“Tô Hề đăm đăm những hình ảnh mắt, luôn cảm thấy nơi trông vẻ quen mắt, nhưng mỗi khi cô quan sát kỹ hơn thì khung hình vỡ tan, chuyển sang một cảnh tượng khác.”
“Hự...”
Một phụ nữ vây quanh.
Những đa phần đều mặc trang phục màu trắng giống như tiên nhân, bất kể nam nữ đều để tóc dài, thì b.úi tóc dài đỉnh đầu, khá giống với thời cổ đại.
“Gux* to gan, ngươi dám phá hoại quy tắc, ngươi hậu quả của việc là gì ?”
“Ta khuyên ngươi vẫn là đừng nên những sự phản kháng vô ích nữa, ngươi g-iết nhiều như , ** sẽ cứ thế bỏ qua , vẫn là ngoan ngoãn chịu trói, theo chúng về phục mệnh !”
“Nữ ma đầu, ngươi bây giờ còn là...”
“...”
Những lời phía Tô Hề rõ nữa, nội dung phía cũng theo tiếng tan biến mà dần dần vỡ vụn.
Những đoạn đối thoại cô chân thực, cũng hiểu rốt cuộc là xảy chuyện gì.
hiểu vì , cô cứ vô thức tiếp tục xem tiếp...
Chương 425 Ký ức thuộc về cô
“Hự...”
“Làm Tiểu Hề, em đừng dọa bọn mà!”
Nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn của Tô Hề, Alper cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, .
Bình thường đối phương luôn xuất hiện với dáng vẻ mạnh mẽ bình tĩnh, trong mắt , Tô Hề luôn là sự tồn tại năng, mà giờ đây đột nhiên yếu ớt như thế mà bất kỳ dấu hiệu báo nào, thực sự khiến thế nào cho đúng.
“A... Alper, hu hu hu bây giờ ạ, dáng vẻ của chị Hề kìa, vẻ đau đớn lắm!
Chị sẽ chứ?”
Phong Linh lo lắng đến mức bật thành tiếng, cô thực sự sợ mắt sẽ xảy bất trắc.
Nhìn những giọt mồ hôi ngừng rơi xuống từ trán Tô Hề, tâm trạng của những khác cũng giống như , ngoài lo lắng và sốt ruột thì thực sự nghĩ cách nào khác.
Bởi vì... bọn họ căn bản Tô Hề tại đột nhiên trở nên như .
“An Cố!
Anh chẳng là bác sĩ ?
Anh mau xem thử , Tiểu Hề !”
Như đột nhiên nghĩ điều gì đó, Ôn Nhiên kéo phắt An Cố , hiệu cho mau ch.óng giúp Tô Hề xem xét.
“Phải , đều quên mất bên cạnh chúng còn một bác sĩ !”
Lạc Bạch mặt đầy vẻ khẩn cầu về phía An Cố, :
“An , mau xem cho chị tiên nữ !
Cầu xin đấy!”
Thấy , An Cố gật đầu, tới mặt Tô Hề từ từ xổm xuống, đó vạch mí mắt cô lên xem xét, cẩn thận nghiêm túc bắt mạch.
Sau một hồi loay hoay, khẽ thở dài một tiếng:
“Haizz...”
Tiếng thở dài vang lên thì thôi, vang lên sợ khiếp vía.
“Mẹ kiếp, An Cố, tiếng thở dài của là ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-504.html.]
Không lẽ Tiểu Hề cũng trúng cổ độc gì đó , là ở đây vốn dĩ loại độc nào khác?
Cô sẽ nguy hiểm đến tính mạng chứ!!”
Alper căng thẳng miệng An Cố, chỉ sợ đối phương thốt lời nào khó lòng chấp nhận.
“Ờ... hiểu lầm , thở dài cô nguy hiểm đến tính mạng, mà là năng lượng trong c-ơ th-ể cô hiện đang vô cùng hỗn loạn, lẽ chính vì sự hỗn loạn mới dẫn đến bộ dạng hiện giờ của cô .
đáng tiếc, thở dài là vì nguyên nhân của sự hỗn loạn tìm thấy, cũng điều trị , hiện giờ thứ chúng thể chỉ chờ đợi thôi...”
Nghe thấy câu trả lời của An Cố, Ôn Nhiên ngay lập tức nắm bắt điểm mấu chốt:
“Anh trong cô luồng khí lưu hỗn loạn ?
Nghĩa là, nếu thể giúp cô khơi thông luồng khí lưu , cô sẽ tỉnh ?”
An Cố gật đầu:
“Lý thuyết là như sai, nhưng... khuyên nhất đừng mạo can thiệp, nếu phương pháp chính xác, e là sẽ gây kết quả mà đều tưởng tượng nổi.
Cho nên, bây giờ cứ yên tĩnh chờ đợi , nếu ý chí của cô đủ mạnh mẽ, một lát nữa là thể tỉnh thôi.”
Im lặng.
Sau khi giải thích của An Cố, tất cả đều im lặng.
Bọn họ đều mang tâm trạng nặng nề, ánh mắt phức tạp về phía Tô Hề, hy vọng cô thể vượt qua cơn hoạn nạn đột ngột rõ nguyên nhân ...
Mà lúc Tô Hề đang khiến lo lắng, vẫn còn kẹt trong những cảnh tượng vụn vỡ liên tục chuyển đổi mà thể thoát .
“Tỷ tỷ, tỷ xem đây là cái gì?”
Một giọng trong trẻo dễ như tiếng chuông bạc truyền đến bên tai, ngước mắt lên phát hiện, đối phương là một thiếu nữ phiêu dật xinh mặc bộ váy dài tay rộng màu trắng.
Dù vẫn như cũ rõ dung mạo của cô , nhưng Tô Hề vẫn thể , phụ nữ chắc chắn là một mỹ nhân.
hiểu , đối với phụ nữ xa lạ , bản cô thể thích nổi, thậm chí còn một luồng thù địch kỳ quái nảy sinh trong lòng.
“Ngươi... ngươi dám?”
Người phụ nữ áo đỏ thứ tay, cả đều đang run rẩy.
Rõ ràng, lúc cô phẫn nộ đến cực điểm.
“Hì hì, dám chứ?
Tỷ tỷ, tỷ bây giờ cân nhắc đồng ý với , theo một chuyến ?
Có lẽ nếu nhanh một chút, tỷ còn thể gặp ...”...
“A!!!”
Tô Hề đang tựa tường đột nhiên hét t.h.ả.m một tiếng, cô đau đớn ôm c.h.ặ.t lấy đầu, bờ môi mỏng đều c.ắ.n rách, chảy một sợi m-áu tươi.
“Chị Hề vẫn dấu hiệu tỉnh , bây giờ!”
Nghe thấy giọng lo lắng của Phong Linh, Ôn Nhiên dứt khoát xé một mảnh vải trắng từ Alper vo thành một cục, đó dặn dò:
“Bẩn một chút thì bẩn !
Mấy các em, cạy miệng Tiểu Hề , nhét miếng vải miệng cô , nếu cứ tiếp tục thế , sợ cô sẽ c.ắ.n nát môi mất.”
“Dạ !”
Nhận mệnh lệnh, Lạc Bạch và Phong Linh vội vàng tiến lên, một khống chế c-ơ th-ể đang ngừng vùng vẫy của Tô Hề, một cạy miệng cô , ngăn cô tiếp tục bản thương.
“Ưm ưm ưm...”