Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 505

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:16:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bị ép nhét cục vải miệng, Tô Hề lúc chỉ thể ngừng thút thít phát tiếng.”

 

Mà những cảnh tượng trong cơn hôn mê vẫn đang tiếp diễn...

 

“Tại ?

 

Tại ngươi như !”

 

Người phụ nữ áo đỏ dùng giọng đau đớn như xé rách chất vấn, đôi mắt cô xuyên qua làn sương trắng đều chút đỏ ngầu.

 

“Ha ha ha, tại ư?”

 

Người phụ nữ áo trắng duyên sang một bên, chân còn đ-á thứ gì vấp một cái, đó liền bực bội đ-á phăng nó , tiếp tục :

 

“Nếu rằng thấy tỷ đau đớn liền vui vẻ, tỷ tin ?

 

Hì hì, tỷ xuống địa ngục sẽ tại ...”

 

“Ta diệt sạch tộc của ngươi!”

 

“...”

 

Khung hình tiếp tục vỡ vụn, những chuyện phía một nữa biến thành sương trắng tan biến mất...

 

Tại cho xem những thứ ?

 

Ý thức của Tô Hề đang ngừng kháng cự, cô bây giờ nên kẹt trong giấc mộng như thế , các bạn của cô đang chờ đợi cô.

 

...

 

Dường như một sức mạnh vô hình giam cầm c.h.ặ.t chẽ thần thức của cô tại nơi , ép buộc cô những khung hình hiểu nổi ....

 

“Nàng... nàng đọa ma?”

 

Là một giọng nam trong trẻo pha chút từ tính.

 

Ngay đó, một đàn ông mặc trường bào màu xanh thanh nhã, bên hông treo một miếng ngọc bội nhưng rõ diện mạo từ trung đằng xa bay xuống.

 

Giọng thật quen thuộc!

 

Dáng vẻ cũng thật quen thuộc...

 

Đây là phản ứng đầu tiên của Tô Hề khi thấy .

 

“Hừ... ... cũng cùng một hội với bọn họ đúng ?”

 

Người phụ nữ áo đỏ tuyệt vọng chất vấn, trong giọng của cô mang theo hận ý nồng đậm, chút cảm giác ngọc đ-á cùng nát.

 

“Ta , nàng tin !

 

Bây giờ nàng theo , dẫn...”

 

“...”

 

Khi khung hình chuẩn vỡ vụn nữa, Tô Hề nhịn mà c.h.ử.i thề.

 

Mẹ kiếp!

 

Có xong đây, cứ hễ đến điểm mấu chốt là chuyển khung hình!

 

Nếu cho cô xem thì đừng cho xem chứ?

 

Làm những thứ gì, khiến xem mà mờ mịt cả đầu óc!

 

Chương 426 Tang thi đột kích

 

“Ai!

 

Ai ở đó!”

 

Người đàn ông đột nhiên cảnh giác về hướng ý thức của Tô Hề đang tồn tại, cách một lớp sương trắng đều thể cảm nhận ánh mắt sắc bén như chim ưng của .

 

Tại thể phát giác ?

 

Tô Hề kinh ngạc một thoáng, đây chắc là trong giấc mộng của chứ, đối phương thể cảm nhận sự hiện diện của cô?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-505.html.]

 

Chẳng lẽ... thứ mắt là những chuyện thực sự tồn tại và xảy ở một nơi nào đó?

 

“Hì hì, *** đến giờ còn đ-ánh trống lảng ?

 

Được... liền...”

 

Nghe thấy giọng tuyệt vọng của phụ nữ áo đỏ, đàn ông dường như kéo tâm trí.

 

Anh chỉ sâu một cái về hướng Tô Hề đang , bờ môi động đậy dường như là ba chữ gì đó, đó liền xoay cưỡng ép kéo phụ nữ áo đỏ rời ...

 

Tuy nhiên, ở nơi Tô Hề thấy, miếng ngọc bội bên cạnh đàn ông ở bên hông áo lóe sáng lên một cái.

 

“Hự...”

 

Tô Hề đau đến mức kêu t.h.ả.m thành tiếng, cô cúi đầu bàn tay vốn thực thể của , trong lòng càng thêm thắc mắc.

 

Tại trong giấc mộng cô còn cảm nhận đau đớn?

 

——

 

Cùng lúc đó, bên ngoài giấc mộng, Tô Hề vẫn đang nhắm nghiền đôi mắt tựa tường, nhưng nhóm bạn Alper gặp chuyện rắc rối.

 

“Gào gào gào!”

 

Tiếng gầm rú của tang thi từ đằng xa từng đợt truyền đến, Alper nghiến răng nghiến lợi thốt một câu từ kẽ răng:

 

“Mẹ nó, tại cố tình tang thi tấn công đúng lúc mấu chốt chứ?

 

A Nhiên, Tiểu Bạch, Tiểu Linh, định thế nào bây giờ?”

 

Đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của Ôn Nhiên từ nãy đến giờ vẫn giãn , theo thói quen đưa tay vuốt ve chiếc khóa bạc nhỏ cổ, hồi lâu mới :

 

“Đ-ánh thôi, bất kể tang thi tới bao nhiêu, chúng đều chống đỡ cho đến khi Tiểu Hề tỉnh .

 

Hơn nữa, những sống sót ở các đội phía lúc nào sẽ đuổi kịp, nếu lúc đó bọn họ phát hiện Tiểu Hề suy yếu như thế , đông thế mạnh, chúng khó tránh khỏi kìm hãm.

 

Nếu thực sự ... thì cõng Tiểu Hề tiếp mở đường thôi!”

 

“Anh Nhiên em , dù bây giờ cũng còn cách nào khác.”

 

Lạc Bạch gật đầu đồng ý, Phong Linh cũng tán thành, thế là liền để một chăm sóc Tô Hề, những còn chuẩn ứng phó với trận chiến sắp tới.

 

“Gào!”

 

Chẳng bao lâu , tang thi từ phía đường đ-á thong thả tới.

 

Có lẽ là ngửi thấy mùi m-áu thịt của con , lúc bọn chúng từng con một đang phấn khích nhe cái miệng lớn lao tới.

 

“Trời ạ, thối quá mất!

 

Cái hang rách nát chẳng thông gió chút nào, mùi hôi thối của tang thi sắp hun ch-ết !”

 

Alper vô cùng chê bai giơ tay xua xua mũi, đó liền hai tay kết ấn, hai chiếc răng khểnh nhỏ giữa môi đột nhiên dài , đôi môi đỏ mọng đầu lưỡi khẽ l-iếm:

 

“Không còn cách nào khác, cái mùi thối để hun đến Tiểu Hề, nếu thối đến mức tỉnh thì sẽ buồn lắm!”

 

“Ào!”

 

Kèm theo một tiếng nước chảy, con tang thi đầu tiên thế mà cứ thế hút cạn sạch m-áu và nước trong c-ơ th-ể một cách thô bạo.

 

“Chát!”

 

Chỉ thấy chất lỏng màu đỏ xanh đó tạo thành một đường vòng cung giữa trung, ngưng tụ thành một chiếc roi m-áu tang thi gớm ghiếc bằng một cách thể tin nổi, cái chỉ tay nhẹ nhàng của ngón trỏ thon dài của Alper, nó đ-ánh nát con tang thi vốn mềm nhũn như bã đậu thành một đống cát bụi rơi vãi khắp nơi...

 

“Ờ... bất kể xem bao nhiêu , vẫn thấy năng lực của Alper thật gớm...”

 

“Tiểu Bạch~ mau dọn dẹp tang thi !

 

Thế mà còn rảnh rỗi ở đó trêu chọc !”

 

Alper đầu u ám gọi một tiếng xoay tiếp tục dọn dẹp tang thi.

 

“Biết mà...”

 

Trong bóng tối thâm u của hang động, đối mặt với những hình thể vặn vẹo, diện mục dữ tợn, tỏa mùi hôi thối biến dị khiến buồn nôn, mấy đang vì mục tiêu chung mà phấn đấu chiến đấu.

 

Loading...