“Ngôi làng rõ ràng bỏ hoang từ lâu, đừng là sống sót, ngay cả tang thi cũng vì lý do địa lý hẻo lánh mà chẳng mấy con.”
“Tô Hề đội trưởng, ngờ cô dậy sớm như đấy.”
Không lâu , Lương Lệnh cũng từ căn nhà đối diện bước , xem chừng dường như cũng để xem xét tình hình xung quanh.
“Ừ, cũng .”
Vốn thích chuyện với lạ, Tô Hề chỉ lạnh lùng đáp một câu xoay về căn nhà.
Theo cô thấy, hai bên chỉ là quan hệ hợp tác, cần thiết tỏ quá thiết gì.
“Rầm rầm rầm...”
Ngay lúc đang ăn bữa sáng, bên ngoài căn nhà đột nhiên truyền đến một tiếng khởi động xe .
Tô Hề khẽ nhíu mày liễu, cô vội vàng chạy khỏi phòng xem xét, lập tức phát hiện chiếc xe việt dã của thế mà lái mất!
Mà lúc nhóm Lương Lệnh cũng từ trong căn nhà vội vã chạy , cái hướng xe chạy mất hút chỉ còn một làn khói bụi, nghi hoặc hỏi:
“Tô Hề đội trưởng, đó là xe của các cô ?
Có chuyện gì ?
Có ai việc ngoài ?”
Nghe , Tô Hề đ-ánh giá đối phương một lượt từ xuống , cái ánh mắt như móc câu đó khiến Lương Lệnh chỉ cảm thấy thoải mái.
Chỉ vài giây , ánh mắt của cô dời khỏi đối phương.
“Mọi ở đây đợi , lấy xe.”
Tô Hề dặn dò một phen, liền vận linh khí, nhắm hướng chiếc xe rời mà điểm mũi chân lao nhanh .
Rõ ràng chìa khóa xe ở trong tay , trong lúc đó cũng phát hiện ai căn nhà của họ, cái xe thể tự lái chứ?
Tuy trong lòng đầy nghi hoặc nhưng giờ cũng quản nhiều như nữa.
Cô trái xem thử, kẻ nào to gan như , dám trộm đồ ngay mí mắt !
“Chạy cũng nhanh đấy!”
Tô Hề mở rộng thần thức, nhanh dò tìm thấy hướng xe đang di chuyển.
Do xung quanh căn nhà đều cô bố trí linh khí trùm, vì cả đêm nay cô cũng mở thần thức.
Mà xe của họ đỗ ở vị trí tương đối xa, cũng chính vì nguyên nhân mới dẫn đến việc tiếp cận xe mà phát hiện.
Bởi vì trọng tâm của cô bao giờ đặt về phía cái xe đó, tư duy bình thường chính là chỉ cần ai tiếp cận căn nhà là .
Rất nhanh, chiếc xe việt dã đuổi kịp.
khi cô tiếp cận mới phát hiện, trong chiếc xe thế mà chẳng ai cả!
Không chỉ , ngay cả trong phạm vi vài nghìn mét xung quanh cũng dò tìm thấy dấu vết của nào bỏ chạy!
Chuyện rốt cuộc là ?
Nghĩ đến sự bất thường của căn cứ Hùng Vĩ lúc và chiếc xe quái dị ...
“Hỏng bét!”
Tim Tô Hề thắt một cái vô cớ, cô thu chiếc xe gian lao nhanh trở về.
khi cô chỗ ở trong làng mới phát hiện, nhóm Lương Lệnh thấy bóng dáng nữa !
Mà đám A Phách Nhĩ thế mà cứ thế chình ình mặt đất bên lề đường!
Thấy , cô vội vàng cúi xuống bên cạnh mấy , đưa tay thăm dò thở xong mới thở phào nhẹ nhõm.
Hóa mấy chỉ là ngủ , thậm chí còn đang ngủ say sưa ngáy khò khò, chắc là trúng thu-ốc mê hoặc là kỹ năng kiểu như ảo thuật, may mà nguy hiểm đến tính mạng...
khi cô kỹ mới phát hiện, Dư Thu biến mất !
Trong những bóng , Dư Thu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-478.html.]
Tô Hề lạnh mặt lấy từ gian mấy viên thu-ốc nhét miệng họ, đó dẫn một ngụm nước suối mớm cho mấy xong mới dậy bắt đầu tìm kiếm bóng dáng nhóm Lương Lệnh.
, kết quả.
“Ưm...
Đầu ch.óng quá, chuyện gì ...”
Nửa ngày , một tiếng rên rỉ truyền đến từ phía .
Tô Hề theo tiếng động, phát hiện Phong Linh là đầu tiên tỉnh .
“Hề...
Hề tỷ?
A...
Phải !!!”
Giây phút thấy Tô Hề, Phong Linh mới giống như sực nhớ điều gì mà lo lắng hét lớn:
“Dư Thu, Dư Thu đám đó đưa !”
Tiếp đó, những khác cũng lượt tỉnh , họ ai trải qua cơn ch.óng mặt ngắn ngủi, lập tức nhớ những chuyện xảy đó.
“Ừm, đưa , hơn nữa cái xe đó chắc cũng là do bọn chúng thiết kế, mục đích chính là để dẫn dụ .
Nói cho , khi xảy những chuyện gì?”
Ôn Nhiên gật đầu trả lời:
“Sau khi em , mấy chúng liền định về phòng đợi em về.
lúc chúng định xoay thì Lương Lệnh gọi chúng .
Vì mục đích đều hợp tác nên chúng cũng đầu xem gì.”
“Đầu tiên chuyện thương lượng với chúng , đó tên Lương Lệnh tiếp cận chúng xong thế mà đột nhiên phóng dị năng tinh thần tấn công não bộ chúng , thừa dịp phòng , Tần Trúc phóng loại dị năng mà từng thấy bao giờ, đó tất cả chúng đều ngất .
Trước khi nhắm mắt, thấp thoáng thấy họ đưa Dư Thu , miệng dường như còn gì đó, là bố, tìm kiếm lệnh...”
Chương 403 Chuyện cũ của Dư Thu
“Hóa là ...”
Tô Hề như đang suy nghĩ điều gì đó, rũ mi mắt xuống.
“Hề tỷ, xin ...
...
đều tại quá yếu nên mới bọn họ đ-ánh lén!”
Nhìn hàng chân mày nhíu c.h.ặ.t của Tô Hề, Phong Linh chỉ cảm thấy phụ sự tin tưởng của đối phương.
“Tiên nữ tỷ tỷ, trách họ , trách em!
Em là dị năng giả hệ Tinh thần, thế mà thể chống đòn tấn công của đối phương ngay từ đầu!”
Lạc Bạch vội vàng lên tiếng nhận hết lầm về , những khác cũng giống như hai họ, mặt mang theo vẻ hối hận, tự trách, cam tâm và hối .
“Hửm?
Mọi xin cái gì ?”
Bị mấy cắt ngang dòng suy nghĩ, Tô Hề nghi hoặc ngẩng đầu , khẽ thở dài:
“Không vấn đề của , trách sớm nhận sự bất thường của đối phương.
Có lẽ thời gian qua trôi qua quá thuận lợi nên mới dẫn đến việc khi xảy sự cố nghĩ tới nhiều như .
Lần chắc là kết quả của việc họ lên kế hoạch tỉ mỉ, đầu tiên là tìm cách điều mạnh nhất là , đó thừa dịp phòng mà phóng dị năng hệ Huyễn.
Loại dị năng đúng là năng lực chúng từng thấy qua, trúng chiêu cũng lạ.”