“Thế là, điều dẫn đến việc Ôn Trần và Ôn Nhiên hình thành nên hai loại tính cách khác biệt, cũng những con đường khác .”
Ôn Trần, lẽ là thừa hưởng sự tồi tệ và bi quan từ cha ; còn Ôn Nhiên, thì giống nhiều hơn — dịu dàng, ôn hòa.
Họ đều cùng đang tìm kiếm mang theo sứ mệnh , nhưng mục đích thì khác .
Và trong quá trình tìm kiếm, Ôn Nhiên gặp Tô Hề thể cảm nhận thở đó cô!
, đó chính là thở mang theo linh khí đặc biệt nhờ thấu thiên cơ.
Cho nên Ôn Nhiên liền đương nhiên cho rằng Tô Hề chính là cứu rỗi thế giới mà , thế là khi gặp gỡ quyết định theo đối phương.
Chuyện là một thời gian , cân nhắc lâu mới chọn cách thú nhận với Tô Hề.
Bởi vì trong quá trình chung sống thời gian qua, sớm coi cô gái bộc trực, lương thiện là đồng đội thực sự.
Tuy nhiên câu trả lời đợi khiến kinh ngạc đến .
Còn nhớ lúc Tô Hề từ căn cứ Lôi Đình trở về, khi tranh cãi xong với Ôn Trần trong cuộc họp, riêng gọi cô ngoài...
“Tiểu Hề, tớ... với một chuyện, một chuyện quan trọng, là về một bí mật của tớ..."
Nhìn vẻ mặt chút tự nhiên của Ôn Nhiên, Tô Hề chỉ để lộ một nụ dịu dàng:
“Nếu , cũng thể suy nghĩ kỹ mới kể cho tớ , dù bí mật kiểu dễ dàng mà , tớ thể hiểu cho ."
Ôn Nhiên trả lời kiên định:
“Tiểu Hề, thật ban đầu tớ tiếp cận là mục đích, tớ là hậu duệ của dòng tộc cổ võ Ôn thị, đồng thời tớ cũng sớm về chuyện giới tu chân..."
Sau đó, đem những bí mật như thể trút bầu tâm sự trút hết sạch, vốn tưởng rằng sẽ thấy dáng vẻ kinh ngạc hoặc tức giận của đối phương.
ngờ Tô Hề chỉ thản nhiên gật đầu:
“Hóa là , tớ hiểu , cảm ơn bằng lòng cho tớ những chuyện ."
Vào khoảnh khắc , Ôn Nhiên liền ... từng lầm .
—
Hồi tưởng cuộc đối thoại giữa và Tô Hề, ánh mắt Ôn Nhiên kiên định và tự tin, bước những bước vững chãi đến bên cạnh Ôn Trần, :
“Vậy bây giờ đối với Tiểu Hề, công nhận ?
Anh còn cảm thấy là cô hại ch-ết ?"
Ôn Trần lắc đầu:
“Cô đúng là một thủ lĩnh giỏi, công nhận, cũng cảm thấy là cô hại ch-ết .
Dù là vì chúng mà...
... hãy nhớ kỹ lời , lòng mãi mãi là bóng tối, ví dụ như em!"
Chưa đợi Ôn Nhiên giải thích, giọng mang theo lạnh của Tô Hề truyền đến từ bên tai:
“Ôn Trần, vẫn còn thù hận chuyện Ôn Nhiên lúc nhỏ vì 'vinh hoa phú quý' mà theo cha các , từ đó bỏ rơi đúng ?"
“Cô..."
Trong ánh mắt kinh ngạc của Ôn Trần, Tô Hề cực kỳ thản nhiên đáp :
“Đó chẳng là đứa em trai mà từng dốc lòng bảo vệ , chẳng lẽ từng nghĩ đến những nguyên nhân khác ư?
Hay cách khác, chẳng lẽ từng nghĩ đến việc tin tưởng ?"
“Cô thế là ý gì!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-430.html.]
Nó hồi đó chẳng trực tiếp bỏ mặc dứt khoát rời theo đàn ông !"
Đối mặt với sự chất vấn của đàn ông, Ôn Nhiên nhíu mày ngăn cản:
“Tiểu Hề, đừng nữa..."
“Anh thật sự từng nghi ngờ suy nghĩ của chính ?
Ví dụ như...
Ôn Nhiên khả năng là vì bảo vệ nên mới chọn rời cùng ông ?"
Câu , Ôn Trần lập tức ngớ .
“Cái... cái gì?
Ý cô là , hiểu cô đang gì!"
“ cảm thấy chuyện nên do một ngoài như , Ôn Nhiên, nếu còn trân trọng trai thì hãy đích cho sự thật.
Bảo vệ nhà là chuyện gì khó , bao giờ cho rằng việc âm thầm chuyện cho đối phương mà dẫn đến hiểu lầm nảy sinh là một chuyện gì.
Làm mà thì tương đương với !"
Nói xong, Tô Hề liền vẫy tay một cái, thu cây trường thương trong tay, đó liền sang một bên, để gian cho hai em.
Chương 362 Cô thần
“Ôn Nhiên, ý cô là , em còn chuyện gì cho ?"
Ôn Trần ngước mắt Ôn Nhiên, khuôn mặt giống đến chín phần , trong lòng vô thức nhớ chuyện thời thơ ấu.
Hồi đó, bệt đất luôn là đứa em trai yếu đuối , còn mặt luôn là .
Nhìn bây giờ, tình cảnh đảo ngược.
Chỉ thấy Ôn Nhiên cúi đầu trầm tư một lát, dường như cuối cùng hạ quyết tâm, định thần Ôn Trần, dịu dàng lên tiếng:
“Thật chuyện đàn ông đó gia đình riêng và còn sinh một đứa con gái nữa cũng đúng ?
Con gái ông mắc bệnh nặng cần truyền m-áu, mà chúng cùng nhóm m-áu chính là cọng rơm cứu mạng cô ."
Trong con ngươi đang dần giãn của Ôn Trần, Ôn Nhiên bỗng ngẩng đầu lên bầu trời, thong dong :
“Trong hai chúng kiểu gì cũng một giúp đó, nhưng họ cần một lượng m-áu lớn, chuyện truyền m-áu vô cùng đau đớn, khéo tính mạng cũng mất luôn, cho nên..."
“Cho nên em tự ý quyết định tự cái túi m-áu đó?
Chỉ để chịu đựng nỗi đau !
Ôn Nhiên...
Ôn Nhiên em dám, em dựa cái gì mà đưa quyết định!"
Lúc Ôn Trần chút sụp đổ, bao nhiêu năm qua những chuyện dùng hận thù để chống đỡ cho , đến cuối cùng hóa ... hóa bộ đều là hiểu lầm?
“Em... em từ nhỏ yếu đuối như , em thể... , em ..."
Nói đoạn, cư nhiên thấp giọng nức nở.
Điều bảo chấp nhận ?
Cậu chấp nhận như thế nào đây...
Nào ngờ Ôn Nhiên đột nhiên để lộ một nụ , cũng giống như năm đó thời thơ ấu, nụ hai để lộ khi cùng về nhà ở cổng trường.