Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 453

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:13:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vô âm thanh hỗn loạn bắt đầu xuất hiện, binh lính của căn cứ Lôi Đình thì tấn công, kẻ thì né tránh đám bướm .”

 

ngặt nỗi lượng loài bướm thực sự quá nhiều, né tránh là điều thể.

 

Do đó, ít xuất hiện vết thương, các vết thương cũng từng bước tăng thêm.

 

Bóng , cánh bướm, chiến đấu với , thỉnh thoảng còn những mảnh cánh bướm tàn tạ rơi xuống, đó hóa thành ánh biến mất trong trung.

 

“Nếu các thể trả lời câu hỏi của , thì chừng còn thể tha cho các , để các bớt chịu đau đớn.”

 

Nhìn cảnh tượng mắt, Tô Hề một cách hững hờ.

 

“Rầm!”

 

Trong lúc đ-ánh nh-au, một tiếng động lớn đột nhiên truyền tới.

 

Chu Nham dựa sức mạnh thô bạo đ-ánh nát đám bướm đang bay dập dờn xung quanh, đó nhắm thẳng chính diện Tô Hề tung một đ-ấm——

 

“Chỉ sử dụng mấy trò vặt vãnh vô vị !

 

Những thứ đối phó với đám dị năng giả cấp thấp và thường thì , chứ đối phó với ... hừ, tìm ch-ết!

 

Muốn hỏi vấn đề của đại ca chúng ?

 

Vào trong ngục mà hỏi !”

 

Hắn dùng mười phần sức lực nện xuống từ cao, nhưng Tô Hề phản ứng nhanh nhạy né .

 

“Trò vặt vãnh vô vị ?

 

Có tác dụng là , chẳng lẽ đ-ánh nh-au còn phân chia phương thức cao sang thấp hèn ?”

 

Tiếp đó, cô vung một dải sáng lung linh, vô chú bướm màu sắc bay thẳng về phía Chu Nham.

 

Nhân lúc đó, Tô Hề nhanh ch.óng xoay cổ tay, vai chuyển động, thanh trường kiếm hình trăng khuyết trong tay đột ngột vạch một tia hàn quang giữa trung——

 

“Hàn Mang, Trảm!”

 

Kèm theo một tiếng xé gió, kiếm khí mênh m-ông cuồn cuộn bao bọc lấy ánh sáng băng giá kích荡 , lao thẳng đến ng-ực Chu Nham.

 

“Cô nghĩ như thể tấn công ?”

 

Chu Nham nhạt một tiếng, vung nắm đ-ấm đ-ánh lui hết đám bướm, đó biến quyền thành chưởng quét ngang về phía kiếm khí của Tô Hề, chân thì nhanh ch.óng di chuyển.

 

Ngay khi sắp né đòn tấn công lạnh lẽo , Tô Hề rạng rỡ:

 

“Anh nghĩ...

 

đòn tấn công của chỉ ?

 

Đằng Phược (Dây leo trói buộc)!”

 

Vừa dứt lời, tay trái cô vung vẩy, từ trong lớp đất cứng bỗng chốc một điểm xanh biếc trồi lên.

 

Trong nháy mắt, điểm xanh phá đất mà , những dây leo mang theo những đóa hoa màu hồng lập tức lớn nhanh, đó trói c.h.ặ.t lấy hai chân của Chu Nham đang định né tránh.

 

Tiếp đó, tất cả cánh hoa rụng rơi tán loạn, tạo thành những mảnh vật thể màu hồng sắc bén như lưỡi d.a.o giữa trung, tựa như tia chớp cùng với kiếm khí hàn quang đồng thời b-ắn về phía Chu Nham!

 

“Phập phập phập!”

 

Một đạo, hai đạo, ba đạo... vô vết thương hiện rõ c-ơ th-ể, da của Chu Nham, những cánh hoa màu hồng đó đ-âm thẳng trong da thịt .

 

Cho dù sức lực của mạnh đến , cũng thể đ-ập nát hết tất cả các cánh hoa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-453.html.]

Tuy nhiên, sự hành hạ còn lâu mới kết thúc.

 

Sau khi tất cả cánh hoa lặn trong da thịt, theo đó là đạo kiếm khí lạnh lẽo vung .

 

Kiếm khí , chính là ngọc đ-á cùng nát, thấy m-áu thì chịu thôi.

 

“A... ... thể nào!”

 

Chu Nham khống chế cả thể sử dụng một chút dị năng nào, dốc sức vùng vẫy thoát khỏi sự trói buộc , nhưng đều vô ích, chỉ thể trơ mắt đạo kiếm khí mang theo hàn quang c.h.é.m ng-ực .

 

Tức thì, m-áu tươi phun trào.

 

Vài vết thương sâu thấy xương c.h.é.m ngang qua cánh tay trái, cánh tay , ng-ực và vùng bụng của Chu Nham.

 

Thậm chí, còn nhiều chú bướm xinh rực rỡ sắc màu cứ thế đậu lên vị trí vết thương của , hút lấy m-áu thịt của .

 

Tuy nhiên, đối mặt với cảnh tượng tàn nhẫn như , Tô Hề cũng chỉ lạnh một tiếng.

 

Cô bước những bước thong dong như một t.ử thần, xách đao đến mặt Chu Nham, một cước đ-á quỳ rạp xuống đất.

 

“Anh lẽ hiểu rõ về lắm, con mà... thích đ-ánh cho một trận mới , lúc đ-ánh thì hỏi hết các vấn đề một lượt... hoặc là, chỉ để một kẻ sống sót thể cho câu trả lời thôi cũng ?”

 

Tô Hề cúi khẽ thở bên tai Chu Nham, nhưng giọng mang theo lạnh như sương giá đó giống như quỷ mị thấm màng nhĩ , xộc thẳng lên đỉnh đầu, khiến run rẩy cả .

 

“Cô... cô hỏi cái gì?”

 

Bị đ-ánh cho một trận cảm thấy sắp ch-ết đến nơi, Chu Nham lúc cũng còn sự kiêu ngạo như nữa.

 

Hiện tại, trong đầu chỉ một suy nghĩ duy nhất, đó là sống!

 

Trước đó thực thực của đối phương mạnh mẽ như , thể mạnh đến mức áp chế thực lực của , khiến lấy một cơ hội phản kháng nào.

 

“Ồ... bây giờ hỏi lắm, vì cái giọng của thấy bực đấy.”

 

Giọng âm u mang theo vài phần lơ đãng, Tô Hề đặt lưỡi kiếm Hàn Nguyệt khổng lồ lên cổ Chu Nham, nhẹ nhàng ấn xuống——

 

Một vết thương màu đỏ mang theo tơ m-áu xuất hiện cái cổ thô kệch của , giống như trong cuộc bất cứ lúc nào cũng thể dễ dàng lấy mạng .

 

“Chị...

 

đại tỷ!

 

Cô nãi nãi... xin cô!

 

sai !

 

Trước đây là tiểu nhân mắt thấy Thái Sơn, là mồm ch.ó mọc vòi voi, cô hãy tha cho !

 

dám nữa ...”

 

Lúc Chu Nham thật sự sợ !

 

Con chỉ khi đối mặt với sự sinh t.ử tồn vong mới hiểu bản đây ngu ngốc đến mức nào.

 

Hắn quỳ rạp đất, cả hai tay hai chân đều dây leo kìm kẹp ở phía , c-ơ th-ể ngừng run rẩy, miệng liên tục cầu xin, hy vọng đối phương thể tha cho một con đường sống.

 

tại , giọng như lọt tai Tô Hề khiến phản cảm, tâm thần phiền muộn như .

 

Cô tự cho rằng là một kẻ hiếu sát, cũng khinh suất và tùy tiện tước đoạt mạng sống của một con như .

 

bây giờ, khi thấy vũng m-áu đỏ tươi mắt, trong c-ơ th-ể cô bất giác trào dâng một luồng sát ý tàn bạo, gào thét g-iết sạch lũ r-ác r-ưởi mặt .

 

Sau ý niệm tàn bạo xâm chiếm lúc nhưng giọng của Mục Vũ Thần gọi về, lâu lắm còn cảm giác nữa.

 

 

Loading...