“Nói cách khác, nếu chân nó gãy, thì nỗi đau gãy chân đó sẽ thấu tận linh hồn.”
Chúng tuy thực thể nhưng là cảm giác.
“Gầm...”
Tọa Lang gầm nhẹ một tiếng, dường như phẫn nộ.
Nó bất chấp đau đớn c-ơ th-ể, một nữa lồm cồm bò dậy, há to cái miệng đỏ ngòm c.ắ.n tới.
, nó Phượng Loan chặn .
“Chủ nhân, cần tay, để A Loan !”
Tiếp đó, Phượng Loan rít lên một tiếng, phóng một luồng hỏa tiễn, b-ắn thẳng giữa trán Tọa Lang.
“Phập!”
Chỉ một đòn xuyên thấu qua đầu nó, m-áu chảy .
điều kỳ lạ là, đòn là thể chống đỡ, nhưng Tọa Lang nảy sinh nửa điểm ý định kháng cự...
Thân hình nó đổ xuống cái “rầm”, c-ơ th-ể cũng dần dần hóa thành ánh đen bắt đầu tan biến.
Trước lúc biến mất , Phượng Loan thấy một âm thanh mà chỉ các loài thú mới hiểu vang lên bên tai ——
“Ngươi gặp một chủ , quả nhiên nhân loại của Hoa Quốc cổ đại khác với chúng , nếu cũng thể...”
Lời còn dứt, âm thanh biến mất.
Còn Lakshmi, khi thấy quân bài tẩy của đ-ánh bại dễ dàng như , cả lập tức suy sụp.
“Phế vật!
Toàn là lũ phế vật!
Ngay cả một con mà cũng đ-ánh !
Ta triệu hồi các ngươi thì ích gì?
Đồ r-ác r-ưởi...”
“Chát!”
Chữ “rưởi” còn kịp thốt khỏi miệng, cô Tô Hề tát cho một cái nảy lửa.
“Đừng sỉ nhục dị thú liều mạng chiến đấu vì ngươi nữa, triệu hồi và thú triệu hồi vốn dĩ nên chung sống hòa hợp, tiếc là nó gặp một chủ r-ác r-ưởi như ngươi, đúng là bi kịch của nó.”
Mặc dù con ma lang gì khi tan biến, nhưng phụ nữ ồn ào mắt thực sự chút chướng mắt.
Chương 597 Báo thù!
“Chúng còn một vài món nợ tính xong , công chúa Lakshmi...”
Tô Hề thản nhiên , giọng điệu chút gợn sóng.
Lúc đ-ánh đến mức đau nhức tháo khớp tứ chi, Lakshmi chỉ thể bò đất dùng ánh mắt oán hận chằm chằm cô:
“Tô Hề, bây giờ ngươi hài lòng chứ?
Ngươi thấy bộ dạng thế , ngươi đắc ý ?
Khiến mất mặt mặt bao nhiêu , ngươi vui lắm !”
“Ừm, đúng thế, vui.”
Chẳng ai ngờ Tô Hề nghiêm túc gật đầu.
Sau đó, cô ánh mắt kinh ngạc của tất cả , một tay bóp c.h.ặ.t cổ đối phương đến mặt Đông Hàn.
Ngay khoảnh khắc cô sắp thở nổi, Tô Hề mới buông tay .
“Bạch...”
C-ơ th-ể phụ nữ như một bãi bùn nhão quăng xuống đất.
Sau đó cô một chân giẫm lên lưng Lakshmi, dùng sức nghiền nát hai cái lạnh lùng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-704.html.]
“Cái , là vì báo ứng cho việc ngươi phái đ-ánh đ-ập Đông Hàn.”
“Ự hự...”
Trong tiếng rên rỉ của Lakshmi, Tô Hề dùng lực giẫm lên lòng bàn tay vốn vô lực của cô , :
“Cái , là vì báo ứng cho tất cả những đáng thương mà ngươi từng ức h.i.ế.p lăng mạ trong nhà vệ sinh.”
“Á...
đau quá!”
Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang tận mây xanh, nhưng biểu cảm của Tô Hề từ đầu đến cuối hề đổi.
Cô tiếp tục nhấc chân giẫm mạnh bắp chân của Lakshmi, đôi môi đỏ mọng khẽ mở:
“Cái , là vì báo ứng cho sự vô lễ của ngươi đối với .”
“Tha... tha cho ... xin ngươi đấy...”
Vì c-ơ th-ể quá đau đớn, cho dù là kiêu ngạo như cô cũng nhịn cất tiếng cầu xin.
Cô hy vọng lời xin của thể đổi lấy một chút lòng thương hại từ Tô Hề.
Tiếc là cô sai ...
Tô Hề hừ lạnh một tiếng, :
“Tha cho ngươi?
Ngươi bắt nạt bao nhiêu phụ nữ, sỉ nhục bao nhiêu ‘kẻ hạ đẳng’ trong miệng ngươi, khi họ lóc cầu xin ngươi tha thứ, ngươi từng mềm lòng ?”
Phải, cô .
Cô từng bắt nạt nhiều tiếp cận Herte trong nhà vệ sinh; cô từng ấn đầu bồn cầu để sỉ nhục, đ-ánh đ-ập dã man những coi thường; cô từng ép ch-ết vài cô gái đáng thương quyền thế nhưng nhan sắc...
Lúc đó những cô gái cũng từng lóc cầu xin cô tha cho họ, nhưng cô chỉ lớn bảo tay tiếp tục hành động.
Hì hì, vị đại tiểu thư cao cao tại thượng như , thể để tâm đến sự sống ch-ết của “kẻ hạ đẳng” chứ?
cho dù là , Tô Hề cũng vì nỗi khổ của khác mà đấng cứu thế.
Lakshmi sai ở chỗ...
Cô nên đụng đến của cô, nên sỉ nhục đất nước của cô!
“Rắc rắc rắc...”
Tô Hề dùng sức giẫm một cái, cái trực tiếp giẫm lên má của Lakshmi, đế giày thô ráp ma sát với làn môi mềm mại của cô , m-áu tươi tuôn ròng ròng...
“Cái , là vì báo ứng cho việc ngươi mở miệng sỉ nhục Hoa Quốc.
Cái miệng của ngươi xứng để bình phẩm về đất nước sinh và nuôi dưỡng !”
“Hu hu hu...
Ta...
đau quá...
ư...
ư, sai , thực sự sai , cầu xin ngươi tha cho ...”
Lakshmi chỉ cảm thấy chỗ nào là lành lặn, nỗi đau c-ơ th-ể vượt quá giới hạn chịu đựng, cảm giác sống bằng ch-ết khiến cô thực sự ch-ết cho xong!
“Đi, xin mặt ngươi , chứ xin .”
Thấy , Tô Hề nhấc chân lên, hiệu cô xin Đông Hàn.
“Ư...
Xin... xin , bà nội Đông Hàn... ... sai ... nên tìm đến bắt nạt cô... nên vì để giành chiến thắng trong trận đấu mà bắt trói cô góc đ-ánh đ-ập dã man... cầu xin cô hãy tha thứ cho ...”
Lakshmi dùng giọng mang theo tiếng năng lắp bắp, cô thực sự phát từ nội tâm mà xin Đông Hàn .