“Về bản chất, đây thực chất là một buổi tụ tập thương mại, là nơi cung cấp một địa điểm giao lưu cho .”
Chỉ là Tô Hề hứng thú với việc xã giao , cộng thêm bản cô cũng chẳng danh tiếng gì, cũng thực lực của cô, nên cũng chẳng quá nhiều chủ động gần chào hỏi.
Hurt và Kỳ An thì khác, bản họ mang tước vị, cộng thêm Hurt còn là một Công tước hiếm , nên họ vẫn chào đón.
Chẳng mà, hai họ còn với Tô Hề vài câu các dị năng giả ngưỡng danh kéo mất.
“Tô Hề tiểu thư, cô cứ ở đây một lát nhé, chút việc, lát nữa sẽ ngay.
Nếu gặp vấn đề gì, cô cứ đến tìm ."
Hurt lộ vẻ áy náy Tô Hề, khi nhận cái gật đầu thấu hiểu của đối phương, mới kéo Kỳ An rời khỏi nơi đó.
Tô Hề cũng vui vì yên tĩnh, dù việc chào hỏi lạ gì đó, cô tham gia chút nào.
Vì địa điểm tổ chức tiệc phong cảnh khá , hòn non bộ, dòng nước nhân tạo và cả hồ nước, nên Tô Hề chen chúc một lẻn hòn non bộ bên hồ nước để tìm sự thanh tịnh.
Tay trái cô cầm bánh ngọt, tay cầm xiên nướng nhâm nhi ngon lành bên bờ hồ, gió chiều thổi nhẹ qua, thật là sảng khoái.
Tiếc rằng, thời gian thư thái kéo dài bao lâu...
“Cộp cộp cộp..."
Kèm theo tiếng giày cao gót ma sát xuống mặt đất vang lên khi đến gần, Tô Hề uể oải , xem xem là ai đang tiếp cận .
Người đến lén lút qua, nếu chẳng tạo tiếng động lớn như mặt đất .
Ngước mắt lên, phát hiện đến chính là Lạc Thi Mễ.
Hay thật, đúng là oan gia ngõ hẹp mà.
Nhìn thấy phụ nữ xui xẻo là Tô Hề cảm thấy phiền phức, ngay cả miếng bánh ngọt tay cũng bỗng nhiên mất vị ngon...
“Ái chà, đây chẳng là Tô Hề tiểu thư , ngờ gặp cô ở đây, thật là trùng hợp nha!"
Lạc Thi Mễ với giọng điệu khoa trương.
Nhờ những ngày chăm chỉ rèn luyện, Tô Hề vốn thông minh giờ thể dùng ngôn ngữ nước Y để trò chuyện bình thường với bản địa.
Cô lộ vẻ mặt “ tin mấy lời ma quỷ của cô mới lạ", thèm để ý đến đối phương, mà tự tiếp tục ăn món tráng miệng tay.
Đối mặt với thái độ vô lễ của Tô Hề, biểu cảm của Lạc Thi Mễ thoáng hiện lên sự hung tợn trong chốc lát, nhưng cô nhanh ch.óng che giấu .
Cô giả vờ rộng lượng tới bên cạnh Tô Hề, vẻ mặt đầy hối :
“Không ngờ cô cũng đây hóng gió, thực cũng thích những nơi đông lắm, nên cũng đây hóng gió chút.
Phải Tô Hề tiểu thư, một chuyện xin cô."
“Ừm... hử?"
Tô Hề nhét miếng xiên nướng cuối cùng miệng, hai má phồng lên đầy vẻ kinh ngạc liếc Lạc Thi Mễ một cái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-655.html.]
“Cô chứ?"
Sao... tự nhiên xin một cách kỳ quặc như ?
Điều cũng trách cô kinh ngạc , chủ yếu là qua vài tìm hiểu đó, Lạc Thi Mễ rõ ràng là loại hẹp hòi, thích cậy thế h.i.ế.p kiểu “quý tộc", thể cúi đầu xin một mà cô coi là r-ác r-ưởi chứ?
Chuyện lạ thường tất quỷ, đàn bà tuyệt đối là định bày trò gì nữa !
Nghĩ , Tô Hề nhạy bén lùi xa Lạc Thi Mễ vài bước, lộ vẻ mặt như kẻ ngốc thản nhiên liếc cô một cái, gì, đó tiếp tục ăn miếng bánh ngọt trong tay .
Thấy Tô Hề mắc mồi, Lạc Thi Mễ bắt đầu cuống lên.
Cô hoảng hốt liếc , giống như đang chờ đợi thời cơ gì đó.
“Tô Hề tiểu thư, thật lòng đến xin cô đấy, đây chút hiểu lầm với cô, hiểu lầm cô và Hurt gì đó, giờ cả , xin , cô thể tha thứ cho ?"
Cô đổi trạng thái hống hách thường ngày, cả từ xuống đều tỏa một mùi vị xanh nồng nặc, mùi đó nồng đến mức Tô Hề khi đang ăn suýt nữa thì nghẹn...
“Ồ, thôi, tha thứ cho cô đấy."
Thực sự cảm thấy phiền phức vì sự đeo bám của Lạc Thi Mễ, cộng thêm việc cô cũng xem đối phương rốt cuộc chuẩn chiêu trò gì, nên Tô Hề mới miễn cưỡng đáp một câu như .
“ cô sẽ tha thứ cho , dù thì...
đợi , cô gì?
Cô cô tha thứ cho ?"
Những lời Lạc Thi Mễ chuẩn sẵn bỗng dưng nghẹn trong cổ họng, khiến cô tiến lùi xong.
Vốn tưởng rằng Tô Hề nhất định sẽ nhân cơ hội sỉ nhục một trận, đó nổi giận tha thứ cho , ai ngờ đối phương dễ dàng... tha thứ như ?
Điều đúng, hợp logic thông thường chút nào!
Chương 555 Hãm hại
“Ừ, tha thứ cho cô ."
Tô Hề nghiêm túc gật đầu, đó mỉm đối phương, đôi mắt tinh đó dường như xuyên thấu nội tâm khác.
Chẳng lẽ con khốn phát hiện điều gì ?
Không lẽ nào... kế hoạch từng nhắc đến với bất kỳ ai, tự nhiên thể thứ hai .
Đối mặt với ánh mắt tin tưởng của Lạc Thi Mễ, Tô Hề gì, chỉ thản nhiên , tiếp tục mặt hồ, cả con cô từ lúc cô đến đến lúc xin dường như dấy lên một chút gợn sóng nào, giống như chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì .
Tô Hề chỉ thấy chút buồn , cái bẫy hãm hại lộ liễu như thế , chỉ quỷ mới ngốc nghếch mà thuận theo lời cô tiếp.
Mặc dù quan tâm đến cái của khác, nhưng nếu vô duyên vô cớ rơi cái hố của kẻ khác, cô cũng cam lòng.
Bị Tô Hề cho nghẹn lời, Lạc Thi Mễ nhất thời đáp thế nào.
Cô cứ thế ngẩn đó đầy lúng túng, cũng mà ở cũng chẳng xong, mở miệng nhưng cũng chẳng gì, bầu khí vô cùng gượng gạo.