Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 608

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:42:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến đây, ngón trỏ và ngón giữa tay trái cô chụm , đột ngột vạch một đường lên lưỡi kiếm Hàn Nguyệt ——

 

“Xoẹt..."

 

Tức thì, đầu ngón tay mềm mại liền xuất hiện một vết rạch, m-áu đỏ tươi từ đó chảy nhuộm đỏ thanh Hàn Nguyệt đang tỏa ánh sáng xanh.

 

Cùng lúc đó, đôi môi đỏ của cô hé mở, từ miệng phát những âm thanh Phạn âm du dương:

 

“Tam hồn tồn, phách vô táng, tâm thần tại, lệnh ngã chân!

 

Dĩ ngô chi huyết, mịch u —— triệu lai!"

 

Trong lúc đôi mắt khép hờ, xung quanh Tô Hề mà dần dần xuất hiện những luồng gió xoáy, bao bọc cô ở bên trong.

 

Dứt lời, một luồng linh khí mạnh mẽ hóa thành vô tinh quang bao quanh, những tinh quang cuối cùng hóa thành các ion tối màu đen mực chậm rãi nhập c-ơ th-ể Tô Hề...

 

Tiếp theo, một vòng tròn pháp trận khổng lồ màu tím sẫm hiện chân cô, kèm theo ánh kim quang ẩn hiện.

 

“Ầm đùng ầm đùng..."

 

Nhất thời, sấm sét vang dội, dường như ngay cả đất trời cũng vì thế mà đổi sắc.

 

Khi ngẩng mắt lên nữa, con ngươi đen láy đó biến thành màu tím đỏ rực rỡ và lộng lẫy!

 

“Hề Hề..."

 

Đối mặt với cảnh tượng đột ngột lạ lùng , Dung Chỉ hề tỏ nửa điểm kinh ngạc, ngược dùng giọng điệu mang vẻ hoài niệm khẽ gọi:

 

“Thật đáng nhớ bao... ngờ một ngày, còn thể thấy dáng vẻ của cô..."

 

Đương nhiên, những lời lẩm bẩm tự Tô Hề đang chìm đắm trong chiến đấu thấy.

 

Lúc khoác lên một dáng vẻ khác, khuôn mặt vốn thanh lãnh đó cũng còn như đây...

 

Cô cứ thế lơ lửng giữa trung, rũ mắt xuống Dung Chỉ.

 

Mái tóc dài màu đỏ rực xõa tung lưng, cảnh tượng quỷ dị dường như càng thêm diễm lệ.

 

“Phá."

 

Đôi môi đỏ của Tô Hề mấp máy, chỉ đơn giản là một cái nhấc tay, một khối cầu khổng lồ màu đen sẫm liền từ đầu ngón tay thon thả của cô ngưng tụ , theo mệnh lệnh của chủ nhân mà nện xuống nặng nề!

 

“Oành!"

 

Tiếng nổ vang trời dậy đất vang lên, nơi ngón tay của con gái chỉ tới, nổ một cái hố sâu khổng lồ!

 

Sức mạnh lớn, lớn đến mức ngay cả Dung Chỉ cũng thể tránh đòn tấn công nguy hiểm .

 

“Hề Hề, cô quả thực là nhẫn tâm thật đấy~"

 

Thân hình như quỷ mị nhanh ch.óng né tránh đòn tấn công của đối phương, đó đáp xuống nơi xa tiếp tục mỉm , giống như đòn tấn công của con gái mặt để mắt .

 

“Ừm... chiếc váy dài màu đen đỏ , mái tóc rực rỡ , dáng vẻ diễm lệ ...

 

Hề Hề, quả nhiên vẫn là dáng vẻ hợp với cô nhất."

 

Dung Chỉ tiếp tục tự lẩm bẩm, đồng thời phóng một rào chắn màu đen xung quanh để bảo vệ c-ơ th-ể.

 

Tô Hề nhướn mày liễu, ý chí g-iết ch.óc trong lòng càng nồng đậm.

 

Thanh Hàn Nguyệt trong tay cô lúc từ màu xanh thẳm biến thành màu đỏ tươi.

 

Khác với tiếp nhận Mịch U đó, trong tay trái cô thêm một thanh miêu đao —— Xích Trác Nhật Yêu Đao.

 

Đây là thứ cô mới ở Miêu trại cách đây lâu, ngờ hiện giờ cầm trong tay vô cùng thuận tay, thuận tay đến mức giống như bản từng sử dụng qua vô ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-608.html.]

 

“A Loan, A Vong!

 

Giúp kiềm chế !"

 

Cho dù tiếp nhận sức mạnh thần nữ cô cũng hề xem nhẹ đối thủ, bởi vì cô vẫn rõ thực lực thực sự của Dung Chỉ.

 

Thế là cô vô cùng thận trọng thả Phượng Loan và Cây Cỏ Quên Mau (Vật Vong Thảo) cùng lúc.

 

“Chíp chíp!"

 

“Mễ!"

 

Nghe thấy mệnh lệnh của chủ nhân Phượng Loan và Cỏ Quên Mau lập tức xuất hiện từ gian, và ngay trong khoảnh khắc tiếp xúc với thế giới bên ngoài khổng lồ hóa c-ơ th-ể lên cao mấy mét.

 

Chúng một cái đều hỏi chủ nhân rốt cuộc xảy chuyện gì, bởi vì chỉ cần thấy dáng vẻ của Tô Hề bọn chúng liền rõ:

 

“Chủ nhân gặp rắc rối , và kẻ địch chính là đàn ông đối diện.”

 

điều kỳ lạ là, đôi mắt tròn xoe nhỏ bé của Phượng Loan khi thấy Dung Chỉ mà lộ một tia nghi hoặc.

 

Tại thở của giống đực loài quen thuộc đến ?

 

cho dù trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng Phượng Loan cũng hiểu rõ lúc là lúc tìm kiếm câu trả lời.

 

Nó ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, bộ lông đỏ rực trung giống như một mặt trời thể di chuyển, ngọn lửa nóng rực phun từ miệng nó ——

 

“Vù vù!"

 

Tiếp theo, ngọn lửa vàng đỏ hóa thành một mũi tên lao nhanh về hướng Dung Chỉ đang !

 

“Chà!

 

Vậy mà là phượng hoàng ?

 

Hề Hề, ngờ nó vẫn ở bên cạnh cô nhé~"

 

Dung Chỉ khi thấy Phượng Loan cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc, nhưng sự kinh ngạc của là loại kinh ngạc vì từng thấy thần thú, mà giống như gặp thứ lâu gặp hơn, chút kinh hãi.

 

“Không , phượng hoàng nhỏ cô hiện giờ thực lực còn quá yếu, cô như bảo vệ Hề Hề đây?"

 

Hắn trêu chọc nặn một quả cầu pháp thuật màu đen trong lòng bàn tay, quả cầu pháp thuật càng biến càng lớn trong trung, cho đến khi nuốt chửng ngọn lửa !

 

“Đồ ch.ó ch-ết, quả nhiên dễ đối phó..."

 

Tô Hề mắng thầm một câu.

 

“Chủ nhân, đến giúp chị!"

 

Một giọng non nớt truyền , Cỏ Quên Mau bên cạnh cũng vung chiếc lá khổng lồ của đ-ập mạnh xuống ——

 

“Rầm!"

 

đợi nụ mặt nó hiện lên, nó phát hiện điểm đúng tay!

 

“Cái ... thể thế ?"

 

Cỏ Quên Mau giơ bàn tay lá khổng lồ lên đ-ập xuống mạnh mẽ, nhưng kết quả vẫn giống như !

 

Nhìn kỹ sẽ thấy, chiếc lá khổng lồ của nó căn bản hề chạm đối phương mảy may, mà ở nơi cách Dung Chỉ một mét một bức tường khí vô hình chặn dừng , thể ấn xuống thêm nửa điểm nào!

 

“Phượng hoàng còn , loại lá nhỏ mới thành tinh như mi thì càng thể nào."

 

Dung Chỉ khinh miệt thành tiếng, để tay trái lưng, tay tùy ý vung trong trung ——

 

 

Loading...