm xong, Tô Dụ lái xe đến bên cạnh một căn nhà thương mại đối diện tòa nhà Chúng Thái.
Sau đó mấy tìm một cửa hàng quần áo tầm tương đối thoáng đãng , nhóm Cẩn Viễn cũng theo trong.
“Vừa nãy em để một chút ký hiệu cửa Chúng Thái, nếu là Mục Vũ Thần thì tin rằng họ thể chúng đến."
Tô Hề chỉ lối tòa cao ốc đối diện tiếp:
“Nếu cách quá xa thì bộ đàm sẽ tín hiệu, chỉ trong một phạm vi nhất định mới thể đàm thoại, nên chúng hẳn là đội đầu tiên đến."
Nghe Cẩn Viễn tiếp lời ngay:
“Xung quanh chắc chắn ẩn nấp ít thây ma, đây là phố trung tâm bố cục nhà cửa khá dày đặc, mạt thế cũng là nơi lưu lượng lớn, chúng vẫn nên cẩn thận thì hơn."
Tô Hề tán thưởng Cẩn Viễn một cái gật đầu phụ họa:
“ , nên lát nữa chúng sơ bộ dọn dẹp thây ma quanh cửa hàng , nếu tình huống đột xuất xảy cũng tiện chạy trốn."
“Chúng cứ ăn chút gì đó bổ sung năng lượng, nghỉ ngơi một lát chiều mới ."
Tô Sùng Nghiệp cũng đề nghị.
Ngay lúc đều tán thành ý kiến của Tô Hề và chuẩn nghỉ ngơi, một giọng hài hòa truyền đến.
“Dựa cái gì mà lời cô, chẳng qua chỉ là dẫn đường thôi mà như là đại ca bằng?
Hơn nữa, cô năng lực chiến đấu , đừng mà trông cậy việc chúng giúp các dọn dẹp đấy."
Mâu Nguyệt vẻ mặt chê bai tiếp tục :
“Đã đến đích , tuy chúng thể tạm thời ở cùng , nhưng đồ ăn và lực lượng chiến đấu các đừng mà nghĩ đến chuyện chia đôi với chúng ."
Tô Hề thầm nghĩ phụ nữ đúng là mắng xéo một cái thì khó chịu, dưng cứ đây khoe mẽ sự hiện diện của .
Mặc dù suốt dọc đường cô thực sự phô diễn “dị năng", nhưng dù trong tình huống “dị năng", c-ơ th-ể cô – vốn mỗi ngày đều trải qua đau đớn – cũng hạng bình thường thể sánh .
Chưa đến ai khác, chỉ riêng cái dị năng hệ Mộc cấp bậc mới thức tỉnh của Mâu Nguyệt , cái hình nhỏ bé đó Tô Hề dùng sức đ-ấm một phát là thể đ-ánh gục .
Càng cần trong gian vòng ngọc còn lượng lớn vật tư, căn bản là thèm tới đống đồ của bọn họ, đúng là thật sự coi là nhân vật quan trọng , cứ sợ nhà họ Tô bám lấy cô .
Tô Hề cũng vội vàng phô diễn năng lực của , mà nhẹ :
“Vậy thì thật đúng ý cô Mâu, gia đình chúng sẽ ăn cơm ở đây, các sang căn phòng bên cạnh ."
Cẩn Viễn ném cho Tô Hề một ánh mắt xin , đó kéo Mâu Nguyệt còn đang tiếp và hai căn phòng khác.