Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 463

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:13:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh Duệ, em như nguyên nhân căn bản nhất chẳng là do lệnh !

 

Nếu nuốt chửng căn cứ Tinh Hỏa, thì phái em ?

 

Em chẳng qua chỉ là một kẻ hạ nhân ép thuê thôi, chuyện thể đổ hết lên đầu em !”

 

Đối mặt với Lục Vĩnh đột nhiên đổi sắc mặt, Lý Duệ nổi cơn thịnh nộ:

 

“Cậu... !

 

Nếu phục chiến thắng của họ trong cuộc thi nên tự trả thù, thì phái ?”

 

“...”

 

Nhìn hai mắt bắt đầu vì chuyện mà đùn đẩy trách nhiệm cho , Tô Hề đảo mắt trắng dã, quát lạnh một tiếng:

 

“Được , tất cả im hết cho , chẳng qua cũng chỉ là ch.ó c.ắ.n ch.ó thôi, cả hai đều sẽ dễ dàng tha thứ .”

 

Bị Tô Hề hét lên như , hai lập tức im bặt, trở nên yên tĩnh.

 

“Tô Hề, tiếp theo em định thế nào?”

 

Tô Dụ bước tới đón lấy Lý Duệ từ tay em gái , đó đẩy ông tới bên cạnh Lục Vĩnh, đợi Tô Hề xử lý.

 

“Một kẻ là thủ phạm chính, một kẻ là tay, chuyện định sẵn là thể bỏ qua một cách êm thấm .

 

Em thấy cứ để hai họ công khai xin thể cư dân căn cứ Tinh Hỏa và Hà Ninh, đó phát vãng về căn cứ Lôi Đình khổ sai .”

 

Nói xong, Tô Hề xòe bàn tay b.úp măng , trong lòng bàn tay xuất hiện một viên thu-ốc màu đen từ hư .

 

Cô b.úng ngón tay một cái “tách”, liền thấy miệng Lục Vĩnh một sức mạnh vô hình bóp lấy buộc .

 

Theo cú b.úng nhẹ của cô, viên thu-ốc cứ thế bay miệng đối phương “vèo” một cái.

 

“Ực...”

 

Lục Vĩnh kinh ngạc Tô Hề, chất vấn:

 

“Cô... cô cho uống cái gì thế!”

 

“Hỏi lão đại của ngay thôi mà~ Được trai, chỗ giao cho nhé, em về dọn dẹp một chút.

 

Ồ đúng , chuẩn sẵn tâm lý, chúng công khai đ-ánh nh-au với căn cứ Lôi Đình, e là bao lâu nữa sẽ truyền tới tai đám ở Viện chấp pháp thôi, đến lúc đó ước chừng họ sẽ tới gây chuyện đấy.”

 

Tô Dụ vẻ trầm tư, điềm đạm gật đầu:

 

“Ừm, em nghỉ ngơi , chuyện đó để nghĩ cách.”

 

Nói xong, Tô Hề tới mặt Lý Duệ xòe tay :

 

“Đưa đây.”

 

“Đại tỷ, cô cái gì cơ?”

 

Lý Duệ chút mờ mịt.

 

“Viên đ-á, đưa cho .”

 

“Ồ ồ...

 

!”

 

Tô Hề thêm lấy một chữ, cô cầm lấy viên đ-á xong, chào Tô Dụ một tiếng rời khỏi nơi .

 

Cho đến thời điểm hiện tại, cô thu thập bốn viên đ-á như .

 

Trong đó một viên đưa cho Tô Dụ vòng tay gian , những viên khác thì vẫn còn nguyên vẹn cất giữ trong gian.

 

Chương 390 Viện chấp pháp bắt cô?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-463.html.]

 

Quay về phòng , Tô Hề chớp mắt một cái liền tiến trong gian, cô bóp viên đ-á trong lòng bàn tay để dung hợp với gian.

 

“Ầm ầm ầm...”

 

Sau một hồi đất rung núi chuyển, gian giống như mấy , mở rộng gấp mấy , hơn nữa linh khí càng thêm nồng đậm.

 

Cô cúi đầu viên đ-á gì nổi bật trong tay, khẽ lẩm bẩm:

 

“Thứ rốt cuộc tại thể giúp gian thăng cấp nhỉ?

 

Nguồn gốc của nó là gì?

 

chỉ gian của mới thể thăng cấp ?

 

Vậy con Tang Thi Vương giống hệt , liệu mối liên hệ nào với những thứ ...”

 

Càng ngày càng nhiều nghi vấn vây quanh đại não, khiến cô rõ con đường phía .

 

Còn “Sứ giả của thần” mà Ôn Trần và của Ôn Nhiên dự đoán, cùng với việc thế giới sẽ đón nhận sự phục hồi và đổi ở thế hệ đại diện cho điều gì chứ?

 

Đối với cách “Sứ giả của thần” , Tô Hề vô cùng chắc chắn nhất định là Diệp Tư Vũ.

 

Có nội dung tiểu thuyết và từng trải qua hàng chục năm trôi dạt linh hồn, cô đều rõ ràng rằng, tương lai sẽ vì hào quang của Diệp Tư Vũ mà đổi, sẽ kết thúc mạt thế.

 

mà... trong ký ức của cô, kiếp từng xuất hiện chuyện giới tu chân phục hồi...

 

Chẳng lẽ, đó là chuyện của mấy chục năm khi tan biến ?

 

“Chiu chiu chiu!”

 

Trong lúc đang suy tư, một tiếng phượng hót cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.

 

Chỉ thấy Phượng Loan kéo theo cái hình b-éo múp của nó lạch bạch lao tới ng-ực Tô Hề, cái đầu phượng còn dụi trái dụi lên đó hai cái.

 

“Hu hu, chủ nhân cô một thời gian đây, nhớ cô quá mất!”

 

Trong thời gian hơn một năm , Phượng Loan từ một con gà con b-éo múp lông lúc biến thành một con... gà con to tướng khoác lớp lông vũ màu đỏ khắp thể, thể tích to và cũng b-éo lên.

 

“Haizz...”

 

Tô Hề thở dài một thườn thượt, con Phượng Loan trong lòng hình dáng giống hệt chim giận dữ, trong lòng nên cảm thán thế nào.

 

Tại , tại Phượng Loan mọc b-éo thế chứ?

 

Nếu chỉ ngoại hình, nó giống hệt con chim màu đỏ trong một trò chơi mạt thế là 《Angry Birds》.

 

Cô đưa tay xoa xoa đầu chim Phượng Loan, mỉm trả lời:

 

“Thời gian qua bận, cho nên ít khi gian.

 

Những loài thú khác , dạo đứa nào nghịch ngợm phá phách ?”

 

Nghe , Phượng Loan ưỡn mạnh l.ồ.ng ng-ực, còn đưa cánh lên vỗ vỗ ng-ực , kiêu ngạo :

 

“Có bản thú ở đây, đứa nào dám loạn trong gian chứ?”

 

Nhìn Phượng Loan đáng yêu, Tô Hề cưng chiều cúi đầu một tiếng.

 

Nghĩ đến hai năm nó vẫn còn là một quả trứng chim, giờ đây cũng lớn thế .

 

Nói cũng lạ, cô bao giờ nghi ngờ con phượng hoàng xuất hiện một cách khó hiểu , cũng từng nghiên cứu thế của nó.

 

Trong tiềm thức của Tô Hề, đối với Phượng Loan dường như một sự thiết đặc biệt, một cảm giác rằng mối quan hệ giữa họ vốn dĩ nên là như .

 

Giống như cảm giác đầu tiên cô bước gian , cái cảm giác quen thuộc và thuộc đó khắc sâu trong linh hồn.

 

Phượng Loan hiện tại ngoại trừ bản thể trở nên b-éo hơn một chút , những lúc khác cũng thể biến thành trạng thái trưởng thành, chỉ điều biến cần tiêu hao một lượng linh lực khổng lồ, Tô Hề sẽ dễ dàng để nó sử dụng.

 

 

Loading...