“May mắn là đều bình an vô sự, Tô Hề lúc mới thở phào nhẹ nhõm.”
Cô giơ tay bóp nhẹ đầu ngón tay, cảm nhận linh lực và thần thức định, lúc mới nhón chân, bay về phía các bạn đồng hành.
Mới xem xong màn kịch náo loạn , ai chủ nhân nơi năm xưa tại tạo cơ quan như , cũng ai những rơi xuống sẽ về , càng ai sự kỳ lạ thực hiện như thế nào.
Ý nghĩ duy nhất còn sót của họ lúc chính là sự may mắn khi sống sót tai nạn.
Cảnh tượng sinh ly t.ử biệt của An Thi Nhã và Triệu Minh đương nhiên Lý Dương cũng thấy, đen mặt gì.
Hiện tại trong đội ngũ của họ cũng chỉ còn , An Thi Nhã và Vương Soái, cũng ngốc đến mức xảy tranh chấp lúc .
“Huhu... ... Dương, em... em cũng ngờ Triệu Minh ...”
An Thi Nhã lóc thút thít nhón chân cẩn thận cùng Triệu Minh chạy đến vùng đất an , giải thích về những chuyện xảy đó.
“Ừ, , chuyện đó trách em...”
Mặc dù thấu chuyện mập mờ giữa hai họ, nhưng chuyện An Thi Nhã đẩy xuống cùng thì Lý Dương thấy.
Anh chỉ cảm thấy bực bội và tức giận khi phụ nữ của dây dưa rõ với kẻ khác, cộng thêm lúc thời điểm thích hợp để tranh cãi, nên mới nhẫn nhịn trả lời.
Nghĩ rằng sẽ còn liên can gì đến mấy nữa, vì thế Tô Hề cũng quan tâm đến động thái của mấy đó, mà kéo tay các bạn đồng hành chuẩn rời .
khi cô rời khỏi vùng suối linh thiêng, bước khỏi địa điểm vài phút thì đột nhiên cảm thấy đầu bắt đầu đau nhức dữ dội, một cảm giác ch.óng mặt mạnh mẽ và quen thuộc ập đến...
Tô Hề dùng sức c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm , khi ngất vững dựa Phong Linh, trong lòng nhịn mà c.h.ử.i thầm:
“Tía nó chứ, xong !
Một ngày mà thể khiến cô ngất kiểm soát hai ?”
“Tiểu Hề, Tiểu Hề!”
“Hề tỷ, chị ?
Chị đừng dọa em mà...”
“...”
Nghe tiếng lo lắng của các đồng đội, Tô Hề vô cùng yên tâm và tin tưởng cứ thế lịm ......
“Sss...”
Sau một vùng tối tăm, Tô Hề từ từ mở mắt.
Cô giơ tay xoa xoa cái đầu đau nhức bất thường của , bắt đầu quan sát môi trường xung quanh.
Lần là ?
Lại định cho cô xem thứ gì?
Kể từ khi cô đến cái Miêu trại , những chuyện kỳ quái cứ hết chuyện đến chuyện khác xảy .
Những kiến trúc và cảm giác quen thuộc đều khiến Tô Hề vô cùng thắc mắc.
mỗi khi cô cảm thấy sắp nắm bắt manh mối gì đó, dường như một bàn tay vô hình ngắt đứt manh mối...
Cảm giác khiến bực bội, điên tiết.
Chờ đến khi rõ cảnh tượng xung quanh cô mới phát hiện, bốn bề là đại dương bao la bát ngát, còn đang bãi cát ven biển.
Ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống mặt nước, hắt lên những tia sáng xanh vàng xen kẽ lung linh.
Mọi thứ trông vẻ thật yên bình và tươi , tiếc là Tô Hề , đây là trong giấc mộng...
Theo lý mà thì nên thứ gì đó xuất hiện mới đúng chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-543.html.]
Chẳng lẽ cứ để một cô ở nơi hoang vu bóng ?
Vừa nghĩ như , xung quanh bắt đầu xuất hiện sự đổi...
Biển xanh thẳm đột nhiên cuộn trào, cảm giác thanh mát từ những đợt sóng vỗ hai bàn chân thật chân thực bao.
Ngay đó, mặt biển bỗng xuất hiện một bóng hình, một bóng hình rõ dung mạo.
từ vóc dáng của đối phương thể mờ ảo nhận đó là một phụ nữ.
Người phụ nữ đó cứ thế lặng lẽ trôi nổi vững mặt biển, ngẩng đầu trời, gió nhẹ thổi tung mái tóc dài và tà áo của cô .
Cô giống như một bức tranh, hòa quyện khung cảnh tươi .
“Này!
Chính là cô đấy, chuyện với !
Cô kéo đây, chắc chỉ để cho đây ngẩn chứ?”
Mặc dù cảnh tượng , đến mức khiến chút đành lòng phá vỡ sự tĩnh lặng , nhưng Tô Hề vẫn hét lớn phá tan khung cảnh.
Nghe thấy tiếng của Tô Hề, phụ nữ mới từ từ xoay , chỉ tiếc dung mạo vẫn một lớp sương trắng mỏng bao phủ, khiến rõ.
Người phụ nữ cứ thế chằm chằm cô, dù rõ dung mạo, Tô Hề vẫn thể cảm nhận trong ánh mắt đó chứa đựng những tình cảm phức tạp, cô im lặng một hồi lâu mới từ từ lên tiếng:
“Tô Hề ?
Cô... cuối cùng cũng đến ...”
Chương 459 Người phụ nữ bí ẩn
Giọng trong trẻo của phụ nữ truyền đến từ phía xa, âm thanh linh động và dịu dàng đó khiến Tô Hề cảm thấy chút quen thuộc, nhưng rõ là quen thuộc ở ...
“Cô là ai?
Tại kéo giấc mộng?
Mục đích của cô là gì?”
Thấy đối phương cuối cùng cũng phản ứng, Tô Hề nhịn mà nóng ruột tuôn một loạt câu hỏi của .
Người phụ nữ bí ẩn im lặng một lát mới từ từ trả lời:
“Vẫn còn sớm quá... bây giờ đối với cô mà , những chuyện vẫn còn quá sớm...”
Sau đó, cô thở dài một tiếng, dùng giọng điệu trầm :
“Tô Hề, cô chỉ cần ghi nhớ một điều, trong cuộc đời cô, tất cả những và việc gặp ở giai đoạn hiện tại đều là những gì cô trải qua, cũng đều là duyên phận của cô.
Mọi cuộc gặp gỡ, sự xảy đều là tất yếu...”
“Ý cô là gì?
hiểu, cô thể rõ ràng hơn một chút !”
Do những gì phụ nữ quá mờ hồ, Tô Hề hiểu nổi rốt cuộc là chuyện gì.
rõ ràng là đối phương ý định giải thích cho cô, mà phớt lờ câu hỏi của cô tiếp tục tự lẩm bẩm:
“Những viên đ-á đó cô nhất định tìm thấy, chúng đối với cô vô cùng quan trọng.
Có những cô bắt buộc đối mặt, những nhân quả cô vẫn kết thúc...”
“Con đường của cô vẫn còn dài, hãy tự xem , tự bước tiếp, đến điểm kết thúc của tương lai, lúc đó cô sẽ hiểu chuyện.
Phải rằng thời gian của chúng vẫn còn dài, lâu...”