“Hai kẻ tung hứng, Diệp Tư Vũ phụ trách vẻ mặt xanh trò âm hiểm lưng, Mâu Nguyệt thì phụ trách cậy quyền thế để cô lập và đối phó Tô Hề.”
Tô Hề trọng sinh rõ, kiếp Diệp Tư Vũ thể đối phó với và hại ch-ết nhà một cách dễ dàng như , trong đó mối liên hệ mật thiết với Mâu Nguyệt và thế lực gia tộc cô .
Tô Hề hiện tại thực lực vẫn đủ để đối chọi với quân đội, cô là tự lượng sức .
Tô Dụ tinh ý phát hiện sự đổi trong biểu cảm của Tô Hề, thế là chút để lộ mà lên tiếng:
“Khuya thế , mấy vị việc gì ?"
“Tô Hề?
Hóa là thật!
Sao ở đây?
Tiểu Vũ ?
Cậu là bỏ mặc Tiểu Vũ một tự chạy trốn đấy chứ?"
Mâu Nguyệt trực tiếp lờ lời của Tô Dụ mà sang hỏi Tô Hề.
Điều chỉnh tâm trạng, Tô Hề trả lời với thái độ nóng lạnh:
“Cô đang ở căn cứ Thương Cốc lập đội với vị hôn phu cũ của , hôm qua cùng nhiệm vụ thì lạc mất .
Yên tâm , cô dai như đỉa , bình an vô sự!"
Nghe Mâu Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu mang vẻ mỉa mai :
“May mà Tiểu Vũ bình an đến căn cứ, nếu mười cái mạng của cũng đền nổi ."
“Người cô là ai thế ạ, là họ hàng xa của chị tiên nữ ?"
Lạc Bạch mở to đôi mắt đơn thuần đầy vẻ ngây thơ hỏi.
“Cậu gọi là gì cơ!"
Mâu Nguyệt hét toáng lên.
Nhìn khuôn mặt đang tái xanh của Mâu Nguyệt, Thu Đồng cũng lên tiếng với giọng điệu quái gở:
“Cô Nguyệt là bạn cùng phòng đại học của Hề Hề, chắc cô bạn tiểu tam với vị hôn phu của con gái ân nhân , tội, chúng trách cô nhé."
Vốn dĩ còn tức giận, Tô Hề thế mà hai câu của Lạc Bạch và Thu Đồng chọc trực tiếp, nhịn đến mức sắp nội thương luôn, chỉ thấy cô khẽ ho một tiếng:
“Khụ khụ..
Mấy vị vẫn nên trả lời câu hỏi của trai , chuyện gì gấp gáp mà cần đến thăm đêm muộn thế ?"
Ba đàn ông bên cạnh đầy vẻ lúng túng hồn , đó dẫn đầu lên tiếng:
“ tên là Cẩn Viễn, dị năng hệ Kim, b-éo tên Thiên Hữu dị năng, còn tên Vương Vĩ là cường hóa tốc độ.
Cô gái chắc đều giới thiệu thêm nữa, Mâu Nguyệt là dị năng hệ Mộc."
Nói đoạn, hai còn cũng gật đầu chào nhóm Tô Hề.
Nhóm Tô Hề cũng giới thiệu đơn giản về , nhưng hề dị năng của họ.
“Rất xin vì phiền muộn thế , vì hôm nay ngoài thu thập vật tư gặp chút khó khăn nên về muộn.
Chúng đến chủ yếu là hỏi thăm một chút về tình hình bên ngoài khu chung cư."
Cẩn Viễn dừng một chút tiếp:
“Ba chúng mạt thế chỉ là nhân viên văn phòng bình thường, công ty nơi việc vả chính là tài sản của gia đình cô Mâu đây."
“Lúc mạt thế ập đến cô Mâu vặn đến công ty thị sát, vì chúng cùng chạy trốn đến chỗ ở một tháng .
Gần đây vật tư cũng dùng hết, đang định ngoài nhưng chút gì về tình hình thế giới bên ngoài."
“Mọi bộ đàm đài thu thanh gì ?"
Tô Sùng Nghiệp thắc mắc.
“Xì, bây giờ dùng điện thoại , ai còn dùng mấy thứ thời đó nữa!"
Mâu Nguyệt hừ lạnh một tiếng.
“Nếu thái độ cầu của các là như thế , xin thứ chúng thể cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-69.html.]
Giọng khó chịu của Tô Dụ vang lên.
Mâu Nguyệt cãi cùn :
“Anh thế chứ?
Có cần thiết keo kiệt ?"
“Cô Mâu!
Cẩn thận lời !
Nếu cô vẫn cứ nặng nhẹ như , thì xin cô hãy chọn chỗ khác !"
Cẩn Viễn quát khẽ đầy nghiêm khắc.
“Hừ, đây còn là lúc ở công ty cung kính nịnh bợ cấp là nữa nhỉ?
Được, nữa."
Mâu Nguyệt mỉa mai một tiếng, nhưng cũng thêm gì.
“Cái đó thật ngại quá, mạt thế đến xong đều g-ầy , hiện giờ quá rời khỏi đây nên tâm trạng khó tránh khỏi kích động, Tô Tô tiểu thư đừng để bụng nhé!"
Giọng ngây ngô của Thiên Hữu truyền đến, đừng là cái tên và giọng của b-éo cũng khá thuận tai.
Tô Hề liếc Mâu Nguyệt gật đầu với Thiên Hữu :
“Chúng từ căn cứ Thương Cốc ngoài nhiệm vụ, vì một lý do đặc biệt nên tạm thời tách .
Ngày mai chúng xuất phát, ngày mốt đến thành phố S8 tập hợp.
Nếu , cứ men theo con đường chúng lúc đến, nửa ngày là tới căn cứ."
Cẩn Viễn gật đầu, kịp gì Mâu Nguyệt cướp lời:
“Cậu chẳng Tiểu Vũ hôm qua lạc mất các ?
Nếu ngày mai các hội quân thì cũng cùng!"
Tô Hề dùng ánh mắt như kẻ ngốc, chỉ chỉ đầu Mâu Nguyệt mở miệng :
“Cô Mâu, chỗ của cô vấn đề gì ?
Có bệnh thì tìm bác sĩ uống thu-ốc chứ đừng đến phiền !
Cứ dựa thái độ thù địch mạnh mẽ hiện tại của cô đối với chúng , cô nghĩ chúng sẽ mang cô theo ?
Ngộ nhỡ lưng đ-âm một nhát thì ?"
“Tô Hề!
Cậu bớt móc !
tuy ghét là thật, nhưng còn đến mức chuyện hại lưng như thế."
Mâu Nguyệt tức giận hét lớn.
Tô Hề giơ tay nhẹ nhàng bịt tai, đó ngả :
“Cái đó thì ~"
“Cậu... ..."
Mâu Nguyệt giơ ngón tay run rẩy chỉ Tô Hề cả buổi.
“Đủ !"
Cẩn Viễn nạt một tiếng, sự an ủi của Vương Vĩ, Mâu Nguyệt “hừ" một tiếng sang một bên gì nữa.
Sau đó Cẩn Viễn dậy cúi chào :
“Cha của cô Mâu là tổng giám đốc Mâu từng giúp đỡ một lúc gặp khó khăn, nên cô Mâu dù cũng chăm sóc đôi phần, chỗ Cẩn mỗ cô Mâu xin ."
Sau đó nghiêm túc :
“ chúng là ngoài tiện theo, nhưng vì bạn của cô Mâu ở phía bên đó, vẫn mặt dày cầu xin liệu thể mang chúng theo cùng ?"
Tô Dụ cần suy nghĩ trực tiếp lên tiếng: