“Ông còn ông, Lộ Lộ là một mỹ nữ dị năng giả, thể quyến rũ ông chứ?
Mọi nghĩ xem, chuyện khả năng ?”
Vân Tịch buông tha .
“Thằng nhãi , thật cho bà !”
Lý phu nhân dùng lực giẫm thêm một cái.
“... thực sự ...”
Thấy Phùng Phi chuyện, Vân Tịch vặn tay Tưởng Lộ Lộ một cái, hiệu cho cô gì đó.
“Ban đầu vốn đang ở đây , nhưng đột nhiên cảm thấy đầu choáng, đó liền hôn hôn trầm trầm mà ngủ , đến lúc tỉnh , đàn ông ...
đối với ... hu hu hu...”
“Làm là cô chứ!
Trong phòng tối đen như mực, cũng rõ!
Rõ ràng là...”
Nói đoạn, Tưởng Lộ Lộ liền cúi đầu nhỏ giọng sụt sùi nức nở, quả nhiên diễn vai một hại đến mức cực hạn.
Thấy , Vân Tịch đột nhiên nổi trận lôi đình, cô nghiêm giọng quát:
“Đồ đàn ông ch.ó ch-ết, ông dám bắt nạt Lộ Lộ nhà !
Hôm nay nhất định bắt ông trả giá đắt!”
Ngay đó, hai tay cô kết ấn, trong lúc còn kịp phản ứng trực tiếp ném một thủy nhận về phía Phùng Phi——
“Xoẹt...”
“Ư... cô...”
Lưỡi đao sắc bén với tốc độ cực nhanh cắt đứt cổ Phùng Phi, lão cứ thế trợn tròn mắt, há hốc mồm giữ nguyên tư thế như thêm điều gì đó mà ch-ết , những lời đó, chẳng bao giờ nữa...
M-áu tươi lập tức phun trào ngoài, Lý phu nhân vội vàng né sang một bên, sợ m-áu b-ắn lên .
“Cô Vân, cô ý gì đây?
Lão còn hết lời!”
Vân Tịch che mặt rống lên, nước mắt ở khóe mắt lả tả rơi xuống, cô run giọng tự :
“Lộ Lộ chịu bao nhiêu khổ cực, bắt lão ch-ết một ngàn một vạn cũng quá đáng!
Loại đàn ông thế , phản bội Lý phu nhân bà, lăng nhục Lộ Lộ, lẽ nào còn để lão tiếp tục sống ?
thực sự quá tức giận, nên mới nhất thời nhịn ... nhịn mà tay!
Hơn nữa, bây giờ chứng cứ rành rành, mũi dùi đều chỉ thẳng kẻ cầm đầu là lão, chẳng qua là ch-ết sớm ch-ết muộn mà thôi, nhất định báo thù cho bạn !”
Nói xong, cô còn mang theo vẻ hối Lý phu nhân:
“Lý phu nhân xin , cho bà cơ hội phát tiết, nhưng cùng là phụ nữ, loại phản bội tin bà nhất định đau khổ.
Cho dù lão đối với bà quan trọng đến , thì cũng là tội đáng muôn ch-ết, hy vọng bà đừng quá đau lòng.”
Đối mặt với tình huống đột ngột , tiên đều ngẩn ngơ!
Sau đó vì màn biểu diễn của Vân Tịch mà ngấm ngầm chấp nhận sự thật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-593.html.]
“Bỏ ...”
Lý phu nhân tuy đau lòng, nhưng bà vẫn thể chấp nhận sự phản bội, nhưng dù thế nào, đàn ông của cũng nên do chính bà tự tay giải quyết.
Cho đến hiện tại, Phùng Phi khi ch-ết đến quần áo cũng mặc, cứ thế đầy m-áu bò đất, thực sự là quá đau mắt.
Nhìn th-i th-ể ch-ết nhắm mắt, cuối cùng bà cũng chỉ thể khẽ thở dài:
“Hôm nay mệt , chuyện để hãy ...
Có điều cô Vân, vẫn cần cảnh cáo cô một chút, tuy chức vụ của cô ở Bất Dạ Thành cao, nhưng cũng tư cách nhúng tay chuyện của khác!
Cô, nợ một câu trả lời.”
Nói xong, Lý phu nhân liền sai kéo th-i th-ể Phùng Phi rời khỏi nơi .
Đợi đến khi đối phương rời , Vân Tịch mới trút tảng đ-á lớn trong lòng xuống.
Phải rằng, Vân Tịch đối mặt với tình huống đột phát vẫn chút đầu óc, mà thể nghĩ đến việc g-iết diệt khẩu, hơn nữa còn tìm cho một cái lý do dáng hình.
Dù cho g-iết sẽ chỉ trích, nhưng nếu là sự kích động mà báo thù bạn bè, thì cũng là chuyện thể châm chước, cộng thêm bây giờ là mạt thế, mạng vốn dĩ đáng tiền...
Tô Hề chút vô vị một màn kịch náo loạn như , tuy rằng trong những liên quan hai trả giá, nhưng kẻ màn chẳng chịu ảnh hưởng gì thực chất.
“Tiểu Hề, đừng , bẩn.”
Bỗng nhiên, một bóng chắn mặt Tô Hề, che khuất bộ tình hình phía .
Nhìn kỹ , chính là Dung Chỉ.
Tô Hề nhịn trợn trắng mắt:
“Anh Dung, nghĩ hai chúng vẫn thiết đến mức đó nhỉ?
Anh quản... quá rộng đấy.”
Nhìn đàn ông mặt đang chằm chằm chớp mắt, Tô Hề cũng chê bai thế nào nữa.
Không tại , hình như cứ đối đầu với , luôn thỉnh thoảng một hành động vượt quá giới hạn.
Nếu bọn họ quen thì cũng đành , nhưng đằng bọn họ vốn dĩ chẳng giao thiệp gì.
“Cô những lời như , thôi ... chuyện liên quan đến cô, cô vẫn nên sớm về nghỉ ngơi .”
Thấy đối phương là một bộ dạng vì cho , quan tâm , Tô Hề thực sự bực bội đến nổ tung.
Nghĩ đến sự việc cũng giải quyết xong xuôi, còn về việc Vân Tịch bọn họ xử lý Phùng Phi thế nào thì liên quan đến cô, cộng thêm việc bản thêm dính dáng gì với Dung Chỉ nữa, thế là Tô Hề liền trực tiếp xoay rời khỏi nơi .
Nhìn bóng lưng xinh rời , Dung Chỉ để lộ một nụ đầy ẩn ý...
Chương 502 Chó c.ắ.n ch.ó
“Anh Dung Chỉ, em...”
Vân Tịch về phía Dung Chỉ, cô định gì đó, liền thấy đối phương chút do dự biến mất tại chỗ, thậm chí đến một cái liếc mắt cũng dành cho cô ...
Thái độ như khiến nội tâm cô vô cùng buồn bã, giống như bản từng coi trọng .
“Anh Dung Chỉ, cứ thế mà ...”
Cô lẩm bẩm một câu, đợi đến khi những xem náo nhiệt xung quanh gần hết, lúc mới từ trong cảm xúc đau lòng của mà thoát .
“Lộ Lộ, thực sự để chịu ủy khuất , báo thù giúp , g-iết ch-ết gã đàn ông xí , như cũng thể yên tâm phần nào.
Mình trong lòng dễ chịu, gặp chuyện như chắc chắn đau khổ, nhưng chuyện đều trách con tiện nhân Tô Hề , nếu cũng thành thế !”
Nói xong những lời , Tưởng Lộ Lộ đưa bất kỳ phản hồi nào, cô cứ thế cúi đầu lặng lẽ đôi bàn tay , lời nào.