“Lúc ngẩng đầu lên về phía trọng tài, nhưng cơn đau bụng khiến chỉ thể khom lưng dùng hai tay ôm bụng.”
Anh lên tiếng, căn bản là phát một chữ nào!
Thiếu nữ vẻ bình thường cũng tại , trong c-ơ th-ể những sức lực cực kỳ lớn, thế mà còn dùng một loại thủ pháp đặc thù khiến thể chuyện!
Anh hiện tại ngoại trừ thể phát vài tiếng hừ hừ , thì cái gì cũng , do đó lúc mới cách nào cầu cứu trọng tài.
tên trọng tài thì , thế mà coi hành vi của thành vì nguyên nhân đặc thù nào đó mà gọi dừng.
Charst ở trong lòng ngừng mắng c.h.ử.i trọng tài là đồ ngu, nhưng cơn đau c-ơ th-ể và biểu cảm dữ tợn lộ lưng trọng tài, đều cách nào diễn đạt suy nghĩ trong lòng .
Ngay đó, liền kinh hãi Tô Hề từ đằng xa một nữa thong thả tới, tiếng bước chân đang dần tiếp cận đó khiến trái tim đ-ập ngày càng nhanh.
Bởi vì , phụ nữ tiếp theo chắc chắn sẽ buông tha cho !
Quả nhiên...
Tô Hề tới mặt Charst nhẹ nhàng xổm xuống, một tay bóp lấy cổ khẽ một tiếng, dùng ngôn ngữ Hoa Quốc :
“Nam tước, đây là cho cơ hội nhận thua nhé~"
Nói xong, cô bàn tay nhỏ vung một cái, đem đầu quất mặt đất, đó hai tay hóa lòng bàn tay thành nắm đ-ấm, ánh mắt thể tin nổi của tất cả , dựa man lực hết phát đến phát khác hướng về phía c-ơ th-ể Charst mà nện xuống!
“Bùm!"
“Bùm!"
“Bùm!"
“Phụt..."
“Phụt..."
Từng tiếng đ-ấm thấu thịt vang lên trong đấu trường yên tĩnh vẻ đặc biệt rõ ràng và vang dội, khiến cảm thấy chỉ thôi cũng thấy kinh hồn bạt vía.
Anh ... chắc chắn đau nhỉ!
Đây là suy nghĩ trong lòng tất cả .
Mà loại suy nghĩ , trọng tài gần nhất cảm nhận sâu sắc nhất.
Mặc dù Charst là lưng về phía nên thấy biểu cảm của , nhưng chỉ cần cái âm thanh ở cự ly gần thôi cũng chắc chắn là vô cùng đau đớn...
Đặc biệt là ông còn thể trực diện dáng vẻ vô cảm của Tô Hề, quả thực khiến dựng tóc gáy!
Mà lúc Tô Hề dường như nhận ánh mắt của trọng tài, cô đột nhiên ngẩng đầu lên mỉm rạng rỡ với ông , cái miệng hé mở đó đều mang theo một vẻ khát m-áu tàn nhẫn, khiến trọng tài khỏi run rẩy cả vì sợ hãi...
Ngay đó, chính là một màn bạo hành đơn phương kéo dài mười phút.
Tô Hề nhắm thẳng đầu, c-ơ th-ể, gò má của Charst mà nện điên cuồng, mặt cũng đ-ánh đến mức sưng phù phình to, xanh đỏ đan xen, thậm chí đầu còn nổi lên ba cục u lớn liên tiếp, vô cùng buồn .
'Đồ ngu!
Sao còn cứu bản Nam tước!
Còn đằng cái gì!'
Lúc Charst chỉ nhanh ch.óng kết thúc sự hành hạ phi nhân tính .
Trước đây cũng từng vô chuyện như , cái cảm giác ấn xuống đất bạo hành đơn phương, thể vùng vẫy đau đớn như thế nào là sảng khoái bao.
bây giờ khi chính trở thành bạo hành đó, mới hiểu lúc là cỡ nào bất lực và hoảng sợ...
“Ư... dừng... dừng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-640.html.]
Không qua bao lâu, cho đến khi Tô Hề đ-ánh đến mức hai bàn tay đều chút tê rần, Charst mới khó khăn phát một chữ “dừng".
Ngay trong khoảnh khắc sắp đ-ánh ngất , giọng lo lắng của trọng tài mới truyền đến:
“Stop!
Stop!
Dừng !
Trận đấu kết thúc!"
Mặc dù Tô Hề hiểu nhiều tiếng Diệc Quốc, nhưng câu “stop" đó cô vẫn hiểu.
Cú đ-ấm sắp giáng xuống đó của cô còn lơ lửng trung, trọng tài kéo theo vài lên phía để ngăn cản cô.
Chương 542 Thắng liên tiếp hai trận
Nhìn bàn tay chắn ngang mặt giữa trung, Tô Hề bận tâm vung vẩy cánh tay, tùy ý gạt bỏ vết m-áu tay dậy.
Lúc Charst đ-ánh đ-ập dã man đến mức chỉ còn một tia thần trí, ngay cả mắt cũng sưng húp đến mức mở .
Trọng tài cẩn thận Tô Hề nhẹ nhàng vuốt mái tóc, đó thản nhiên dậy khỏi chỗ cũ mà thêm động tác dư thừa nào, lúc mới thở phào nhẹ nhõm:
“Bây giờ tuyên bố, trận đấu Tô Hề giành chiến thắng!"
Mặc dù trọn vẹn ngôn ngữ của trọng tài, nhưng đại khái cũng thể đoán là đang tuyên bố chiến thắng.
Ngay trong khoảnh khắc chữ cuối cùng của trọng tài vang lên, sân im phăng phắc, kéo theo đó thế mà là đủ loại âm thanh la ó!
“Xùy... thế mà thua !"
“Trời ơi của , con mụ hạ đẳng đó thế mà thể giành chiến thắng?"
“Không thể nào, cho mắt hoa ."
“Ôi lạy Chúa, cô đây là gặp vận cứt ch.ó gì thế !"
“ nghi ngờ nội mạc!
Trận đấu là nguyên nhân gì khác ?"
“Cô gian lận !"
“..."
Trên khán đài vang lên hết tiếng bất bình đến tiếng bất bình khác, kẻ thậm chí còn trực tiếp dậy giơ ngón tay cái lộn ngược về phía đài thi đấu.
Tô Hề biểu cảm của đám xem, vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt.
Cô để lộ bất kỳ một tia thất vọng nào, mà khi trọng tài tuyên bố xong kết quả liền trực tiếp rời khỏi hiện trường, tới phòng chờ đợi trận quyết đấu tiếp theo.
Mà khi một nửa, Tô Hề còn thấy Charst vài khiêng đặt lên cáng chạy vội ngoài từ bên trong.
, Charst là khiêng ngoài, ý thức của từ lâu còn tỉnh táo .
Tô Hề thèm liếc lấy một cái, cứ như thẳng tới một góc gần cửa sổ để tiếp tục xem thi đấu.
Trận đấu ngày hôm nay còn một trận nữa, cách khác cô ở ngày thứ hai vẫn cần đến một nữa, tham gia trận đấu thứ ba, vì thế hiện tại cô thể rời .
Vì buổi thi đấu là buổi chiều, cho nên hiện tại Tô Hề chỉ thể ở đây lúc rảnh rỗi việc gì xem một chút trận đấu của khác, thuận tiện tìm hiểu trình độ của những chiến thắng.
đôi khi bạn tìm rắc rối, rắc rối cứ tự tìm đến cửa.