“Nói xong, cô liền dắt cô bạn đang tức đến trợn mắt xì khói bên cạnh rời khỏi nơi .”
Lakshmi thấy còn thêm gì đó, nhưng Rosalia ngăn .
“Lakshmi, cô cũng chẳng cô , cứ ở đây chịu nhục gì?
Thay vì lãng phí thời gian ở đây, chi bằng tranh thủ thời gian cùng nghiên cứu chiến thuật khi thi đấu.”
Nghe , biểu cảm của Lakshmi chút hài lòng, nhưng cô vẫn cam tâm tình nguyện theo bạn :
“ mà Rosalia, nuốt trôi cục tức !
Con khốn đó cái mồm mỏ điêu ngoa, mở miệng là thể khiến tức ch-ết!
cũng thấy lạ thật đấy, cô xem cô xí như , Helter rốt cuộc thích cô ở điểm nào?”
“Có khi nào, gã Helter đó căn bản thích Tô Hề ?
Mọi chuyện đều do cô tự nghĩ loạn lên ?
Hoặc là... chỉ coi cô là bạn bè và quan hệ hợp tác?
Cô cứ nghi thần nghi quỷ như , hèn gì Helter thích cô.”
Rosalia bực liếc cô bạn của một cái, cô đối phương ở riêng tư bao nhiêu chuyện , nhưng dù đó cũng là bạn lớn lên cùng cô , chẳng lẽ cô giúp ngoài ?
Cho nên đối mặt với những chuyện , cô chỉ thể khuyên can ở bên cạnh, nếu đối phương , cô cũng bó tay.
Cứ lấy chuyện ví dụ, cho dù cô Tô Hề hề chọc bạn , là do bạn tự kiếm chuyện, nhưng cô vẫn sẽ chút do dự về phía bạn bè, cho dù bạn là “kẻ ác” trong miệng khác.
“Làm thể!
Bên cạnh Helter bao giờ xuất hiện cô gái nào khác, ngoại trừ !
Từ khi đàn bà xí xuất hiện, Helter đối với đều lạnh nhạt !
Chắc chắn là cô , tất cả đều là do cô giở trò.
Hơn nữa lúc ở trong nhà vệ sinh, còn cô dùng cây lau nhà dính phân bôi đầy , cô thấy cục tức nuốt trôi ?”
Lakshmi phẫn nộ liệt kê các loại chuyện mà Tô Hề từng , đó còn chút tức giận ngẩng đầu chất vấn:
“Rosalia!
Cô rốt cuộc hướng về ai hả!
Sao cô còn thể giúp ngoài?
Rốt cuộc ai mới là bạn của cô!
Có cô cũng thấy con khốn Tô Hề hơn ?”
Đối mặt với sự vô lý của bạn , Rosalia chỉ đành bất đắc dĩ vỗ vai cô :
“Không , hướng về ngoài, chỉ hy vọng cô thể trở nên hơn...
Thôi, bỏ , nữa ?
Trận đấu chiều nay, sẽ dốc hết thực lực để giúp cô đ-ánh bại cô .”
“Hừ, còn .”
Thấy bạn cuối cùng cũng hết giận, Rosalia mới để lòng về chỗ cũ.
Hỏi tại để ý đến suy nghĩ của đối phương như ?
Thực là vì khi cô còn nhỏ, một rơi xuống hồ, lúc sắp ch-ết đuối vì sợ hãi, chính Lakshmi kéo cô từ ranh giới c-ái ch-ết.
Cho nên, khi lớn lên họ trở thành bạn chuyện gì ;
Cho nên, bất kể đối phương chuyện gì tàn ác thể tha thứ, cô đều sẽ lựa chọn về phía bạn ....
Thời gian trôi qua nhanh, trận đấu buổi sáng kết thúc, khán giả trong đấu trường cũng lượt rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-685.html.]
Trận đấu hiệp định lúc 13 giờ 30 phút chiều, vì tất cả các đấu sĩ còn khá nhiều thời gian chuẩn .
Tô Hề kéo Đông Hàn đến một nơi , từ trong gian lôi một đống đồ ăn ngon bày mặt cô bé:
“Nè, ăn no uống đủ chiều nay mới sức mà đ-ánh nh-au.”
Nhìn đống thức ăn hiện từ hư , Đông Hàn ngẩn cả , cô bé chằm chằm những món ngon mắt với đôi mắt sáng rực:
“Chị... chị Tô Hề, những thứ đều cho em ăn ?
À... đúng đúng, em hỏi là, chị nhiều vật tư như ?”
Chương 581 Đông Hàn biến mất !
Nhìn Đông Hàn với vẻ mặt đầy vẻ thể tin nổi, Tô Hề khẽ một tiếng:
“Chị là dị năng gian...
... siêu năng lực mà!
Cho nên chị mới nhiều vật tư thu thập từ , em mau ăn , ăn no lát nữa thi đấu, thể để bụng đói .”
Đông Hàn nhịn nuốt nước miếng, đôi mắt tròn xoe của cô bé chằm chằm đủ loại món ngon mặt, cuối cùng vẫn gian nan xua xua tay:
“Chị Tô Hề, bây giờ vật tư khan hiếm như , mạt thế đến ai cũng dễ dàng gì, em thể ăn thức ăn mà chị vất vả thu thập !
Chị tự giữ lấy mà ăn , em mang theo thức ăn mà!”
Nói xong, cô bé liền lấy một miếng màn thầu khô khốc từ trong chiếc ba lô nhỏ đeo bên , đó nở một nụ với Tô Hề:
“Chị xem, em ăn cái là đủ , chị Tô Hề chị yên tâm, em sẽ kéo chân chị !”
Nhìn Đông Hàn đáng yêu hiểu chuyện như , Tô Hề một nữa nhịn đưa tay xoa tóc cô bé, :
“Ăn , chỗ chị còn nhiều đồ ăn lắm, em mà ăn thì để trong gian cũng sẽ hỏng mất.
Hơn nữa đây là đầu tiên hai chúng cộng sự để thi đấu, em cứ coi như vì chiến thắng của trận đấu chiều nay mà ăn !”
“Ưm...”
Thấy Đông Hàn vẫn từ chối, Tô Hề ngay lập tức sa sầm mặt xuống:
“Em ăn đúng ?
Em chê đồ chị mang đến ?
Hay là... em căn bản bao giờ coi chị là nhà?
Chị , những thức ăn coi như là ăn mừng chiến thắng của chúng , đợi em thành tích mời chẳng là !”
“Không !
Tuyệt đối !
Em thề với trần nhà, em tuyệt đối bao giờ coi chị Tô Hề là ngoài!”
Đông Hàn đưa bàn tay nhỏ bé của lên, bốn ngón hướng lên , bắt đầu thề với trần nhà:
“Được , em ăn!
Em ăn là chứ gì...
Chị Tô Hề chị tin em!
Bây giờ em ăn hết sạch, đợi em vật tư sẽ mời chị !
Hu hu... hung dữ thế chứ!”
“Như mới ngoan chứ, ăn no chúng mới sức việc!”
Nói xong, Đông Hàn lúc mới đưa bàn tay nhỏ bé chộp lấy cái bánh bao thịt nóng hổi.