“ may mắn là phát hiện , nơi mũi Lý Duệ vẫn còn một tia thở yếu ớt, xem là đối phương đuổi cùng g-iết tận.”
Vì giận dữ lườm Tô Hề, nhưng miệng dám lời nào kích động đối phương:
“Tô tiểu thư, Duệ cô đ-ánh thành bộ dạng , chúng cũng đều đối thủ của cô, cơn giận của cô... bây giờ thế nào cũng nên tiêu chứ!”
“Hửm?”
Nghe đến đây, Tô Hề chậm rãi , cô vẫn còn dính những vệt m-áu vô tình b-ắn lên lúc giao đấu , sát khí hừng hực.
“Anh vẻ hiểu lầm gì đó , ... đ-ánh ông một trận coi như là xả giận ?
Nếu vì một thứ còn , thì bây giờ thể để ông giữ một tàn?”
Vẻ mặt cô gái vô cùng lạnh lẽo, nụ nhếch lên nơi khóe miệng khiến cảm thấy dường như mang theo một tia hàn ý.
“Vậy rốt cuộc cô thế nào!
Tô Hề tiểu thư, căn cứ chúng và cô oán thù, nhiều nhất... nhiều nhất chính là Duệ ông nảy sinh một chút tâm tư riêng, nhưng chuyện chẳng cũng gây tổn thất thực chất nào cho các ?”
Nghe thấy lời của Tiền Bắc Thu đến nửa chừng ngay cả chính cũng chút chột , Tô Hề chỉ thấy thật nực .
“Hừ, chứ đội trưởng Tiền, là quân sư của căn cứ, chẳng lẽ nếu Lục Vĩnh thành công, sẽ mang tổn thất lớn thế nào cho căn cứ của chúng ?
Gián điệp nội gián gì đó... các cũng thật là nghĩ !
Hơn nữa đừng quên, thương thế cộng sự của , dù băm vằm các cũng đền bù một phần mười!”
Nghĩ đến những vết thương chi chít Hà Ninh, lòng Tô Hề chợt thắt .
Cộng sự là giới hạn cuối cùng của cô, ngờ thực sự kẻ cần mạng dám lặp lặp việc giẫm lên giới hạn của cô!
Nghe , khuôn mặt vốn coi là trai của Tiền Bắc Thu bỗng nhiên vặn vẹo, dùng giọng điệu trầm thấp nhưng mang theo chút đe dọa :
“Tô Hề tiểu thư, cô e là quên đây là ở Hoa Quốc nhỉ?
Viện chấp pháp dị năng của Hoa Quốc quy định rõ ràng, bất kỳ căn cứ nào trướng Viện chấp pháp đều phép đấu đ-á lẫn , tương tàn ở chỗ chúng là chịu trừng phạt đấy!
Lẽ nào... cô sợ Viện chấp pháp chế tài ?”
Ồ, câu thực sự khiến Tô Hề chút bằng con mắt khác.
Không hổ là quân sư, phản ứng lâm nguy và chính sách đối phó quả thực khá , ngờ Tiền Bắc Thu mà còn lấy Viện chấp pháp để ép .
...
Điều kiện tiên quyết là, cô cũng đặt Viện chấp pháp trong mắt mới !
“Anh đang đe dọa ?”
Trong giọng điệu của Tô Hề bất kỳ cảm xúc nào.
Tiền Bắc Thu nắm bắt tính khí của đối phương, cũng đối phương lúc rốt cuộc là đang tức giận phẫn nộ thực sự đang suy nghĩ.
Trong tình thế bất lực, chỉ đành đ-ánh liều trả lời:
“ dám đe dọa cô chứ!
chỉ là hảo tâm nhắc nhở Tô Hề tiểu thư, nếu kiểm soát cảm xúc mà một chuyện trong lúc nóng giận, lẽ nhất thời thì xả giận.
Chúng thì là chuyện nhỏ, nhưng nếu đổ tội lên đầu căn cứ Tinh Hỏa, e là cô khó lòng ăn chứ?”
Nói xong, còn cẩn thận lướt qua sắc mặt của Tô Hề, thấy đối phương phản ứng gì mới tiếp tục lên tiếng:
“Hơn nữa, chúng lùi một vạn bước mà , cho dù cá nhân cô cả, nhưng đối với cư dân trong căn cứ Tinh Hỏa thì cô luôn cân nhắc một chút chứ?
Nếu vì chuyện nhỏ mà Viện chấp pháp nhắm , cho dù thực lực cá nhân cô mạnh đến , liệu thể bảo vệ nhiều như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-459.html.]
Nói xong, Tô Hề lên tiếng, mà cúi đầu nghịch lọn tóc trong tay , thần sắc khó đoán.
Thời gian chờ đợi câu trả lời ngắn ngủi dài đằng đẵng, lúc Tiền Bắc Thu chỉ thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, một ngụm nước bọt kẹt ở cổ họng lên xuống , cực kỳ khó chịu.
Tô Hề chuyện, trong tất cả những mặt, cũng ai dám liều mạng lên tiếng.
Không khí chút khô nóng, nhưng vô cùng yên tĩnh, dường như ngay cả tiếng một cây kim rơi xuống đất cũng thể thấy, im phăng phắc.
Hồi lâu , ngay khi sắp kiên trì nổi nữa, Tô Hề cuối cùng cũng mở miệng.
“Đội trưởng Tiền, thông minh, đáng tiếc... thông minh dùng đúng đúng chỗ.
Sự đe dọa như ...
đối với mà chẳng tác dụng gì!
Tuy nhiên...”
Cô híp mắt ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ lên quanh đám đông một lượt khẽ mở miệng:
“Bảo tha cho các cũng là thể, nhưng một yêu cầu.”
Nghe thấy những lời quen thuộc , Tiền Bắc Thu chợt nhớ lúc thi đấu đây, dường như cô cũng từng những lời tương tự, đó lấy mất Bạch Hổ...
“Cô , chỉ cần chúng thể ...”
Thấy , Tô Hề hài lòng một tiếng, cô chắp hai tay khẽ vỗ mấy cái.
“Bộp bộp bộp, thể qua đây .”
Ngay đó, ánh mắt kinh ngạc của , Đặng Xuyên đột nhiên dậy từ phía Tiền Bắc Thu, đó lạch bạch tới mặt Tô Hề, cung kính :
“Đại...
đại tỷ, xin hỏi cô gì sai bảo?”
Cùng với sự xuất hiện của tiếng gọi “đại tỷ” của Đặng Xuyên, cả Tiền Bắc Thu đờ đẫn tại chỗ.
Anh run rẩy chỉ ngón tay đối phương, thể tin nổi :
“Đặng...
Đặng Xuyên!
Cậu... thế là !
Cậu mà phản bội chúng ?
Thảo nào... thảo nào cô thể từng hành động của căn cứ chúng .
Nếu chuyện của Lục Vĩnh chỉ và Duệ , e là cũng sớm !”
Chịu sự chỉ trích, trong mắt Đặng Xuyên lộ một tia áy náy:
“Đội trưởng Tiền, chuyện cũng thể trách , dù cái mạng nhỏ của cũng trong tay cô , nếu đổi là , cũng chỉ thể thỏa hiệp thôi.”
Chương 387 Thu phục căn cứ Lôi Đình
Tuy đạo lý là như , nhưng bạn bè bên cạnh phản bội, mặt Tiền Bắc Thu vẫn nhịn lộ vẻ hỏa khí.
“Hừ, đồ phản bội trọng nghĩa khinh !”
“Được , mấy chuyện linh tinh đó gì?”
Nhìn thấy hai cứ lải nhải mãi thôi, Tô Hề liền trực tiếp cắt đứt cuộc đối thoại của họ.
Tiếp đó, cô khẽ hái một cái từ trung——