Nhìn bộ dạng sa sút của đối phương, trong lòng Tô Hề chợt dâng lên một nỗi phiền muộn, nhưng nghĩ đến quan hệ lợi ích giữa hai , cô vẫn kiên nhẫn :
“Lulu, giận tớ ?
Trách tớ đến kịp thời đúng ?
Xin , tớ thật sự ngờ sự việc đến mức , nếu trách thì chúng cũng cùng trách Tô Hề, yên tâm , tớ sẽ báo thù !"
Im lặng một lúc lâu, Tưởng Lulu mới ngẩng đầu lên nở một nụ cay đắng:
“Hề Hề, tớ trách , tình cảm giữa chúng như , tớ thể trách chứ?
Tớ đều hiểu mà, cần tự trách..."
Nghe , Tô Hề lúc mới an ủi Tưởng Lulu lên tiếng hỏi thăm:
“Kế hoạch của chúng lẽ là thiên y vô phùng ( chút sơ hở), rốt cuộc ở giữa xảy chuyện gì, tại cuối cùng ở đây?"
Đây là điều cô thắc mắc nhất, cô sẽ tin những lời quỷ quái mà Tô Hề đó.
“Tớ ngờ Tô Hề thực lực mạnh đến ..."
Tưởng Lulu chợt về phía cổng lớn lẩm bẩm:
“Ban đầu cô ngất , tớ chắc chắn, nhưng khi tớ chuẩn cởi quần áo cô thì cô tỉnh dậy, hơn nữa dùng năng lực gì mà phong tỏa bộ dị năng của tớ!
Tớ từng thấy nữ dị năng giả nào mạnh như ...
Hề Hề, nếu tin tớ thì đừng tìm rắc rối với cô nữa, đấu cô ."
“Tớ đấu cô ?"
Tô Hề lạnh một tiếng, giọng điệu khinh miệt :
“Lulu rằng, ở thế giới , ngoài thực lực thì thủ đoạn cũng là một vòng quan trọng.
Cho dù là cá nhân mạnh đến cũng sẽ lúc sơ hở, cho nên những lời đại loại như tớ bằng cô , tớ thấy từ miệng nữa."
Chỉ cần Tô Hề mạnh hơn , Tô Hề sẽ thể chấp nhận !
Bởi vì mới là hợp với Dung nhất!
Mình mới là phụ nữ xứng đáng với Dung nhất!
Có lẽ câu cuối cùng của Tưởng Lulu kích động, lúc sắc mặt Tô Hề lạnh xuống, cô thẳng dậy, như liếc đối phương một cái:
“Lulu, cứ ở đây nghỉ ngơi cho , tớ còn việc phiền nữa.
Lát nữa tớ sẽ phái mang quần áo sạch và đồ ăn đến, dưỡng sức."
Nói xong, cô cũng đợi đối phương trả lời mà trực tiếp rời khỏi nơi đó.
Tuy nhiên cô rằng, Tưởng Lulu phía khi cô rời , đăm đăm theo bóng lưng cô với ánh mắt oán hận...
Nếu cô thể để ý kỹ hơn một chút thì sẽ phát hiện sự bất thường của bạn , nhưng cô .
Dù trong lòng cô hiện giờ chỉ là Dung Chỉ, còn tâm trí mà để ý đến cảm nhận của khác chứ?....
Tô Hề bình an trở về nhà, đơn giản kể chuyện xảy hôm nay với các cộng sự, đồng thời nhắc nhở đề phòng mấy , đó mới về phòng nghỉ ngơi.
Hai ngày tiếp theo, chuyện gì xảy .
Hai ngày , bên ngoài cổng thành Bất Dạ Thành ——
“A Phách, A Nhiên, xem chúng còn hợp tác với những ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-594.html.]
Nhìn xem mấy cái thứ yêu ma quỷ quái chẳng ai là lành cả, vạn nhất đường tính kế chúng thì ?"
Tô Hề mấy gương mặt quen thuộc tới từ phía xa, nhịn mà phàn nàn.
“Ha ha ha, Tiểu Hề, hóa cũng khiến em lo lắng ?
Dư Thu bắt gần nửa tháng , chúng nhanh ch.óng đuổi tới đó, thể để một ở đó !"
Alper trêu chọc đụng cánh tay Tô Hề một cái, khi chuyện lông mày còn nhướn nhướn, dáng vẻ vô cùng đáng ăn đòn.
“Cái gọi là tầm đại cục, cái tên ngốc như thì hiểu cái gì?"
Tô Hề cũng chịu yếu thế mà đáp trả .
Tuy nhiên lời Alper quả thực lý, nhóm bọn họ tính từ lúc Dư Thu bắt trôi qua mười mấy ngày , tuy đối phương đại khái là nhà bắt về, nhưng trong lòng cô vẫn chút lo lắng.
Cộng thêm một món nợ vẫn tính xong, những kẻ tính kế thể để bọn chúng tiếp tục tiêu d.a.o ngoài vòng pháp luật .
Trong lúc trò chuyện, tất cả các tiểu đội tham gia nhiệm vụ đến tỉnh V tập hợp đầy đủ.
“Hề Hề, ngờ em cũng tham gia nhiệm vụ ."
Dung Chỉ bước những bước chân cao quý chậm rãi tiến đến bên cạnh Tô Hề, mặt vẫn đeo một chiếc mặt nạ, giọng điệu dịu dàng chào hỏi cô.
Thấy , Tô Hề nhịn trợn trắng mắt, thầm nghĩ:
“Cho dù quen cũng kiểu chứ?
Rõ ràng hai ngày còn gặp ở buổi tiệc, bây giờ , thật coi là kẻ ngốc !”
“Hì hì..."
Cô gượng một tiếng thèm để ý đến đối phương nữa.
Có lẽ cảm thấy tiếp tục tán gẫu cũng chẳng ý nghĩa gì, thế là Dung Chỉ tìm chuyện để nữa, mà trực tiếp biến một tấm bản đồ từ trung, chính sắc với đang tập hợp:
“Nhiệm vụ do tạm thời dẫn dắt , đây là bản đồ đến tỉnh V, những ngày tiếp theo chính là cộng sự của , hy vọng các vị thể hợp tác ."
“Vâng ạ, Dung Chỉ!
Có thể hợp tác cùng thành chủ quả thực là vinh hạnh của chúng em đó nha~"
An Thi Nhã là đầu tiên nhảy phụ họa, chỉ sợ đối phương nhớ là ai.
“Vị chính là An Thi Nhã tiểu thư nhỉ?
Trước đây từng qua vẻ của cô, ngờ thật xinh đến thế, vinh hạnh quen."
Khóe môi lộ ngoài mặt nạ của Dung Chỉ khẽ nhếch lên, xương hàm hảo đó một sự quyến rũ nên lời.
Được khen ngợi, khuôn mặt nhỏ nhắn của An Thi Nhã đỏ bừng, vội vàng hổ nũng nịu:
“Ái chà, Dung thật là khách sáo quá ~"
“Không khách sáo, chẳng qua là sự thật mà thôi."...
Hai vẫn còn đang trò chuyện qua , Tô Hề một bên thì khuôn mặt xinh đen như mực.
Tô Hề biểu cảm của ba , trong lòng nhịn điên cuồng:
“Tốt , xem ch.ó c.ắ.n ch.ó là vui nhất!”
An Thi Nhã đúng là não, ai cũng thể quan hệ giữa Tô Hề và Dung Chỉ tầm thường, cô thế mà còn thể công khai quyến rũ...