“Chỉ một câu , định tính chuyện thành Lạc Thi Mễ vô tình rơi xuống nước, từ đó gạt Tô Hề ngoài một cách sạch sẽ.”
Tiếc rằng, Hurt vẫn còn quá đơn thuần.
Anh tưởng thể lật tẩy chuyện , nhưng những mục đích là để hại , thể để toại nguyện chứ?
“Khụ... khụ khụ... Hurt, em... em..."
Lạc Thi Mễ vùi đầu lòng Hurt, đôi mắt như tẩm độc đầy thâm độc.
Không ngờ đến lúc , Hurt vẫn hướng về con khốn Tô Hề , gạt chuyện !
Hừ, thể chứ?
Cô chuẩn , tuyệt đối cho phép ai phá hỏng kế hoạch của !
Vốn dĩ khi thấy Hurt chút đắn đo nhảy xuống nước cứu , trong lòng cô ngoài sự ngạc nhiên vui mừng còn một chút ấm áp.
khi thấy sự bảo vệ của Hurt dành cho Tô Hề, trái tim ghen tuông đó tài nào kìm nén nữa.
Đột nhiên, cô ngẩng đầu lên từ lòng Hurt, lúc vẻ thâm hiểm mặt sớm thế bằng sự ủy khuất và đau khổ.
Cô lộ vẻ mặt khiến thương xót, ho khó khăn lên tiếng:
“Em... khụ khụ khụ... em Tô Hề tiểu thư cô cố ý .
Em... thực em cũng bắt cô rời xa , hôm nay em chỉ bụng đến xin cô thôi... khụ khụ..."
Lạc Thi Mễ dường như sặc nước, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nhưng vẫn lấy tay túm c.h.ặ.t lấy vạt áo ng-ực Hurt, kiên cường :
“Em... em trách Tô Hề tiểu thư, cô ... cô lẽ là hạ đẳng quen , nên mới... khụ khụ... mới hận em như .
Em vì Hurt thực cố gắng chung sống hòa bình với cô ... nhưng mà... nhưng mà em cũng ngờ cô kích động như ... khụ khụ, là trong lúc tranh cãi em cẩn thận rơi xuống..."
Nhìn bộ dạng xanh nồng nặc của Lạc Thi Mễ, Tô Hề thậm chí chẳng buồn liếc cô lấy một cái.
Thử hỏi ai bơi mà vùng vẫy nước nửa ngày trời vẫn chìm xuống ?
Mọi ngốc, lẽ thực sự kẻ ngốc tin lời lẽ đó của cô !
Muốn hại , ít nhất cũng tìm lý do chính đáng hoặc phương pháp cao cấp một chút.
Thủ đoạn hãm hại ...
Tô Hề tự chủ lắc đầu, thầm nghĩ:
“Quá non nớt, là từng xem phim cung đấu của Hoa Quốc bọn họ bao giờ, so với thì đúng là trò trẻ con!”
vạn ngờ tới, tại hiện trường thật sự kẻ ngốc.
Hay cách khác, những thực chất chẳng quan tâm sự thật là gì, thứ họ quan tâm chỉ là tiền đồ của mà thôi.
Trước mặt một ch-ủng t-ộc hạ đẳng bình thường kỳ thị và một quý tộc trong gia tộc là quý tộc, trong đó thậm chí Công tước chống lưng, chỉ cần là não, đều sẽ chọn về phía Lạc Thi Mễ.
Bởi vì Tô Hề hiện tại, chỉ là một “ bình thường" quyền thế thậm chí còn rõ thức tỉnh siêu năng lực gì.
Ừm...
đáp án dễ chọn, nên đám đông thực sự phụ kỳ vọng của cô mà chọn tin tưởng Lạc Thi Mễ.
Nhân tính đều là vì lợi ích mà, chuyện Tô Hề sẽ cảm thấy tức giận cũng chẳng trách cứ bọn họ.
nếu chọc ... thì đừng là cô nóng tính!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-657.html.]
“Cô... chính là cô vì ghen tị với Lạc Thi Mễ mà độc ác hại em gái ?"
Rõ ràng, với tư cách là trai của Lạc Thi Mễ, Frank hiển nhiên cũng là một kẻ não.
Quả nhiên là trong chảy cùng một dòng m-áu, ngay cả cái não cũng sinh ngu ngốc y hệt ...
Tô Hề dùng giọng điệu bề đầy mỉa mai đáp :
“Có não mà dùng... khuyên nên đem hiến cho cần dùng ?
Anh dùng con mắt nào thấy hại cô ?
Hay cách khác, từng thấy vị nào bơi mà vùng vẫy nước lâu như mà chìm xuống ..."
Giọng điệu và thái độ của cô mấy , mùi vị mỉa mai nồng nặc khiến Frank lập tức cảm thấy mất mặt.
Thế là, thẹn quá hóa giận phẫn uất :
“Con mắt nào ?
Tất cả chúng mặt ở đây đều tận mắt thấy cô độc ác đẩy em gái xuống, chẳng lẽ bây giờ còn quỵt nợ thừa nhận ?
Chẳng lẽ tất cả chúng đều mù hết ?
Chẳng lẽ cô định bảo là em gái tự ngốc nghếch nhảy xuống hồ t-ự t-ử ?
khuyên cô vẫn nên ngoan ngoãn quỳ xuống xin em gái !
Không!
Cho dù xin cũng thể tha thứ cho cô !
tống cô địa lao của đấu trường!"
Ừm... thế nào nhỉ, sự thật chính là như đấy.
Tô Hề chút cạn lời cái thằng ngốc em gái đem b-ia đỡ đ-ạn , cạn lời bĩu môi.
Cùng lúc đó, những khác xung quanh cũng hùa theo lên tiếng:
“ đúng , chúng đều tận mắt thấy cô đẩy công chúa Lạc Thi Mễ xuống mà."
“Chúng đến thấy cô và công chúa Lạc Thi Mễ đang tranh chấp, đoán là trong lúc tranh chấp độc ác đẩy xuống ."
“ cũng thấy , quý cô lưng về phía chúng , công chúa Lạc Thi Mễ đột nhiên kêu thét lên rơi xuống."
“Đây cô đẩy thì còn ai đẩy nữa?
Giống như ngài Frank đó, chẳng lẽ cô định với chúng là công chúa Lạc Thi Mễ tự nhảy xuống ?"
“Làm gì ai ngốc như chứ!
thấy chính là cô là một đứa hạ đẳng hèn mọn ghen tị với xuất cao quý và dung mạo tuyệt mỹ của công chúa Lạc Thi Mễ, nên mới nhất thời nổi lòng ghen ghét, dồn chỗ ch-ết."
“Quá độc ác, hạ đẳng quả nhiên là hạ đẳng."
“Nghe thời gian tới trong thành bang còn tổ chức một cuộc họp tiếp theo, nội dung hình như là nhắm vấn đề tiếp đón nhân khẩu các nước khác, đưa việc kỳ thị ch-ủng t-ộc danh mục vi phạm pháp luật thành bang, xem là cần thiết nữa ."
“ , bọn hạ đẳng thật đáng ghê tởm, dựa cái gì mà lập pháp bảo vệ chúng?
Hôm nay ngay cả con gái Công tước còn dám hại, chắc chắn là lên đầu chúng mà phóng uế !"
“ ủng hộ trừng trị nghiêm khắc!
Trừng trị nghiêm khắc kẻ hại !"