Nhìn thấy Tô Hề lộ ánh mắt xảo quyệt như một con cáo nhỏ, Dung Chỉ đầy hứng thú gật đầu:
“Cô cứ thử xem?"
Thấy kế hoạch của dường như triển vọng, Tô Hề liền nhanh ch.óng ý tưởng của :
“Dung , cũng Vân tiểu thư cứ thế hủy hoại trong tay chứ?
thực lực của mạnh, nhưng cho dù lợi hại đến , cũng thể cứu cô khỏi tay trong vòng một giây.
Cho nên..."
Tô Hề bỗng nhiên ánh mắt sắc lẹm b-ắn về phía Dung Chỉ:
“ thể trả Vân tiểu thư cho nguyên vẹn sứt mẻ, thậm chí còn thể trị liệu khỏi vết thương cho cô mới trả , nhưng... thả , và đảm bảo thể rời bình an!
Thế nào, giao dịch đối với hời ?"
ngay khi Tô Hề tự tin xong đề nghị của , Dung Chỉ trả lời ngay lập tức.
Hắn cứ thế im lặng tại chỗ, chuỗi hạt đen cổ tay tháo xuống từ lúc nào , cầm trong tay ngừng vân vê...
Thấy , Tô Hề chỉ thể bóp cằm Vân Tịch ép cô đầu , đó dùng giọng điệu mỉa mai :
“Vân tiểu thư, xem địa vị của cô trong lòng Dung cũng chỉ đến thế thôi mà...
đều đề nghị thả cô , mà còn đang do dự?
Hay là thế ... bây giờ cho cô cơ hội tiếp tục chuyện, cô cầu cứu thêm vài tiếng xem ?"
Để khiến Dung Chỉ nhanh ch.óng đồng ý với , Tô Hề thể dùng khích tướng kế với Vân Tịch để kích thích cô .
Quả nhiên, khi lời Tô Hề, trong lòng Vân Tịch lập tức dâng lên cơn ghen tuông, lúc cô cũng chẳng màng đến mạng nhỏ của còn đang trong tay khác nữa, cô nước mắt ngắn nước mắt dài gào với Dung Chỉ:
“Dung ca ca, thích Tịch Tịch nhất ?
Tịch Tịch bây giờ sắp ch-ết ...
Tịch Tịch sợ lắm!
Dung ca ca cứu em ?
Chẳng lẽ mạng của em còn bằng việc thả cô ?"
Nghe thấy tiếng thét của Vân Tịch, Dung Chỉ chỉ bình thản nhướng mí mắt, tay vẫn tiếp tục vân vê chuỗi hạt trong tay...
Biểu cảm của hề đổi, khiến suy nghĩ trong lòng , cũng cảm xúc của ...
Dáng vẻ lời nào của dường như là đang tức giận, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên nụ giống như tâm trạng đang khá .
Im lặng hồi lâu, ngay khi Tô Hề ngừng đốn đoán suy nghĩ của đối phương, cuối cùng cũng thong dong mở miệng:
“Tịch Tịch (Hề Hề), em/cô ngoan..."
Câu rốt cuộc là với ai, nhưng Tô Hề tự động mặc định đối phương đang với Vân Tịch.
Ngay đó, Dung Chỉ lộ bộ mặt đáng ăn đòn :
“Nếu như... đồng ý thì ?
Cô sẽ gì?
Cô thể gì?"
Nghe , ngón tay Tô Hề đang bóp Vân Tịch khựng , dường như đang suy nghĩ đối sách tiếp theo.
Còn Vân Tịch thì lộ biểu cảm thể tin nổi, cô dùng giọng điệu buồn bã yếu ớt :
“Cái gì?
Dung...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-605.html.]
Dung ca ca... định thấy ch-ết cứu ?
Không nên chứ... rõ ràng lúc em đối phó Tô Hề, ngầm cho phép cũng như giúp đỡ em mà, chẳng lẽ đó vì yêu em nên mới đồng ý !
hiện giờ tại những lời như ..."
, trong lòng Vân Tịch, cô luôn nghĩ Dung Chỉ giúp cô che giấu cảm quan của Tô Hề lúc cô hạ thu-ốc, đó chính là ngầm thừa nhận hành vi của cô , là quan tâm đến cô ...
hiện tại, tại cứu ?
Vừa nghĩ đến ý nghĩ lúc , Vân Tịch liền mạnh mẽ lắc đầu, thầm nghĩ:
“Không thể nào, tuyệt đối thể nào!”
Dung ca ca yêu !
Mình bầu bạn bên lâu như , thể là...
Chương 512 Chạy trốn
“Tịch Tịch, em ngoan, một lát nữa sẽ cứu em , cô sẽ hại em , tin ."
Giọng của Dung Chỉ mang theo chút dỗ dành, khiến Vân Tịch đang chìm đắm trong cảm xúc của dễ chịu hơn đôi chút.
Thấy , Tô Hề nhíu đôi mày liễu, bật thành tiếng:
“Dung Chỉ, nghĩ hiểu ?"
Lại còn dám hại cô , thật nực !
Hắn tự tay kết liễu bao nhiêu sinh mạng trong mạt thế ?
Dù mạng , trong mạt thế là thứ đáng giá nhất...
Cô chút nực liếc Dung Chỉ một cái, đó nhanh ch.óng phóng một sợi dây leo trói c.h.ặ.t hai tay Vân Tịch lưng, nhón chân một cái, nhảy lùi xa khỏi phạm vi tấn công của Dung Chỉ.
“Dung , vì giao dịch của chúng thành... thì đừng trách giữ lời hứa nhé~"
Giống như lường Tô Hề sẽ như , Dung Chỉ hề lộ một chút kinh ngạc nào, ngược vô cùng bình thản hỏi:
“Hề Hề, lúc nãy cô hứa với là mà, giờ định lật lọng ?"
“ thấy hình như chút nhầm lẫn gì đó !"
Tay trái Tô Hề vung roi dài, sợi dây leo màu tím quất trung kêu lên răng rắc.
“Dung , bao giờ là sẽ ở .
Những gì nãy là hứa với cùng với các đồng đội, nhưng điều đó nghĩa là bây giờ thể một rời nhé~"
Nói như , Tô Hề liền chút lưu tình quất một roi , sợi dây leo mang theo gai móc uốn lượn như rắn lao về phía Dung Chỉ.
Chiêu cô chủ yếu đ-ánh sự bất ngờ, bởi vì nếu đ-ánh trực diện thì thực lực của bằng đối phương.
cho dù là đòn tấn công bằng roi dây leo nhanh như , Dung Chỉ vẫn đổi sắc mặt, tùy ý vung một tay lên trung ——
“Chát!"
Sợi dây leo thường ngày vô địch trong đám tang thi dùng một cái c.h.é.m tay dễ dàng c.h.ặ.t đứt!
Tô Hề từng nghĩ đối phương mạnh, cũng chuẩn tâm lý .
cho dù là , khi thấy đối phương tay dễ dàng như thế, cô vẫn nhịn mà kinh hãi trong lòng...
Người quá mạnh!
Trên thế giới , quả thực núi cao còn núi cao hơn!
Người mạnh hơn nhan nhản khắp nơi, cô thể vì phận tu chân giả của mà quên nguy hiểm cơ chứ?