Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 683

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:01:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông cảm thấy bất mãn sự sỉ nhục dành cho ngoại quốc, ông đại diện cho quốc gia của tham gia đại hội dũng sĩ của nước Diệc.

 

Ông thế giới rằng, Hoa Quốc mạnh.”

 

“Thế là, ông đến đấu trường Lạc Thác tham gia thi đấu dũng sĩ.

 

Trong trận đấu, ông dùng thực lực siêu cường đ-ánh bại tất cả đối thủ, thành công giành chức vô địch, khiến dân đất nước rằng, Hoa Quốc cũng dễ chọc.”

 

“Chí hướng và thực lực như vị quốc vương lúc bấy giờ tán thưởng, thế là Lý Thế An trở thành đầu tiên trong lịch sử đảm nhiệm chức vị dũng sĩ của nước Diệc.”

 

“Vị quốc vương đó là một minh quân, ông loại bỏ trở ngại để chiêu mộ Lý Thế An hộ vệ ngự tiền của , đồng thời cùng ông ngoài chiến đấu g-iết địch.

 

Lý Thế An cũng phụ sự mong đợi, đỡ cho quốc vương vô cuộc ám s-át, cứu mạng ông nhiều .

 

Vì tình thâm nghĩa trọng , hai trở thành em sinh t.ử dù khác quốc tịch, và tạc tượng đ-á để kỷ niệm tình hữu nghị giữa hai nước.”

 

“Cũng chính vì , thời điểm đó, giữa nước Diệc và Hoa Quốc một sự hữu nghị hòa bình từng .

 

Hai nước chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao, nhiều Hoa Quốc đến nước Diệc giao lưu, sự kỳ thị phong kiến và chế độ giai cấp dường như đang dần tan rã, cho đến khi...”

 

Người phụ nữ u uẩn bức tượng, tiếp tục kể như đang kể một câu chuyện:

 

“Cho đến khi những quý tộc vốn cao cao tại thượng khởi binh tạo phản, mượn lực điều Lý Thế An để ám s-át quốc vương.

 

Khi Lý Thế An nhận tin và về, quốc vương thoi thóp.

 

Ông cuối cùng liều mạng c.h.é.m g-iết với kẻ thù, lấy một địch trăm nhưng cuối cùng vẫn địch sự áp đảo về quân , cùng ch-ết với quốc vương trong trận chiến đó...”

 

“Kể từ đó, sự hòa hợp giữa hai nước phá vỡ, chế độ giai cấp phong kiến ngóc đầu trở .

 

Sự kỳ thị của dân nước Diệc đối với các ch-ủng t-ộc khác bắt đầu, chế độ quý tộc kéo dài đến tận ngày nay...”

 

“Ngay cả khi xã hội hiện đại đến, những thứ phong kiến loại bỏ phần lớn, nhưng sự kỳ thị khắc sâu trong gen của họ khó đổi.

 

Đặc biệt là khi mạt thế ập đến, văn minh hiện đại một nữa hủy diệt, những thứ phong kiến đó thể chi phối quốc gia ...”

 

Chương 579 Người phụ nữ kỳ lạ

 

Sau khi phụ nữ xong, cô mới Tô Hề, đôi mắt chút gợn sóng:

 

“Cô Tô Hề, cô xem... thế giới , thật sự sự công bằng tuyệt đối ?

 

Hay cách khác, thế giới thật sự tồn tại hai quốc gia chế độ khác thể chung sống hữu nghị mà chút hiềm khích ?”

 

Vừa xong câu chuyện, Tô Hề vẫn còn đang chìm đắm trong đó kịp phản ứng, cô ngẩn một lát mới trả lời:

 

“Cô chắc hẳn là Hoa Quốc, nếu cô sẽ dùng tiếng Hoa lưu loát như để đối thoại với .

 

Còn về vấn đề cô hỏi ... chút thâm sâu, chỉ là một bình thường, tư cách để thảo luận về sự tồn vong của quốc gia.”

 

phụ nữ đó nhếch môi lạnh:

 

“Cô lợi hại, cô rạng danh đất nước , đáng tiếc cô ý thức gánh vác tất cả.

 

Nếu cô ngay cả điều cũng nghĩ thông suốt, thấy cô giành chức vô địch cũng vô dụng.

 

dùng trải nghiệm của cho cô , thế giới tuyệt đối tồn tại hai quốc gia cùng tồn tại, giống như quốc vương và Lý Thế An năm xưa .

 

Sự nỗ lực của họ đổi lấy hòa bình ngắn ngủi, nhưng họ mãi mãi thể đổi định kiến khắc sâu trong lòng ...”

 

“Tính ác và định kiến của con giống như một ngọn núi lớn, hữu nghị lương thiện thể đổi tư duy của họ, chỉ lấy ác trị ác mới thể thành công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-683.html.]

 

Muốn triệt để xóa bỏ định kiến, phương pháp duy nhất chính là thôn tính bọn họ.”

 

Tô Hề phụ nữ bỗng nhiên trở nên sắc sảo, nhất thời nên gì cho .

 

cũng đối phương trải qua những gì mới những lời , nhưng thể thừa nhận, lời cô lý, chẳng qua là suy nghĩ quá cực đoan mà thôi.

 

Im lặng hồi lâu, Tô Hề mới chậm rãi lên tiếng:

 

trải qua những gì, tự nhiên cũng tư cách phán xét ngôn luận của cô.

 

Câu chuyện cô kể thích, cho nên tin rằng... nếu từng nỗ lực đạt , thì tương lai cũng sẽ liều mạng để đạt .

 

thế giới như tưởng tượng, nhưng vẫn tin rằng...

 

ánh sáng cuối cùng sẽ đến.”

 

Những lời vốn nên thốt từ miệng một từng trải qua sự phản bội như cô, nhưng suy cho cùng ai cũng cơ hội từ đầu.

 

Cho nên...

 

Tô Hề hy vọng cô thể cố gắng hết sức khiến tất cả những từng chịu khổ cực một cuộc đời hối tiếc.

 

Sự từ bỏ hiện giờ của cô, chẳng là một sự tồn tại khác của ánh sáng ?

 

Trong mạt thế ai là khó khăn, ngay cả những thức tỉnh dị năng cũng những điều cần đắn đo lo lắng.

 

“Hì hì...

 

Người từng trải qua bóng tối, tự nhiên thể những lời đường hoàng như .

 

Cô Tô Hề, vốn tưởng rằng chúng sẽ chung chủ đề và suy nghĩ, giờ xem sai .

 

Chúng ... cứ gặp sân đấu .”

 

Nói xong, phụ nữ để một câu cầm trường kiếm trong tay, tiêu sái rời .

 

tên Trần Tư Mộng, hãy nhớ kỹ tên của , tương lai cái tên sẽ khắc tượng đ-á mới.”

 

Tô Hề bóng lưng xa, để trong lòng.

 

“Nếu cứ ... chắc là Hoa Quốc .

 

đối với , là nước nào quan trọng...”

 

Trước khi , giọng u uẩn của phụ nữ từ phía xa truyền , vang vọng trong hành lang trống trải...

 

Sau chuyện về phụ nữ lạ mặt , Tô Hề cũng còn tâm trạng dạo tiếp, cô lặng lẽ bức tượng khuôn mặt phương Đông một cái, về phòng chờ.

 

“Chị Tô Hề, chị về ?”

 

Vừa bước thấy Đông Hàn đang đông ngó tây, thấy bóng dáng cô thì chạy lon ton đến.

 

Tô Hề theo thói quen xoa đầu cô bé:

 

“Thế nào, trong lúc quy tắc nào mới ban bố ?

 

Có ai đến tìm chuyện với em ?”

 

“Không ạ~ Làm gì ai dám đến chọc em chứ!”

 

 

Loading...