Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 540

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:20:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái tên Tiểu Xích Xích khá đấy, ngươi cứ tên đó .

 

Còn tại ... chẳng thà là một loại bộc phát tự nhiên từ miệng?”

 

Nói xong, Tô Hề tiếp tục dụ dỗ:

 

“Ngươi chôn đất lâu lắm ?

 

Gấp gáp phá bỏ phong ấn chui như , cũng là thấy ánh mặt trời nữa mà?

 

Đã như , hãy nhận chủ, thể đáp ứng tâm nguyện của ngươi, bằng ...”

 

Cô nở một nụ thâm độc, khóe miệng nhếch lên mang theo một tia đe dọa tàn nhẫn:

 

“Ta ngại phong ấn ngươi trở .”

 

Câu quả thực khiến thanh Miêu đao kinh ngạc một lát.

 

đung đưa đao, dường như đang quan sát đối phương.

 

‘Không đúng chứ...

 

Rõ ràng cô lẽ quên hết !

 

mất trí nhớ ?

 

Tại là ai nhưng thể gọi chính xác tên của ?

 

cảm giác quen thuộc , tính cách tồi tệ ... chính là cô sai.

 

Rõ ràng mất và quên hết tất cả, mà vẫn thể sử dụng trận pháp ?

 

Thôi ...’

 

“Được, đồng ý yêu cầu của ngươi, nhưng ngươi cũng đáp ứng yêu cầu của .”

 

Thấy thanh Miêu đao cuối cùng cũng thỏa hiệp, Tô Hề mỉm gật đầu:

 

“Ngươi thử xem.”

 

“Bất kể tương lai xảy chuyện gì, bất kể gặp khó khăn trở ngại gì, ngươi đều từ bỏ mạng sống của chính , ngươi, sống sót.”

 

Bởi vì...

 

đây là cơ hội cuối cùng của ngươi ...

 

Chương 456 Cơ quan đòi mạng

 

Những lời phía Tô Hề đương nhiên là thấy, cô chằm chằm thanh Miêu đao với đôi mắt tỏa sáng:

 

“Chuyện nhỏ, ai mà ch-ết chứ?

 

Yêu cầu đơn giản, đồng ý với ngươi.”

 

“Được, thì từ bây giờ, sẽ cùng ngươi suốt quãng đời còn , tiêu diệt kẻ thù.”

 

Nói xong, một vệt ánh sáng vàng lóe lên, thanh Miêu đao biến thành một tia hào quang chui trán Tô Hề, lặng lẽ trong não bộ của cô.

 

“Hửm?”

 

Cô thậm chí còn kịp phản ứng, thanh Miêu đao mắt biến mất.

 

Tô Hề đưa tay sờ lên giữa lông mày, nơi đó còn lưu một tia ấm nóng râm ran...

 

Nếu thanh Miêu đao ác ý với cô, chẳng lúc sớm cho ch-ết ?

 

may là nó cũng khá ngoan ngoãn, cứ thế trú ngụ trong não .

 

Cùng lúc đó, Tô Hề nhận vài luồng thở đang lặng lẽ tiến gần từ phía ...

 

“Hừ, mấy con bọ hôi thối, vẫn chịu bỏ cuộc ?”

 

Tô Hề hừ lạnh một tiếng, ngay khoảnh khắc đối phương tiến gần đột nhiên xoay , bàn tay trắng nõn khẽ múa một đóa hoa trung, một đóa sen băng liền hiện đầu ngón tay.

 

“Phong!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-540.html.]

Kèm theo tiếng quát của thiếu nữ, đóa sen băng mang theo lạnh cứ thế bay đến mặt mấy , đó nổ tung !

 

Ngay lập tức, sen băng hóa thành những điểm sáng lung linh trong suốt tỏa ánh bạc trung, khi bao phủ mấy đó, chúng từ từ bám c-ơ th-ể họ kết thành băng.

 

Những điểm băng đó dần biến thành hình dáng của từng cánh hoa sen, giống như b.úp hoa đang khép , từ lòng bàn chân đến thắt lưng dần dần khép c.h.ặ.t .

 

“A!”

 

“Lạnh quá!”

 

“Chuyện gì thế , cử động nữa !”

 

“...”

 

Vài tiếng hô hoán đồng thời vang lên, họ vùng vẫy thoát khỏi sự trói buộc của sen băng, nhưng đáng tiếc dù cố gắng thế nào cũng thể tách rời bức tượng băng lạnh giá .

 

“Để xem là kẻ nào nhân lúc để ý để đ-ánh lén đây nhỉ...?”

 

Giọng điệu của Tô Hề đầy vẻ vui sướng, cao v.út lên như một cái móc nhỏ, khiến thể nhận cô đang tức giận.

 

“Ồ... hóa là mấy ?”

 

Cô liếc mấy đó với vẻ ý nhị, đôi mắt đầy khinh thường:

 

“Xem bài học đây dành cho các vẫn đủ nặng, tay vẫn nhẹ tay, cho nên dẫn đến bây giờ mấy vẫn còn sức lực để tìm rắc rối cho ?”

 

Nhìn phụ nữ xinh tưởng nổi mặt, nghĩ đến chuyện sỉ nhục công khai đó, lý trí của An Thi Nhã cơn giận thế.

 

“Con tiện nhân !

 

Cái gì cô cũng đúng ?

 

Đầu tiên là đến quyến rũ Dương, bây giờ đến tranh giành bảo vật!

 

Sao nào, mấy gã đàn ông trong đội cô vẫn cô thỏa mãn, nên đến cướp đồ của khác ?”

 

Cứ nghĩ đến chuyện Lý Dương hề giúp đỡ , còn yêu cầu chọc phụ nữ , cô đầy bụng lửa giận.

 

Dựa cái gì bắt nhún nhường?

 

Rõ ràng là của đối phương, mà Lý Dương bênh vực ngoài?

 

Trước đây từng đối xử với như , luôn cầu tất ứng!

 

Vậy mà giờ đây, khi gặp con tiện nhân , thái độ của Dương đối với lạnh nhạt ít nhiều.

 

Tình trạng như , cô tuyệt đối cho phép xảy !

 

, cô coi đối phương là tình địch, coi là kẻ dựa khuôn mặt để quyến rũ đàn ông của .

 

Tiếc , với bộ não của thì tuyệt đối hiểu , Lý Dương chỉ là thông minh hơn cô một chút, sớm thấu thực lực của Tô Hề, mù quáng chọc đối phương khi kế hoạch mà thôi.

 

“Chát!”

 

Tô Hề giơ tay tát một cái thật mạnh , đó cô khẽ vuốt cổ tay , kiều diễm :

 

“Không chuyện thì nhất đừng , lúc đang ngứa tay đây...”

 

Giọng điệu uể oải còn mang theo một tia đe dọa ẩn hiện, cô từng thấy phụ nữ nào coi trời bằng vung như thế .

 

“Cô... cô dám đ-ánh ?”

 

Nghe câu ngớ ngẩn như của kẻ thiểu năng của An Thi Nhã, Tô Hề chút cạn lời bĩu môi, cô thậm chí chẳng còn tâm trí để để tâm đến phụ nữ não nữa.

 

Lúc rõ ràng đ-ánh cô đến trạng thái sống dở ch-ết dở, chớp mắt quên sạch ?

 

Và tại những phụ nữ kiếm chuyện đều đặc biệt thích hỏi câu , giống như cô hỏi thì khác sẽ dám .

 

Những kẻ tìm chuyện mà gặp đây, khi ăn đòn thì phản ứng đầu tiên cũng là chỉ mũi với vẻ thể tin nổi mà hỏi:

 

“Sao cô dám đ-ánh ?”.

 

Đây là tình tiết trong phim truyền hình ?

 

Là tình tiết trong tiểu thuyết ?

 

 

Loading...