Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 610

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:42:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy Tô Hề lời nào, hiếm khi biểu hiện một mặt mạnh mẽ, Dung Chỉ khỏi mỉm đưa tay xoa lên đỉnh đầu cô:

 

“Hề Hề, bây giờ em vẫn rõ rốt cuộc tại trải qua những chuyện , hiểu rốt cuộc đang gánh vác cái gì, vì cái gì mà đến với thế giới .

 

những điều đó đều quan trọng, bởi vì hiện tại như thế , ở bên cạnh .

 

Đáng tiếc, em vẫn còn quá mạnh, mạnh đến mức sở hữu bản lĩnh thể trốn thoát khỏi , cho nên đừng trách bẻ gãy đôi cánh của em..."

 

Nói đoạn, bỗng nhiên nở một nụ tàn nhẫn, bàn tay to lớn tỏa từng luồng sương mù đen kịt ngay phía đỉnh đầu Tô Hề.

 

Luồng sương mù đang chậm rãi tràn trong c-ơ th-ể cô, dường như đang tham lam hút lấy thứ gì đó...

 

Tô Hề chỉ cảm thấy đầu óc ngày càng choáng váng, kéo theo đó là linh lực trong c-ơ th-ể cũng dần dần tiêu tán.

 

Dần dần, dáng vẻ biến thành Mịch U của cô cũng bắt đầu khôi phục dáng vẻ thanh lãnh ngày thường, đây là do cô tự động giải trừ, mà là vì linh lực hiện tại đủ để duy trì việc sử dụng kỹ năng nữa!

 

Không ...

 

thể ngã xuống ở đây...

 

hẹn ước với Mục Vũ Thần , sẽ gặp ở căn cứ Hoành Vĩ, thể nuốt lời?

 

Đồng đội của cô vẫn còn đang đợi cô ở đó...

 

Ý thức ngày càng mơ hồ, mí mắt cũng ngày càng nặng trĩu.

 

Chương 516 Chạy trốn thành công

 

Tô Hề nỗ lực nhấc mí mắt lên, nhưng phát hiện nó nặng trĩu như vật nặng đè lên, khó mở .

 

Đỉnh đầu truyền đến từng trận cảm giác ấm áp, giống như đang ánh mặt trời chiếu rọi khiến an tâm ngủ một giấc trưa...

 

“Mục..."

 

Vũ Thần... ... ba ...

 

Tiểu Bạch...

 

thể cứ thế mà ngủ , cô thể dừng bước ở nơi .

 

Cô còn nhiều việc , cô dường như còn mục đích gì đó đạt , cho nên... cô thể ngã xuống ở đây!

 

Trong lúc mơ màng, cô tự chủ mà thốt một chữ từ đôi môi, điều khiến động tác tay Dung Chỉ vốn đang dịu dàng chằm chằm Tô Hề bỗng khựng , thần sắc mặt cũng xuất hiện một tia rạn nứt!

 

Cùng lúc đó, miếng ngọc bội bên hông Tô Hề bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ, cảm giác mát lạnh thông qua lớp áo truyền da thịt, khiến thần trí cô tỉnh táo trong thoáng chốc.

 

Cũng chính nhờ cơ hội như , Tô Hề đột nhiên mở bừng đôi mắt, cô nghiến c.h.ặ.t hàm răng, dùng sức c.ắ.n rách đầu lưỡi , cơn đau nhức dữ dội khiến đại não cô lập tức tỉnh táo.

 

M-áu tươi nhanh ch.óng tan trong miệng, mùi tanh nồng nặc lấp đầy khoang miệng.

 

Tô Hề lấy tốc độ cực nhanh điều động bộ linh lực trong c-ơ th-ể , thúc giục c-ơ th-ể bay ngược , khi cách xa đối phương vài mét, cô bỗng nhiên bắt đầu thi triển thuật pháp.

 

Dưới ánh mặt trời, cô khẽ chắp hai tay , đầu ngón tay chạm , giống như đang lẩm bẩm một loại thần chú cổ xưa nào đó.

 

Cánh môi cô mấp máy, tựa như những giọt sương sớm, đang lấp lánh ánh vi quang.

 

Thủ ấn của cô đổi nhanh ch.óng, ngón tay vẽ những đồ án kỳ dị, như thể đang hội họa giữa trung, mỗi một nét vẽ đều dường như mang theo sức mạnh thần bí.

 

Ngay đó, khí bắt đầu rung động, gió xung quanh cũng theo đó mà sôi trào.

 

Cùng với tốc độ tay ngày càng nhanh, khí xung quanh dường như đốt cháy.

 

Một luồng sức mạnh vô hình vang vọng trong trung, tựa như những sợi dây đàn đang rung chuyển.

 

Ánh mặt trời dường như cũng luồng sức mạnh kéo , giống như những gợn sóng lăn tăn mặt nước.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-610.html.]

Bỗng nhiên, hai tay Tô Hề đột ngột mở , như đóa hoa nở rộ giữa trung.

 

Từ đầu ngón tay cô b-ắn một đạo tia sáng trắng rực rỡ, x.é to.ạc mây xanh, tựa như băng bầu trời đêm.

 

Đạo ánh sáng đó vạch một quỹ đạo tuyệt trung, khi rơi xuống thì quấn quanh Tô Hề cùng Phượng Loan và cỏ Vật Quên bên cạnh cô, đó bùng nổ một vùng ánh sáng...

 

“Hề Hề!"

 

Mọi chuyện xảy chỉ trong nháy mắt, đợi đến khi Dung Chỉ phản ứng thì kim quang cực kỳ rực rỡ.

 

Hắn trợn to đôi mắt về phía Tô Hề, giọng căng thẳng còn mang theo một tia khàn đặc:

 

“Không gian truyền tống thuật?

 

Không ngờ em còn để chiêu ?"

 

Trong vùng kim quang, đôi mắt tựa như tinh tú của Tô Hề lúc còn độ ấm thường ngày, lúc cô giống như đang chằm chằm một vũng nước đọng, vô cảm liếc Dung Chỉ, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, thành tiếng một câu:

 

“Dung Chỉ, gặp , mối thù nhất định trả..."

 

“Hề Hề!"

 

Dung Chỉ đưa một cánh tay hòng bắt lấy Tô Hề, nhưng ngay khoảnh khắc chạm kim quang liền bật ngược trở .

 

Sau đó, vùng kim quang càng lúc càng trở nên ch.ói mắt, cuối cùng cho đến khi khiến cách nào thẳng nữa thì bỗng nhiên tiêu tán còn tăm ...

 

Nhìn nữa, tại chỗ còn một bóng ...

 

Nhìn mặt đất trống rỗng, khuôn mặt tuấn tú của Dung Chỉ sớm phủ đầy sương lạnh.

 

“Rầm!"

 

Hắn vung mạnh tay bên cạnh như để phát tiết——

 

Cái bóng màu đen hóa thành lưỡi kiếm, đem tất cả những nơi nó qua hóa thành hư vô...

 

“Hề Hề, ngày tháng còn dài lắm, xem vẫn là nương tay , giống như năm xưa .

 

Lần tới, tuyệt đối sẽ để em cơ hội bỏ chạy nữa..."

 

Dung Chỉ trầm giọng lẩm bẩm một câu, lúc mới tao nhã chỉnh đốn y phục, nhảy vọt lên bay về hướng cũ...

 

——

 

Trong một khu chung cư nào đó...

 

“Rầm!"

 

“Rầm!"

 

“Chíu!"

 

Ba tiếng động đột ngột vang lên.

 

Ngay đó, vài vật thể từ cao rơi xuống mặt đất, rơi xuống đất còn phát mấy tiếng động trầm đục.

 

Tô Hề tiên quan sát sự an nguy của Phượng Loan và cỏ Vật Quên ở hai bên, thấy chúng mới đưa tay xoa xoa cái m-ông ngã đau của .

 

Nhìn quanh môi trường xa lạ, Tô Hề kéo Phượng Loan và cỏ Vật Quên tìm một góc hẻo lánh xuống dựa lưng tường.

 

Sau khi xác nhận xung quanh còn tạm an , Tô Hề mới yên tâm tại chỗ đả tọa.

 

Vì trong c-ơ th-ể còn sót một chút linh lực nào, thế nên cô chần chừ nữa, trực tiếp nhắm mắt thầm niệm một tiếng:

 

“Vào, lập tức đưa hai linh sủng trong gian.”

 

 

Loading...