“Hừ, phá thì cũng phá , đ-ánh thì cũng đ-ánh , chuyện mà ông còn hỏi vì ?
Bớt nhảm , hoặc là ông đ-ánh với một trận cho hồn, hoặc là gọi gã Lý Duệ đây!”
Chỉ thấy Tô Hề tay cầm Hàn Nguyệt, ánh mắt thâm trầm đối phương, sự khinh miệt trong lời khiến vô cùng khó chịu.
“Chỉ dựa cô... mà thể đại diện cho bộ căn cứ Tinh Hỏa ?
Có thể coi hành vi hiện tại của cô là công nhiên khiêu khích phía , khơi mào cuộc đấu tranh giữa hai căn cứ ?”
“Ý cá nhân của ông cần lôi Tinh Hỏa , còn chụp cái mũ lớn như cho đội, lẽ nào ông sợ một nữ t.ử như đến ?
Không ngờ căn cứ Lôi Đình danh tiếng lẫy lừng, thế mà cũng cần dựa lý do để ngăn cản tranh chấp.”
Nói đoạn, Tô Hề dừng một chút, ánh mắt cô hãi hùng chằm chằm Tiền Bắc Thu lạnh một tiếng:
“Tuy nhiên... nếu ông coi đó là cuộc đấu tranh của hai căn cứ thì cũng chẳng , bởi vì... bao giờ để các mắt cả.”
“Thật là khoác ngượng!
Đội trưởng Tiền, con ả thấy là thiếu dạy dỗ.
nhịn nổi nữa, để lên, nhất định đ-ập nát cô thành thịt băm mới thôi!”
Chu Nham vốn ấn tượng gì với Tô Hề, lúc càng thêm giận dữ, hận thể lập tức xông lên lột da rút xương cô, để báo hận nhục nhã của cuộc thi .
“Chỉ dựa mà cũng đ-ập thành thịt băm ?
Có lẽ quên mất con Hổ Vương đ-ánh cho đến mức bò dậy nổi như thế nào nhỉ!”
Đối mặt với sự coi ai gì của Tô Hề, ngay cả Tiền Bắc Thu vốn chủ trương chiến thuật vòng vo, lúc cũng Tô Hề chế giễu đến mức mất tính khí , ông quát lớn một tiếng:
“Cô bất quá chỉ một , thế mà còn vọng tưởng đối kháng với cả một căn cứ của chúng ?
thấy cô đúng là ban ngày ban mặt bắt đầu mơ !
Nếu cô như , thì cũng nể mặt cô nữa!
Anh em, lên!”
Nói xong, Tiền Bắc Thu phất tay một cái, trực tiếp hô hào đám dị năng giả và cán bộ phía xông lên phía .
“Hừ, đ-ánh thắng ?
Ít nhất cũng phái bộ trong căn cứ thử xem chứ!
Tất cả các cùng lên , xem hôm nay kẻ nào thể ngăn cản ?”
Tô Hề hừ lạnh một tiếng, vạt áo màu đỏ thẫm bay phất phơ trong gió, cô đột ngột nắm c.h.ặ.t lấy Hàn Nguyệt trong tay.
Thanh Hàn Nguyệt màu xanh băng giá ngay lập tức dài , biến thành một thanh trường kiếm tựa như lưỡi liềm, tỏa hàn khí thấu xương.
Tiếp đó, tay trái cô kết kiếm quyết, một bó kiếm khí trắng xóa như sương bay vọt ngang trời——
Kiếm khí băng hàn cuốn theo tuyết bay mịt mù, c.h.é.m về phía đầu tiên đang lao tới mặt.
“Xoẹt xoẹt xoẹt!”
Từng đạo kiếm khí như tiếng rồng ngâm khỏi vỏ, xoay tròn tứ phía, với tốc độ sét đ-ánh kịp bưng tai đột nhiên rạch rách da thịt và kinh mạch của kẻ mặt, m-áu tươi lập tức phun trào...
“Phụt...”
“Á!
Tay... tay của !”
Chỉ trong cái chớp mắt, tứ chi của kẻ mất khả năng cử động, rũ rượi như mấy miếng thịt thối, ngã gục xuống đất.
Nếu đó những còn mang ý nghĩ đối phương chẳng qua chỉ là một phụ nữ, vì thực lực yếu nên mới lấy mạng những lính , thì bây giờ khi thấy cảnh tượng mắt, bọn họ vô cùng chấn động.
Bạo lực, thủ pháp chút lưu tình đúng là quá mức bạo lực !
Đây thật sự là xuất phát từ tay của một nữ t.ử ?
Phụ nữ chẳng đều nên dịu dàng, yếu đuối, dựa dẫm đàn ông ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-452.html.]
Tại phụ nữ mắt đẫm m-áu đến ...
Có lẽ do cú sốc từ cảnh tượng quá lớn, khi gã đàn ông tiên phong phun m-áu ngã xuống, tất cả cứ như chơi trò một hai ba gỗ đông cứng , còn một ai di chuyển thêm nửa bước về phía .
Thấy , Tô Hề nhạt một tiếng:
“Còn ai lên thử nữa ?
mới chỉ tước khả năng hành động của gã thôi, nhưng tiếp theo... sẽ lấy mạng đấy!”
Đôi môi đỏ của cô mấp máy, nụ khát m-áu treo khóe miệng khiến đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.
Có lẽ khí thế đó của cô kinh hãi, tất cả đều sững sờ tại chỗ.
“Sợ cái gì?
Cô chỉ một , chúng một đám đông, từ khi nào mà các trở nên vô dụng như hả!
Căn cứ nuôi các để ăn cơm ?
Lên cho , còn tin, một cô thể mạnh đến mức đ-ánh thắng cả đám chúng !”
Chu Nham hét lớn một tiếng chấn chỉnh sĩ khí, vẻ mặt vặn vẹo dẫn đầu điên cuồng lao về phía Tô Hề, lực lượng mạnh mẽ chân thậm chí mặt đất rung chuyển.
“Phải... , sợ cái gì, xông lên!!!”
“Cô chỉ là phụ nữ thôi, lúc nãy chẳng qua là may mắn đối phó một !”
“Cô đ-ánh thương nhiều em của chúng như , là đàn ông mà còn sợ một phụ nữ ?
Xông lên!”
“Hai tay khó địch bốn tay, bắt cô trả giá cho sự ngông cuồng của !”
“...”
Trong nhất thời, sĩ khí dâng cao, tất cả cầm lấy v.ũ k.h.í hướng về phía Tô Hề.
Chương 381 Tìm ch-ết
“Để xem, là kẻ nào tự lượng sức ?”
Nói đoạn, lưỡi kiếm của Tô Hề trở nên sắc lẹm, trong giọng là sự phấn khích thể kìm nén .
Chỉ thấy tay cô vung nhẹ, những luồng sáng lung linh rực rỡ ngừng tuôn từ trong lòng bàn tay.
Những linh khí đầy màu sắc hóa thành vô những chú bướm bay lượn dập dờn, từng đàn từng đàn bay đến bên cạnh đám đông mặt, bao vây bọn họ kín mít.
“Đây là cái quái gì thế !”
“Trời ạ...
đây...
đây là bướm ?”
“Thiên địa ơi, thứ c.ắ.n , cẩn thận một chút!”
“...”
Trong nhất thời, đội hình vốn dĩ coi như chỉnh tề lũ bướm dễ dàng đ-ánh tan.
, uy lực của chúng còn lâu mới chỉ bấy nhiêu...
“Ch-ết tiệt, dị năng trong c-ơ th-ể đang trôi mất thế ?”
“Trời ơi, chỗ c.ắ.n trúng trúng độc ...”
“ cũng , vết thương của m-áu chảy ngừng !”
“Cánh của loài bướm cứng như d.a.o , đừng bắt chúng... sẽ cứa rách tay đấy!”
“...”