“Các đúng là một đôi cẩu nam nữ!
Còn cả các nữa!
Lão Lý đầu!
Một lũ phế vật các !
Một lũ phế vật ngay cả một phụ nữ cũng đ-ánh !"
Tiếng kêu gào như dường như thể khiến giảm bớt nỗi sợ hãi trong lòng, càng hét tiếng càng lớn:
“Cái tên Ôn , cũng trúng cổ độc đúng ?
Ha ha ha ha, cho các nhé, thể sống nổi !
Ngoài nhà y học thiên tài là đây , ai thể cứu mạng , cũng sẽ ch-ết ở đây thôi!"
“Nhiễm Hân chẳng lẽ là một kỳ tích ?
Cô chẳng lẽ tính là sống ?
Con nếu lời, ch-ết là nhất!
Ch-ết vẫn sẽ phục sinh, chỉ cần ở đây!
Ai mà sợ hãi đối mặt với c-ái ch-ết chứ?
chẳng qua là lợi dụng c-ơ th-ể cô , đùa giỡn một chút mà thôi..."
Lúc Tuyền Bác chút điên cuồng đến mất trí, lớn một tiếng:
“Ha ha, là đấng sáng tạo, là chủ nhân của họ, họ lời !
bảo cô ch-ết, cô ch-ết, bao gồm cả các nữa!
Các đều ch-ết!
Các ...
ư..."
Chương 443 Kẻ đáng thương tất chỗ đáng hận
Đột nhiên, giọng của im bặt.
Tuyền Bác trợn to hai mắt ngơ ngác về phía An Cố, miệng há hốc nhưng phát bất kỳ âm thanh nào.
Bởi vì, An Cố tròng sợi dây thừng thật c.h.ặ.t lên cổ đối phương.
Ngay đó, giơ tay dùng lực kéo một cái, sợi dây thừng đó liền thít c.h.ặ.t lấy , trong lúc giãy giụa còn thể thấy những vết hằn đỏ siết bạo lực ở cổ.
Hắn giơ tay về phía An Cố dùng sức nắm vài cái, giống như nắm lấy cọng rơm cứu mạng nào đó.
Tiếc là nắm gì cả...
“Anh hại ch-ết nhiều như , đây còn dùng c-ơ th-ể để thí nghiệm, ngay cả mạt thế cũng từ bỏ việc hành hạ con .
Anh cố ý thả cổ trùng c-ơ th-ể những sống sót, ngay cả chất độc mà Ôn trúng cũng là do con ch.ó tang thi tạo gây nên, tội nghiệt của quá nhiều ...
Trước đây, coi là cộng sự và đối thủ tâm đầu ý hợp, giờ đây, nhất định báo thù cho Nhiễm Hân."
Nói xong, Tuyền Bác với ánh mắt phức tạp, đó liền nhắm c.h.ặ.t hai mắt, giơ tay dùng lực siết c.h.ặ.t sợi dây thừng...
Đối với An Cố mà , dù là bạn đây nhưng giờ đây sớm là kẻ thù, chẳng qua là kết thúc một đoạn nhân quả của mà thôi.
“Ư... a ba..."
Trong mắt Tuyền Bác lóe lên một tia cam lòng, ngẩng đầu định định lối tối đen, cảm giác nghẹt thở ập đến, khiến cảnh vật mắt cũng trở nên mờ ảo...
Trong lúc mơ hồ, dường như thấy lúc còn nhỏ, thấy đàn bà bỏ mặc mà đó...
“A Bác, con ở đây ngoan ngoãn một nhé, một lát nữa sẽ ."
Tuyền Bác thuở nhỏ đó điều gì đang chờ đợi , nên cũng thấy sự thiếu kiên nhẫn lướt qua trong mắt đàn bà đó, chỉ ngoan ngoãn gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-525.html.]
“Con , con sẽ ngoan mà."
Sau đó, đàn bà đó cứ thế bỏ biệt tích.
Chờ đợi lâu Tuyền Bác mới , bỏ rơi .
Nhiều năm , trưởng thành, tin dữ về việc mắc bệnh nặng đột nhiên truyền đến tai .
Sau khi trưởng thành sớm điều tra rõ chân tướng năm đó.
Thì , chính là một đàn bà trong chốn phong nguyệt, bà thậm chí còn cha của đứa con là ai.
Mà , xui xẻo mắc một căn bệnh lạ.
Đó là một loại bệnh mà khắp nơi c-ơ th-ể đều từng mảng đốm màu nâu sẫm to nhỏ đều, trông vô cùng xí.
Sau khi khó khăn lắm mới tìm một kẻ giàu đổ vỏ, đối phương vì bà dắt theo một đứa trẻ nhỏ tuổi mà nảy sinh lòng ghét bỏ.
Để thể thuận lợi gả hào môn như nguyện, bà dối đây là đứa trẻ nhà họ hàng, lúc mới đau lòng bỏ rơi để tìm cuộc sống hạnh phúc của riêng .
Sau đó, để chữa khỏi bệnh cho , cũng là vì để sinh tồn, gia nhập ngành y học.
Trải nghiệm bi t.h.ả.m thời thơ ấu khiến khao khát trở thành một bác sĩ hàng đầu, như sẽ bỏ rơi nữa.
phận trêu ngươi, khi gả hào môn bao lâu liền chồng chán ghét, cuối cùng buộc ly hôn, sống cô độc thê lương trong một căn nhà rách nát.
Lúc bà mới nhớ còn một đứa con trai.
Mà đứa con trai đó chính là nhà y học lừng danh đưa tin ti vi!
Sẽ nhầm , dù qua nhiều năm bà vẫn thể nhận rõ ràng khuôn mặt của con trai !
Sau khi nhận tin tức, Tuyền Bác lạnh lùng đến căn phòng bẩn thỉu hôi hám , dùng ánh mắt lạ để đàn bà lạ lẫm mà quen thuộc .
Nực là, dù đối phương đối xử với như , khoảnh khắc thấy khuôn mặt tiều tụy của , vẫn mủi lòng.
Hắn , vẫn luôn khao khát tình yêu của ...
Là hận là yêu là chấp niệm?
Tuyền Bác phân biệt rõ tình cảm của nữa, chỉ cứu sống .
Tuy nhiên, căn bệnh mà mắc , với trình độ y học giai đoạn hiện tại là cách nào cứu chữa , cuối cùng bà vẫn rời bỏ mà ...
“Tại lúc đầu bỏ rơi con?
Tại bỏ rơi về?
Tại sống cho !
Tại rời nữa!"
Đây là lời phẫn nộ mà Tuyền Bác gầm lên khi th-i th-ể của , ôm lấy xác lạnh lẽo của đối phương, cuối cùng trong lòng nảy một ý nghĩ:
“Hắn hồi sinh .”
Nghe trong Miêu trại nơi ở, khả năng khiến cải t.ử sinh, cứ thử xem ...
Thế là Tuyền Bác ôm th-i th-ể đem đông lạnh, đó mang đến quê cũ trong Miêu trại...
Thế nhưng, dù sự hỗ trợ của cổ độc, ch-ết nhiều ngày cũng còn cơ hội cứu vãn nữa.
Con mà, chính là mong manh như .
Sinh lão bệnh t.ử, ai thể thoát khỏi phận như ?
Tại thể nghiên cứu một loại thu-ốc v-ĩnh vi-ễn ch-ết?
Tại thể khiến cải t.ử sinh chứ?
Hắn rõ ràng là bác sĩ, thể mà!
Mục tiêu như trở thành chấp niệm của Tuyền Bác, dù thêm bao nhiêu việc , dù tổn thương thêm bao nhiêu vô tội, cũng thành mục đích của .