“Hiện tại sốt ruột cũng là cách, việc bỏ cuộc thi đấu linh tinh gì đó thì cũng chẳng , đ-á mất thể tìm , chỉ là lẽ sẽ với sự kỳ vọng của Helter.”
Việc quan trọng nhất hiện giờ là xác nhận an tính mạng của Đông Hàn .
Từ lúc cô bé rời đến giờ đại khái qua gần một tiếng đồng hồ , trong thời gian thi đấu cửa phòng của tất cả các đấu sĩ đều binh lính canh giữ, dự thi thể dễ dàng ngoài trong thời gian .
Tô Hề xoa xoa huyệt thái dương của , ép bản bình tĩnh , đừng vội vàng, trong tình huống càng vội vàng thì càng manh mối...
Cô chậm rãi suy nghĩ trong lòng:
“Hành lang dẫn đến nhà vệ sinh chỉ hai lối, nếu bắt cóc một một cách lặng lẽ, con đường đến chắc chắn là thông .”
Dù Đông Hàn cũng là một dị năng giả, cô bé thể tùy tiện theo một lạ hoặc bắt mà phản kháng.
Nếu nghĩ như , thì bắt Đông Hàn chỉ thể là từ đầu !
Sau khi bình tĩnh , Tô Hề vội vàng chạy về phía đầu của hành lang.
Cô tìm kiếm thu nhỏ thần thức của trong phạm vi trăm mét.
Bởi vì mật độ trong phạm vi nhỏ sẽ ít hơn so với phạm vi lớn, vì việc tìm sẽ tương đối dễ dàng hơn.
Cộng thêm việc khi Đông Hàn từng ăn linh quả gian mà cô đưa cho, cô bé sẽ tồn tại linh khí tản mờ nhạt, tìm kiếm như sẽ thuận tiện hơn.
phương pháp cũng một nhược điểm, đó là vạn nhất đưa xa , thì cô sẽ v-ĩnh vi-ễn thể tìm thấy.
Với ý nghĩ đó, Tô Hề nhanh ch.óng quét qua môi trường xung quanh.
Trời phụ lòng , cuối cùng cô phát hiện một luồng sáng mờ mang theo linh lực ở một góc khuất...
Không nghĩ ngợi gì thêm, Tô Hề trực tiếp vận khí linh khí lao nhanh về phía điểm tròn đang tỏa ánh sáng màu vàng kim đó.
“Rầm...”
“Mẹ kiếp, thần kinh ?
Đi đường !
Này!
Lão t.ử đang chuyện với cô đấy, con nhỏ cô điếc ?”
Cùng với tiếng vật nặng rơi xuống đất vang lên, một giọng nam thô kệch cũng theo đó truyền đến.
Hóa là vì Tô Hề chạy quá nhanh, giữa chừng vô tình va nhiều .
lúc cô hiển nhiên nhiều thời gian để để tâm đến những , cô tùy ý lấy mấy viên tinh thể từ trong gian ném lên gã đàn ông, bước chân dừng mà chạy về phía xa.
“Xin , những thứ coi như là tiền bồi thường, việc gấp.”
Cho đến khi gã đàn ông lờ đờ nhặt tinh thể dậy, gã mới thấy giọng của cô gái truyền đến từ cuối hành lang.
“Hê, còn nhặt mấy viên tinh thể, vận khí của lão t.ử cũng tệ lắm...”...
Khi tìm thấy Đông Hàn, cô bé đang trói c.h.ặ.t cả tay lẫn chân, ngợm bẩn thỉu, trong miệng còn nhét một cục giẻ lau, hai mắt nhắm nghiền thụp xuống ở một góc khuất ai phát hiện...
“Đông Hàn!”
Tô Hề sải bước lao lên phía giải khai xiềng xích tay chân Đông Hàn, đó cẩn thận lấy cục giẻ lau trong miệng cô bé .
Thảo nào Đông Hàn cách nào thoát ... thì cái còng tay bằng đ-á ức chế năng lực.
“Đông Hàn!
Tỉnh Đông Hàn, Đông Hàn~”
“Ưm... chị Tô Hề... các mau thả chị Tô Hề ...”
Trong cơn mê man, cảm nhận thể chuyện, trong miệng Đông Hàn vẫn còn đang lẩm bẩm điều gì đó...
Tô Hề Đông Hàn với cái trán thâm tím, vội vàng lấy một bình nước sạch từ gian để rửa sạch các vết bẩn cô bé, đó dùng năng lực hệ mộc để trị liệu đơn giản cho cô bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-687.html.]
Dù cũng năng lực hệ ch-ữa tr-ị, nên cũng chỉ thể chữa lành một chút vết thương ngoài da.
“Ưm...
ưm...”
Nghe thấy tiếng gọi, mí mắt Đông Hàn khẽ động đậy, đó cô bé mới từ từ mở đôi mắt .
Khoảnh khắc thấy Tô Hề, cô bé thậm chí quên mất cảnh của , dùng giọng lo lắng vui mừng:
“Chị Tô Hề chị chứ?
Chị bình an là ... chị an là ...”
Tô Hề đưa tay nhẹ nhàng xoa trán cô bé, đem bình nước trong tay cẩn thận đút miệng để cô bé súc miệng, đó nhét miệng cô bé một viên đan d.ư.ợ.c luyện chế trong gian:
“Ngoan, chị , chị an .
Đông Hàn, em thấy thế nào ?
Em chỗ nào khỏe ?”
Cô vội hỏi tiền căn hậu quả của sự việc, hiện tại điều cô quan tâm, chỉ c-ơ th-ể của Đông Hàn mà thôi.
May mà vết thương c-ơ th-ể quá lớn, sự giúp đỡ của đan d.ư.ợ.c của Tô Hề, cô bé nhanh ch.óng hồi phục thể lực, chẳng qua là c-ơ th-ể còn yếu, tạm thời thể cử động mạnh.
“Chị Tô Hề, trận đấu!
Trận đấu bắt đầu ?
Đều tại em...
đều tại em!
Em lừa , hóa là em lừa !”
Nhìn Tô Hề vẹn mặt, Đông Hàn thở phào một cái như sực nhớ điều gì đó, kích động :
“Em nhớ , khi họ là khiến chị thể tham gia thi đấu!
Hu hu, đều tại em...
đều tại em!
Chị Tô Hề, em kéo chân chị ?
Em... chúng mau tham gia thi đấu!”
Ngay cả khi bắt đ-ánh cho một trận tơi bời cô bé cũng hề thành tiếng, nhưng hiện tại...
Vừa nghĩ đến việc thể trở thành gánh nặng của Tô Hề, thể hại Tô Hề tham gia thi đấu, Đông Hàn rốt cuộc kìm mà bật thành tiếng.
Chương 583 Đừng hòng thi đấu
Nhìn Đông Hàn đang như mưa mặt, Tô Hề chỉ cảm thấy l.ồ.ng ng-ực như thứ gì đó bóp nghẹt.
, cô từ lâu coi cô bé như em gái mà đối đãi .
“Đừng vội, , em cần tự trách, chuyện trách em .
Đông Hàn, là chị , đều vì chị nên mới liên lụy đến em.
Em cứ từ từ , em cho chị rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Tô Hề vỗ vỗ lưng an ủi cô bé, bảo cô bé đừng quá tự trách.
Có lẽ giọng dịu dàng của Tô Hề an ủi, Đông Hàn dần dần ngừng nấc nghẹn, cô bé nhỏ giọng giải thích:
“Vốn dĩ... vốn dĩ là em đau bụng nên vệ sinh, lúc đầu chuyện gì xảy .
khi em vệ sinh xong bước , cửa bỗng nhiên xuất hiện mấy , họ với em rằng chị bắt cóc , nếu cứu chị , thì em bắt buộc theo họ một chuyến.”