“Bên trong phòng bao còn đồ nội thất từ những vật liệu cao cấp, đều từ da thật và gỗ tự nhiên.”
Chúng chỉ vẻ ngoài tinh tế mà chất lượng còn tuyệt hảo, khiến thể tận hưởng sự thoải mái và tiện lợi vô song.
Phía đầu treo một chiếc đèn chùm pha lê xen lẫn vàng bạc, bộ phong cách trang trí tràn đầy sự cao quý và trang nhã.
Dưới đất trải t.h.ả.m tinh xảo, màu sắc tươi sáng, hoa văn mắt, chân giẫm lên đó cảm giác như đang bước những tầng mây mềm mại .
Xung quanh còn bày biện một vài tác phẩm nghệ thuật và cổ vật ở các mức độ khác , càng tăng thêm nền tảng văn hóa và cảm giác xa hoa cho bộ gian.
Tô Hề cách bài trí xa xỉ thái quá , trong lòng thầm cảm thán:
“Làm quý tộc sướng thật!”
Dù mạt thế đến, cuộc sống mà họ tận hưởng vẫn là đẳng cấp hàng đầu.
“Mời các vị , vì Công tước Hult đặt các món ăn, nên xin hỏi Công tước, ngài lên món ngay bây giờ ?"
Phục vụ cung kính hỏi.
“Có thể lên món , vất vả cho các cô."
Hult tuy mang phận quý tộc, nhưng giống các quý tộc khác thường khinh bằng nửa con mắt.
Ngược , lễ độ, tố chất, và khá tôn trọng bình thường.
“Vậy Công tước Hult còn yêu cầu gì khác ạ?
Nếu còn, bên em xin phép lui .
Em sẽ ở cửa, chuyện gì ngài cứ việc gọi em."
“Được , cảm ơn."
Nói xong, phục vụ cúi chào một nữa mới lui .
Sau khi lui , Lakshmi lập tức giống như con quạ kêu “quàng quạc" mở máy của .
“Anh Hult, thật sự là nhờ phúc của ~ bình thường em khó cơ hội đặt phòng bao như thế đấy~"
“Em khách sáo , cũng chỉ thỉnh thoảng mới tới một thôi."
Hult đáp một cách lịch sự nhưng xa cách.
Vì Lakshmi cứ liên tục tìm chủ đề để trò chuyện với Hult, dẫn đến Tô Hề - hiểu tiếng Ý - rơi trạng thái ngơ ngác tập.
Dù vốn dĩ cô cũng chẳng tham gia ...
Chẳng mấy chốc, các nhân viên phục vụ lượt bưng các món ăn lên.
Phải rằng, những món ăn đầy đủ sắc hương vị thành công chinh phục Tô Hề!
“Chỗ thịt từ biến dị thú đúng ?
Bây giờ chắc hiếm khi bắt động vật hoang dã ."
Tô Hề nhỏ giọng hỏi Kỳ An bên cạnh.
“Ừm, thành bang từ một năm nghiên cứu phương pháp chế biến thịt biến dị để ăn , hiện giờ cơ bản đều ăn loại thực phẩm ."
“Hóa là ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-647.html.]
Tô Hề khẽ gật đầu, xem trong thời kỳ mạt thế, mỗi quốc gia đều đang tiến bộ ở những mức độ khác .
“Mọi , thể bắt đầu dùng bữa !
Đầu tiên hãy để chúng chúc mừng cô Tô Hề giành chiến thắng lớn, thành công lấy quyền cư trú, hy vọng sẽ thêm nhiều nhân tài kiệt xuất như cô gia nhập."
Hult nâng ly r-ượu chạm cốc với giữa trung, đó bắt đầu dùng bữa.
Trong suốt thời gian đó, Lakshmi luôn tìm những chủ đề khác để trò chuyện với Hult, cho Tô Hề cơ hội xen mồm .
Thậm chí khi Hult với Tô Hề vài câu, cũng sẽ đối phương lập tức chen ngang để chuyển hướng câu chuyện.
Tuy nhiên việc tìm chuyện hợp ý Tô Hề, cô ngửi thấy mùi thơm của thức ăn mặt, con sâu háu ăn trong bụng đ-ánh thức.
Nghĩ cũng đúng, miệng và dày của cô vốn nuôi đến mức kén chọn, kể từ khi rời khỏi căn cứ, cô bao lâu ăn cơm nấu?
Nghĩ , Tô Hề khách khí gắp đủ loại món ăn đĩa nhỏ của , cắm đầu cắm cổ ăn.
Mỹ thực mắt, ai còn tâm trí mà tán gẫu mấy chuyện tạp nham chứ?
Đồ ngon thì thể lãng phí , ăn hết thì tiếc lắm!
cảnh tượng lọt mắt Lakshmi trở nên cực kỳ chướng mắt.
“Hừ, đúng là kẻ hạ đẳng từ bên ngoài tới, chỉ ăn với uống, như cả đời ăn cơm bằng.
nghĩ cũng , hạng nào đó ước chừng cả đời cũng cơ hội tiếp xúc với những món ăn cao cấp như thế , tiền đồ cũng là chuyện bình thường."
Cô cũng chẳng quan tâm Tô Hề hiểu , tóm cứ mỉa mai một trận mặt Hult cái .
Trong mắt cô , quý tộc là hiểu lễ nghi, thể tướng ăn như , đúng là khiến rụng răng.
Chương 548 Bao vây nhà vệ sinh
“Hì hì, lẽ cô Tô Hề là tính cách chân thật như thôi."
Hult ngắt lời đối phương định tiếp.
Cùng lúc đó, Kỳ An cũng “ bụng" thêm mắm dặm muối kể lời mỉa mai của Lakshmi cho Tô Hề , cứ như sợ cô đang ăn ngon lành quá bằng.
Tuy nhiên, Tô Hề khi lời mỉa mai của đối phương thì tức giận, cô ngược càng ăn càng thấy ngon:
“Ừm... Kỳ An, , bất kể là mạt thế, thức ăn đều quý giá, vì tốn công đấu khẩu với cô , chi bằng cứ để bản ăn no một chút còn hơn~"
“Ờ... lời cô hình như cũng lý."
Đối mặt với chuyện gì cũng biểu cảm nhưng Kỳ An câu trả lời của Tô Hề cho đáp thế nào, chỉ đành gượng gạo tán đồng một chút.
Anh vốn tưởng Tô Hề chắc chắn sẽ cãi với Lakshmi, ai dè trong mắt cô thức ăn còn quan trọng hơn cả việc cãi .
Thấy Tô Hề thèm đếm xỉa đến , Lakshmi nhất thời cũng thấy vô vị.
Dù cứ một đóng vai độc diễn mãi, nếu đối thủ thèm để mắt tới thì chẳng mất hết cả ý nghĩa ?
“Xì, đồ nhà quê đúng là đồ nhà quê, chẳng thấy sự đời bao giờ."
Thế là, cô chỉ đành đảo mắt một cái khinh miệt “Xì" một tiếng, đó tiếp tục tìm chủ đề chuyện với Hult.
R-ượu no cơm say, Tô Hề ăn hòm hòm liền thỏa mãn xoa xoa cái bụng nhỏ của .