“Tô Hề chút bất lực thở dài.”
Đã duyên như , hai ngày liên tiếp đều gặp cô gặp khó khăn, thì tay giúp cô một chút ...
Chuyện ngày hôm qua kịp nhúng tay, cuối cùng cũng thể giúp một tay.
Mà lúc Đông Hàn chạy nhỏ đến mặt Tô Hề, cô đang hoảng hốt tìm chỗ thể ẩn nấp.
Tốc độ của cô nhanh, sức lực cũng lớn, nhưng đối diện với ngõ cụt thì cô cũng vô phương cứu chữa.
“Chẳng lẽ hôm nay cuối cùng cũng bắt ?"
Đông Hàn nghĩ ngợi lung tung trong lòng...
Ngay khi cô chút tuyệt vọng, bỗng nhiên cảm thấy bên cạnh một luồng nhiệt lưu lướt qua.
Còn đợi cô phản ứng , cả như một con gà con xách bổng lên!
Tô Hề cô nàng giả trai thấp hơn nửa cái đầu, tay lớn vớt lấy eo đối phương——
“Ây ây ây~ chuyện gì thế ?"
Kèm theo một tiếng kêu kinh ngạc, cô cứ thế rơi lòng một lạ.
Giống như Đông Hàn cứu , Tô Hề cũng dùng phương pháp tương tự để đưa cô ...
“Cô cô cô... cô là ai hả, cô thả !"
Đông Hàn bỗng nhiên tóm lấy còn tưởng vệ binh bắt , tứ chi cô ngừng quẫy đạp, thoát khỏi sự kiềm chế của Tô Hề.
“Đừng động, đến cứu cô đây."
Có lẽ Đông Hàn quậy phá đến mức suýt chút nữa giữ nổi cô , Tô Hề liền vỗ vỗ m-ông cô mang tính trấn an, giọng điệu hiếm khi mang theo một tia dịu dàng.
“Hửm?
Giọng chút quen thuộc cà..."
Giọng dường như một sức hút ma thuật, khiến Đông Hàn đang chút hoảng loạn lập tức yên tĩnh .
Tô Hề tức khắc mũi chân điểm nhẹ, cả đạp trung bay v.út lên, chỉ trong nháy mắt biến mất tại chỗ...
“Cô cô cô... cô tiếng Hoa Hạ?"
Đây là phản ứng đầu tiên của Đông Hàn khi bay lên.
Phản ứng thứ hai, cô liền giống như một con gà con rúc đầu khuỷu tay của Tô Hề...
, cô một chút xíu... sợ độ cao.
Mà Tô Hề, bay thực sự quá cao !
Đây là đầu tiên cô bay ở độ cao như đó!
A a a a... thật đáng sợ!
Sao thể bay cao như chứ?
Hơn nữa bay nha!
Khinh công, tuyệt đối là khinh công!
Đông Hàn chút sùng bái phụ nữ đang ngừng bay về phía trung , lúc nghi ngờ chút nào việc đối phương liệu là , là nhân viên phe địch bắt cóc cô .
Gió thanh thổi qua bên tai, Đông Hàn thấy Tô Hề mím môi lời nào, bản cũng thức thời mở miệng nữa...
Tô Hề nhanh ch.óng tìm thấy một góc yên tĩnh nhẹ nhàng hạ cánh, đó đưa một cánh tay ép Đông Hàn tường bắt đầu quanh quất bốn phía.
Trật tự trị an trong thành bang CP0 vẫn , vì thế khắp nơi đều sẽ vệ binh chính thức tuần tra, ngay cả góc vắng , cách đó xa cũng vệ binh đang tuần thị, nên Tô Hề thể cảnh giác.
Chương 567 Một cô nàng fan cuồng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-669.html.]
Đông Hàn vẻ mặt căng thẳng khuôn mặt gần trong gang tấc, thở ấm áp của đối phương thậm chí còn phả bên tai...
Tóc mai của Tô Hề nhẹ nhàng quét qua cổ cô , khiến cô cảm thấy ngứa ngáy...
Cảnh tượng quen thuộc là thế nào nhỉ?
Sao cảm thấy màn chút cảm giác từng quen thế !
Có lẽ vì lý do đeo khẩu trang, lúc Đông Hàn chỉ cảm thấy gò má chút nóng ran, chắc là ngột ngạt đến mức đỏ bừng ...
Cho dù đeo khẩu trang, đầu mũi cô cũng thể ngửi thấy hương hoa dễ chịu tỏa từ đối phương, đó là một loại mùi hương vô cùng thanh khiết...
Cảm nhận trái tim đang “thình thịch thình thịch" đ-ập loạn xạ, tâm trạng của Đông Hàn càng thêm căng thẳng.
“Được , chỗ chắc là an ."
Giọng thanh lãnh của Tô Hề truyền đến từ đỉnh đầu, cô thản nhiên thu hồi cánh tay của .
Vị trí hiện tại hẳn là sẽ bắt nữa, để cô ở đây chắc chắn vấn đề gì.
Nói xong, Tô Hề liền định rời .
Ừm... việc để danh tính, học tập chú Lôi Phong!
đợi cô rời , Đông Hàn lên tiếng gọi cô ——
“Chờ... xin hãy đợi một chút!"
Bước chân định rời của Tô Hề tức khắc khựng , cô nghi hoặc Đông Hàn, biểu cảm đó như thể đang :
“Cô còn chuyện gì nữa ?"
Quả nhiên, giây tiếp theo Đông Hàn liền giật khẩu trang của xuống, cô chút xúc động ... thẹn thùng mở miệng:
“Cái đó... nên xưng hô với cô thế nào?
Cảm ơn cô cứu ... cô là Hoa Hạ đúng ? cũng là Hoa Hạ!
Xin hỏi thể tên của cô ?
... tìm cơ hội báo đáp cô!"
Đối diện với đôi mắt chân thành đó, Tô Hề cảm thấy chút ngượng ngùng.
Điều cũng thể trách đối phương nhận , dù lúc cô ngoài đều dùng dáng vẻ dịch dung, hơn nữa mỗi dung mạo còn giống , mục đích chính là để thu hút sự chú ý của khác.
“Không gì, cô cần báo đáp , phúc báo, đây là điều cô xứng đáng nhận ."
Tô Hề thản nhiên đáp một câu.
Mà cùng lúc đó, Đông Hàn cũng ngẩng đầu mắt Tô Hề.
Chỉ trong một khoảnh khắc, cô liền phản ứng ngay!
Bởi vì gương mặt tuy xa lạ phổ thông, nhưng đôi mắt rực rỡ như bầu trời chắc chắn sẽ khiến ấn tượng sâu sắc!
Cô tin rằng, chỉ cần nào kỹ đôi mắt tinh tú đều tuyệt đối sẽ quên !
“Cô cô cô... cô trông quen!
Là cô... ngày hôm đó cứu chính là cô đúng !"
Đông Hàn bỗng nhiên chút phấn khích nắm lấy hai tay của Tô Hề, nhảy cẫng lên hào hứng :
“Chính là đó nha, khi đám vệ binh của bọn quý tộc truy đuổi, cô cũng con ch.ó quý tộc bắt nạt, thuận tay xách luôn cả cô !"
Cô cảm thấy cảnh tượng quen mắt đến ?
Hóa là thế, hóa chính là cứu đối phương như đó!