“Ban đầu, cũng coi trọng nó, chỉ cảm thấy viên đ-á cầm trong tay mát lạnh thể giải nóng thoải mái nên mới mang theo .
Sau đó phát hiện , chỉ cần mang theo viên đ-á , những căn bệnh cũ lâu năm c-ơ th-ể đều chữa khỏi dần dần, cho nên...”
Dường như nhớ quãng thời gian mạt thế, Lý Duệ dừng một chút, đó hồi tưởng tiếp tục mở miệng kể:
“Cho đến khi mạt thế ập đến, mới phát hiện , viên đ-á mà thể giúp thăng cấp dị năng, thậm chí trong trường hợp đặc biệt còn giúp đạt mức năng lượng tăng vọt trong thời gian ngắn, vì cất giữ nó .”
“Hết ?”
Thấy Lý Duệ trả lời xong, Tô Hề bình thản hỏi ngược một câu.
“Hết ... chính là những thứ .
Còn về nguồn gốc cụ thể của viên đ-á , cũng rõ lắm... thật đấy!”
Tô Hề chỉ gật đầu tượng trưng, đó hỏi:
“Ừm, viên đ-á đó bây giờ vẫn còn ông chứ?”
“Vẫn còn.”
“Về căn cứ đưa cho .”
“...
Biết .”
Cô đúng là ma quỷ mà!!
Cái gì cũng lấy!
Sau đó, hai ai mở miệng nữa.
Vài tiếng đồng hồ ——
Tô Hề xách Lý Duệ về căn cứ Tinh Hỏa.
Do nguyên nhân đặc biệt của đại hội thử gan , khi Tô Hề rời , Cẩn Viễn thông báo cho Tô Dụ, tạm thời hủy bỏ hoạt động .
Những tham gia trong khu vực hoạt động cũng Tô Dụ phái tìm hết, vì ngoài Hà Ninh , xuất hiện thương vong nhân sự nào khác.
Còn đàn ông Lục Vĩnh Lý Duệ phái tới gián điệp , cũng sớm Tô Dụ bắt giữ khi đang chuẩn bỏ trốn lâu khi hoạt động kết thúc.
Chương 389 Viên đ-á thứ tư
Tô Hề qua cổng chính căn cứ, mà trực tiếp từ trung của căn cứ, phá một lỗ nhỏ màn chắn bảo vệ của trận pháp bay trong.
Việc đầu tiên cô khi về căn cứ chính là truyền âm cho Tô Dụ, khi Lục Vĩnh bắt mới yên tâm xách Lý Duệ tới phòng giam đang nhốt Lục Vĩnh.
“Dựa cái gì mà bắt !
Các bằng chứng gì chứng minh là !
Chẳng lẽ chỉ dựa lời một phía của một mà định tội ?”
“Bây giờ là mạt thế , các quyền giam giữ !
Các là ai ?
là của căn cứ Lôi Đình, căn cứ lớn nhất tỉnh A đấy!
Các Lý Duệ là ai ?
là cấp của ông , nếu ch-ết, khuyên các mau ch.óng thả , chừng còn thể đại phát từ bi tha cho các .
Nếu ... nếu để Duệ , tất cả các đều sẽ xong đời!”
“Còn cả Tô Hề gì đó nữa, chính là cô phái tới bắt !
Hừ, chẳng qua cũng chỉ là một đàn bà, các mà đều cô nắm thóp ?
Mất mặt!
Có xót xa cho con nhỏ đó ?
cho các , căn cứ Lôi Đình chúng ...”
Tiếp đó là giọng mất kiên nhẫn của Tô Dụ:
“Anh im ngay cho , đến nước còn nhận rõ hiện thực ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-462.html.]
“...”
Tô Hề mới tới cửa phòng thẩm vấn, liền thấy tiếng hống hách của Lục Vĩnh truyền từ bên trong.
Còn Lý Duệ theo cô xách như xách gà, cả khuôn mặt đều đầy vẻ cạn lời và lúng túng.
Đặc biệt khi cảm nhận luồng khí lạnh tỏa từ phía , Lý Duệ càng thêm sốt ruột, ông nhịn thầm mắng một tiếng trong lòng:
“Đồ ngu!
Đã bắt còn ở đó nhảm!”
“Cái đó...
đại tỷ, bậy đấy, cô...”
Lý Duệ còn định gì đó để cứu vãn tình hình, kết quả đợi ông xong, Tô Hề đẩy cửa phòng bước .
“Hửm?
Căn cứ Lôi Đình các cơ?”
Cùng với một giọng nữ trong trẻo và nghiêng tai xuất hiện, Lục Vĩnh ngẩng đầu liền thấy một bóng hình xinh đẩy cửa bước .
Nhìn vẻ tuyệt thế của cô gái, trong nhất thời chút ngây .
Đây là phụ nữ nhất mà từng thấy trong đời, ai sánh bằng.
Đặc biệt là trong mạt thế , vẻ như đúng là cực phẩm nhân gian.
khi lấy tinh thần mới phát hiện , theo cô gái ... chẳng là lão đại nhà ?
“Anh... Duệ!
Hu hu, tới cứu em !
Anh mau đ-ánh gục hết đám , em...”
Nói một nửa, Lục Vĩnh mới phát hiện gì đó đúng, lão đại nhà ... xách thế ?
“Ờ... Duệ, bây giờ là... chuyện gì thế ?”
Đối mặt với cái nháy mắt điên cuồng của Lý Duệ, Lục Vĩnh rõ ràng là não bộ máy , hiểu mức độ nghiêm trọng của sự việc.
“Thủ lĩnh Lý, đây là tên cấp gián điệp mà ông phái tới ?
thấy đầu óc cũng linh hoạt cho lắm, ông thấy ?”
Tay trái Tô Hề khẽ siết c.h.ặ.t, liếc mắt Lý Duệ đang ngẩn tại chỗ, bàn tay b.úp măng vung lên đẩy ông lên phía .
Lý Duệ loạng choạng suýt ngã, ông ngượng ngùng nặn một nụ với Tô Hề:
“Đại tỷ, giáo huấn ngay đây!”
Sau đó liền ngoắt , vẻ mặt khuôn mặt đột nhiên trở nên nghiêm nghị.
“Lục Vĩnh, đang chuyện với ai thế hả!
chỉ bảo qua đây trộm bộ trang phục tinh thể, bao giờ bảo đ-ánh thương hả?
Bây giờ đại tỷ giận , còn mau qua đây xin !”
Một tràng s-úng liên thanh trực tiếp mắng cho Lục Vĩnh ngây !
Hắn ghế đờ đẫn một giây, mới muộn màng hỏi một câu:
“Anh... Duệ, cũng bắt tới đây !”
“Từ hôm nay trở , Tô Hề tiểu thư chính là đại tỷ đầu của chúng , tất cả trái lệnh.
Đã thương cộng sự của đại tỷ, thì hãy chuẩn tâm lý chịu phạt .”
Lý Duệ với giọng điệu đầy phẫn nộ chính nghĩa, cứ như thể kẻ chuyện đó là ông .
Hiểu rõ hiện trạng, Lục Vĩnh lập tức bày bộ mặt đưa đám.
Đến cả Lý Duệ thực lực mạnh nhất trong căn cứ còn đ-ánh bại bắt tới đây, thì chắc chắn là còn hy vọng gì !
Hơn nữa còn là thương nặng cộng sự của , hậu quả đó thật dám tưởng tượng!
Nghĩ đến đây, nghiến răng hạ quyết tâm :